Người chơi số 1 Chương 87. “Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” ▾
Người chơi số 1
Nhân vật Chương 1. “Cậu sẽ có một tương lai tươi sáng.” Chương 2. Màn tân thủ TE・Cô ấy biến mất Chương 3. “- Chúng ta là ‘loài người’.” Chương 4. “Họ đã trở thành ‘người chơi’.” Chương 5. “Cứu rỗi mọi người, giết chết mọi người.” Chương 6. “Cậu là hy vọng cuối cùng của loài người.” Chương 7. “Loài người còn tương lai không?” Chương 8. “Cậu không cần phải tham gia trò chơi này nữa.” Chương 9. “Tôi yêu người, yêu người.” Chương 10. BE 1・Con tàu Noah lật Chương 11. “Hy vọng mang tên hy sinh.” Chương 12. “Giấc mơ tiên tri.” Chương 13. “Đến chơi trò chơi cùng em nào.” Chương 14. BE 2・Ngày mai Chương 15. Trò chơi bắt đầu Chương 16. "Đại sảnh Danh vọng và Bảng Dự tuyển" Chương 17. “Tiến sĩ, hãy dùng súng.” Chương 18. “Cô ấy đã ngủ yên dưới lòng đất.” Chương 19. “Xin chào, tôi là Tô Minh An, một sinh viên bình thường.” Chương 20. “Là thuốc giải ư?” Chương 21. “Chẳng lẽ muốn chúng ta tự tay giết anh ấy sao?” Chương 22. “Thời đại không thể nhìn thấy ánh sáng.” Chương 23. “Người đầu tiên?” Chương 24. “Tại sao lại là cậu?” Chương 25. “Cứ giao hết cho tớ.” Chương 26. “Dùng mạng sống làm quân cờ” Chương 27. “Thế giới bàn cờ” Chương 28. “Người chơi số 1?” Chương 29. “Tốt, tiến lên” Chương 30. “Trực tiếp tấn công Vua địch.” Chương 31. “Hoàn cảnh của tớ và cậu giống nhau rồi.” Chương 32. “Cậu rốt cuộc là ai?” Chương 33. “Cậu là Người chơi số 1.” Chương 34. “Ra lệnh đi.” Chương 35. BE 3・Cùng với ánh sáng và bụi trần Chương 36. “Vận may chiến thắng, Người chơi số 1.” Chương 37. “Chúng ta tự hào vì điều gì?” Chương 38. “Hôm nay trông anh có vẻ khác lắm.” Chương 39. Khâu suy luận cuối cùng Chương 40. TE・Không thể cứu vớt Chương 41. “Cậu còn quá nhỏ” Chương 42. “Liều thuốc duy nhất” Chương 43. “Rồi các người sẽ được cứu vớt” Chương 44. Bí mật của việc qua màn xuất sắc Chương 45. Cái bẫy dành cho người chơi số 1 Chương 46. Bảng xếp hạng thế giới Chương 47. "Người chơi số 1" Chương 48. Khoa học viễn tưởng・Tòa thành trên không Bạch Nhật Chương 49. “Cậu và đấng cứu thế.” Chương 50. “Ngài là thủ lĩnh quân phản kháng, Elevin.” Chương 51. “Các bạn cũng là tương lai của loài người.” Chương 52. “Thành phố này bệnh rồi.” Chương 53. “Các người có thù oán gì với người chơi số 1?” Chương 54.”Bảo vệ thủ lĩnh.” Chương 55. Mọi người, chúng ta là lửa. Chương 56. “Anh ấy có khí chất lãnh đạo.” Chương 57. “Hoa, tặng cho anh.” Chương 58. “Cậu và cây đàn piano” Chương 59. “Em phải mặc váy cưới trắng tinh.” Chương 60. “Con phải trở thành hy vọng của thành bang.” Chương 61. “Cậu là Thần.” Chương 62. “Cô là ngọn lửa tội ác.” Chương 63. “Bạch Thành không có hoa.” Chương 64. “Em tên là Alisa, Alisa tự do và độc lập.” Chương 65. TE・Đóa hoa vực thẳm Chương 66. “Cô là Noriah hoàn hảo.” Chương 67. Bang hội Ngọn Hải Đăng Chương 68. “Người chơi số 1, cậu thật ích kỷ.” Chương 69. “Cậu ta thật sự hẹp hòi như thế sao?” Chương 70. “Cậu lên đây đi, Tô Minh An” Chương 71. BE 4・Vinh quang Chương 72. “Người vì mọi người ôm củi” Chương 73. “Cậu ta đang nguyền rủa tôi” Chương 74. “Đi theo tôi đi” Chương 75. “Đây là một con số không tồi.” Chương 76. Thế giới học đường・Trung học Minh Khê Chương 77. “Bầu trời sao và lữ khách” Chương 78. “Đến văn phòng của thầy” Chương 79. “Cô đang sải cánh bay cao.” Chương 80. Streamer Chương 81. “Thà chết chứ không ăn đồ ở nhà ăn.” Chương 82. “Không biết làm, chết mất.” Chương 83. “Nhưng con muốn học vẽ.” Chương 84. “Ở lại, bầu bạn với tớ” Chương 85. “Tô Minh An, cậu rất quan trọng.” Chương 86. “Đừng so sánh mình với cậu ta” Chương 87. “Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” Chương 88. “Tôi thích Người chơi số 1 này.” Chương 89. “Cậu đang xem cái gì vậy?” Chương 90. BE・Giấc ngủ say Chương 91. “Cậu muốn phá hủy thế giới của tôi.” Chương 92. “Này, hãy làm cho con đẹp thêm chút nhé” Chương 93. “Cuối cùng… em cũng đợi được anh” Chương 94. “Con muốn, tư tưởng bất tử.” Chương 95. “Em chỉ là thích anh thôi mà” Chương 96. “Cùng em khiêu vũ nào.” Chương 97. “12 năm của cô” Chương 98. “Cậu không phải vật sở hữu của bất kỳ ai.” Chương 99. “Minh An An, hãy giết tôi đi” Chương 100. TE・Tương lai rực rỡ

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Cuối cùng, Tiêu Hiểu không nhịn được, khẽ hỏi: “Vương Trân Trân… trước đây em đã trải qua chuyện gì? Có thể kể cho bọn anh nghe không?”

“Chỉ là…” Vương Trân Trân hạ thấp giọng: “Chỉ là giáo viên chủ nhiệm kia bảo em ở lại sau giờ học, nói muốn giảng bài văn cho em, rồi ông ấy rút dao ra… Em hoàn toàn không thể phản kháng, ông ấy nói muốn biến em thành tác phẩm nghệ thuật gì đó, thật sự rất đáng sợ…”

Mọi người dần im lặng, trong không khí chỉ còn tiếng thở nhẹ.

“Vậy… vậy thì.” Tiêu Hiểu cao giọng: “Tô Minh An, bây giờ ra ngoài không an toàn, đợi đến sáng mai, chúng ta cùng đến văn phòng ở tầng 2 của giáo viên chủ nhiệm kia xem sao?”

Cậu ta không nhận được hồi âm.

“Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” Trong bóng tối, Tiêu Hiểu không nhìn rõ, tưởng cậu không hài lòng với cách xưng hô của cậu ta, bèn đổi cách gọi khác, giọng điệu tha thiết: “Thế giới này trông có vẻ rất khó, nếu mục tiêu của anh là qua màn xuất sắc thì có lẽ chúng ta có thể hợp tác, dù sao cũng là những người cùng chung hoạn nạn, có thể trao đổi một số manh mối với nhau.”

Xung quanh vẫn im ắng.

Cậu ta nắm chặt tay, nghĩ rằng dù cậu giỏi giang, nhưng ngay cả một lời từ chối cũng không nói được, chẳng phải quá coi thường người khác rồi sao.

Cậu ta đứng dậy đi về phía đó: “Người chơi số 1, kỹ năng của tôi là trị liệu, ngoài ra tôi cũng có thể ký khế ước máu, tôi cũng có năng lực chiến đấu nhất định, sẽ không kéo chân anh…”

Lời cậu ta dừng lại.

Ánh sáng ban mai le lói xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, tạo thành những dải sáng nhẹ nhàng, dần xua tan bóng tối.

Thời gian ban đêm đã kết thúc.

Dáng ngồi ở góc phòng của cậu dần được ánh sáng vàng nhạt của bình minh nhuộm lên.

Ánh sáng đó rơi xuống hàng mi cậu, bên dưới là mí mắt khép chặt, trắng nõn nà trong ánh ban mai. Thiếu niên nhắm mắt, nghiêng đầu dựa vào góc tường, trông hoàn toàn không phòng bị.

…Cậu đã ngủ thiếp đi.

“Trong hoàn cảnh này mà cũng ngủ được.” Vương Trân Trân lại gần: “Hơn nữa, không gọi dậy được thật, ảnh ngủ say như chết vậy.”

“…Ngủ cũng bị người ta vây xem sao?”

Hàng mi cậu bỗng run lên, để lộ đôi mắt đầy tơ máu.

Tô Minh An nhìn hai thiếu nam thiếu nữ đang nhìn mình như nhìn gấu trúc vậy, đứng dậy khỏi mặt đất.

“Ah.” Vương Trân Trân lập tức lùi lại, vẻ mặt có chút căng thẳng.

Tô Minh An đi đến cửa, dời những bàn ghế đang chặn cửa ra, rồi mở cửa.

“Két -!”

Ánh sáng ban mai tràn vào theo cánh cửa được mở, bên ngoài là buổi sáng chợt bừng sáng, không khí trong lành ùa vào, hoàn toàn xua tan mùi mốc và mùi máu tanh trong phòng.

“- Bây giờ là 6 giờ 30 phút sáng, đề nghị các học sinh đến lớp trước 7 giờ để đọc bài.”

Loa phát thanh của trường vang lên.

Tiêu Hiểu ho khan vài tiếng, ánh nắng chợt chiếu vào khiến cậu ta hơi chói mắt.

“Người chơi số 1, lời đề nghị vừa rồi của tôi…” Tiêu Hiểu thăm dò bảo.

Tô Minh An nghiêng đầu: “Gọi tôi là Tô Minh An.”

Vừa nói xong, cậu lại dừng lại, khẽ bổ sung một câu: “Thôi… nếu không thích gọi như vậy, gọi tôi là gì cũng được.”

Tiêu Hiểu có chút được chiều mà lo.

“Minh, Minh An.” Tiêu Hiểu gãi gãi mặt, vẫn quyết định theo ý ban đầu của cậu, gọi tên này: “Về lời đề nghị hợp tác…”

“Mục tiêu của cậu là gì? Qua màn?”

“Cái này, qua màn xuất sắc được tất nhiên là tốt, nhưng một thế giới chỉ có một người qua màn xuất sắc.” Tiêu Hiểu hoàn toàn không dám nhắc đến cụm từ “qua màn xuất sắc” này, cẩn thận đáp: “Việc qua màn xuất sắc chắc chắn là của anh, tôi không dám mơ tưởng, bản thân tôi… chỉ cần, chỉ cần sống sót đến khi qua màn là được rồi…”

…Cậu ta sợ thật.

Sợ theo nhiều nghĩa.

Cậu ta sợ ánh mắt của hàng tỷ người trên người cậu.

Mỗi hành động của cậu ta đều sẽ bị phóng đại đến vô hạn, lỡ đưa ra yêu cầu quá đáng lại có thể bị nhiều khán giả quay thành “trói buộc đạo đức”, hơi tỏ ra hèn nhát một tí thì lại bị khán giả coi thường… Cậu ta chỉ là một người chơi bình thường muốn sống sót qua màn chơi này để kiếm điểm tích lũy, không muốn trở nên nổi bật trước mặt thế giới.

“…Đừng nói vậy.”

Tiêu Hiểu nghe thấy cậu đáp rất nhẹ nhàng như vậy, sợ đến mức toàn thân căng cứng.

Bàn tay Tô Minh An nhẹ nhàng đặt lên vai cậu ta.

Nhưng Tiêu Hiểu chỉ cảm thấy Người chơi số 1 này thật sự càng xem càng thấy là lạ…

“Tôi chưa từng phủ nhận giá trị của các cậu, với tư cách là một người chơi, bản thân cậu đã đủ dũng cảm.” Tô Minh An mỉm cười.

Đối mặt với nụ cười bỗng trở nên ôn hòa của cậu, Tiêu Hiểu chỉ cảm thấy da đầu tê dại, phần vai bị cậu đặt tay lên cũng như bị bàn ủi ủi cho nóng rát, vô cùng lúng túng.

Khi nghe thấy lời cậu nói, cậu ta đã từng cho là mình nghe nhầm, hoặc là do thức trắng đêm nên nghe không rõ.

“…Cố gắng vì một mục tiêu không có gì sai, dù trong màn chơi bây giờ chúng ta là đối thủ cạnh tranh, nhưng ở tiền tuyến của thế giới, chiến tuyến của chúng ta mãi mãi thống nhất…” Tô Minh An nhẹ nhàng nói tiếp.

Ánh mắt cậu tha thiết, giọng điệu chân thành, ai cũng có thể bị cậu lừa… nhưng Tiêu Hiểu thì khác, cậu ta cảm nhận được sự miễn cưỡng khi cậu thốt lên những lời này.

…Vì những ngón tay đang đặt trên vai cậu ta cứ như gọng kìm thép vậy, siết chặt đến mức cậu ta thật sự đau.

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧