Tô Minh An nhớ rõ Lữ Thụ là cái người Long Quốc đã vào Đại sảnh Danh vọng, chiến lực rất cao.
Cậu vẫy tay với Lữ Thụ, xoay người đi khám phá hướng khác.
Lữ Thụ không có ý định giao tiếp với Tô Minh An, lúc này y cũng chỉ muốn rời đi. Nhưng ngay khoảnh khắc Lữ Thụ quay người, thông báo của hệ thống chợt vang lên bên tai y.
Lữ Thụ sững sờ.
…Thực ra, không giống những người chơi bình thường, giống như một số ít người, ngay từ đầu Lữ Thụ đã được hệ thống chọn làm “Giám sát viên”.
Ban tổ chức dường như rất thích thú khi xem họ chơi theo những hướng khác nhau, vì vậy, có hướng sức mạnh và trí tuệ, tự nhiên cũng có hướng người chơi đấu với người chơi của “Giám sát viên”.
Giám sát viên, đúng như tên gọi, là những người chuyên nhắm vào người chơi khác. Họ không cần tập trung vào việc giải đố, hệ thống sẽ chỉ định mục tiêu cần tiêu diệt, cung cấp tọa độ và phần thưởng khi họ giết được người chơi tương ứng.
Lữ Thụ vẫn chưa nhận được nhiệm vụ tiêu diệt nào, cho đến khi gặp Tô Minh An, hệ thống đột nhiên cập nhật.
…Y đã có mục tiêu săn đuổi rõ ràng.
Lữ Thụ lập tức vào trạng thái chiến đấu, nhưng khi thấy dáng vẻ không hề phòng bị của người kia, trong lòng y dấy lên nghi hoặc.
’…Tại sao mục tiêu săn đuổi của mình lại là Tô Minh An?'
Rõ ràng đây chỉ là một người chơi bình thường, tốt bụng, Lữ Thụ nghe nói Tô Minh An từng cứu những người gặp nạn.
Vẻ mặt Lữ Thụ thoáng hiện lên sự giằng xé, nhưng dòng chữ đỏ tươi trong bảng nhiệm vụ lại rõ ràng nhắc nhở y – nhiệm vụ giám sát viên thất bại sẽ có hậu quả khó lường, tốt nhất đừng nên đánh liều.
Còn bản thân Lữ Thụ… cũng có lý do tuyệt đối không thể bỏ cuộc.
Y giơ ngón tay, màu xanh lục lóe lên.
Con bọ ngựa như một bóng xanh, lao vào người Tô Minh An. Tô Minh An quay người lại, vẻ mặt bình tĩnh, ngực bị lưỡi dao của bọ ngựa xuyên qua, máu bắn tung tóe.
…Ngay cả Lữ Thụ cũng không ngờ cú đánh này lại dễ dàng đến vậy, giống như lưỡi dao xuyên qua tờ giấy mỏng vậy.
“Tôi nghe bình luận nói về lời của cậu, cậu nói cậu muốn thắng đến cuối. Nhưng xin lỗi, tôi cũng có nhiệm vụ, tôi phải giết cậu.” Lữ Thụ nói.
Tô Minh An nhìn y một cái rồi ngã xuống.
Lữ Thụ hơi do dự bước tới, xác nhận tình trạng thi thể, có chút hoang mang.
’…Thậm chí còn dễ giết hơn cả một người bình thường.'
Y rõ ràng cảm nhận được khoảnh khắc cậu bị tấn công, cảm giác nguy hiểm bùng phát ra từ cậu khiến y có chút sợ hãi.
Trong tầm nhìn, hàng loạt bình luận bùng nổ:
Lữ Thụ hơi sững sờ lật xác Tô Minh An, tay dính đầy máu.
Mặc dù y không nghe thấy thông báo tiêu diệt, cậu có thể đang giả chết, nhưng y vẫn không thể hiểu nổi.
Y cảm thấy hơi sởn gai ốc.
Trong 20 năm cuộc đời, dù gặp chuyện kỳ quái đến đâu cũng chưa từng gặp người nào khó hiểu đến vậy. Rõ ràng cậu là một sinh viên có mọi hành vi, cử chỉ đều phù hợp với lẽ thường, nhưng khi đối mặt với đau đớn và cái chết lại có sự tê liệt như một kẻ điên.
Lữ Thụ hơi run rẩy đứng thẳng dậy, nhìn về phía con đường tối tăm phía trước. Rút thanh đao đen sau lưng, bước đi.
Bên ngoài Bệnh viện Trung ương, trời tươi đẹp.
Phía ngoài cổng lớn vẫn còn dấu tích của một đài phun nước nhỏ, cô gái tóc đen đung đưa hai chân ngồi trên ghế tròn, miệng ngậm một chiếc bánh mì tròn rắc socola hạt.
Bỗng nhiên, Tô Minh An bên cạnh cô run lên bần bật, cậu mở đôi mắt đỏ ngầu vì tia máu.
Ánh mắt cô gái lạnh đi, lưỡi kiếm trắng như tuyết rút ra vài phân: “Sao vậy?”
“Phân thân bị chém chết rồi, bên trong có địch.” Tô Minh An lau vết máu ở khóe miệng, cơn đau ảo ở ngực vẫn còn, vừa mở mắt ra đã thấy nước mắt lưng tròng, đó là hậu quả sinh lý do cơn đau ảo dữ dội gây ra.
Sau khi Tô Minh An và Nguyệt Nguyệt đến Bệnh viện Trung ương, họ không vào ngay. Tô Minh An phái phân thân vào trước, muốn xem bên trong có người chơi nào nhắm vào cậu hay không.
’…Không ngờ là có thật.'
“Để tớ đi giết hắn.” Mặt kiếm của Nguyệt Nguyệt phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo sắc bén dưới ánh mặt trời.
“Đừng vội, nhát đao đó rất đau.” Tô Minh An nói: “Rắc rối do tớ gây ra, tớ sẽ tự mình giải quyết.”
Nguyệt Nguyệt âm thầm nghiến răng, tay dường như càng ngứa ngáy hơn.
Bình luận trong phòng livestream của Tô Minh An đang cuộn lên:
“Trước khi vào bệnh viện, hãy uống cái này đã.” Trong tay Tô Minh An xuất hiện lọ thuốc không màu trông giống như lọ thuốc diệt côn trùng mà cậu tìm thấy lúc đầu ở trung tâm nghiên cứu.
Nguyệt Nguyệt không hỏi một câu, một hơi uống cạn.
Ngay sau đó, cô phát hiện những mảng đen dần lan rộng trên người mình mấy ngày nay, từng mảng một, dần dần biến mất. Dấu vết đỏ trên cổ tay cô cũng đã mờ đi.