Khán giả đã hiểu tình hình:
Tô Minh An chưa từng nghĩ sẽ gặp phải tình huống như thế này.
Thật sự rất khó để đối phó với sự tấn công từ Lữ Thụ, kiểu người cộng toàn bộ điểm vào chiến đấu trực diện.
Điểm Tinh thần cao giúp cậu nắm bắt được động tác nhanh như chớp của con bọ ngựa, nhưng cơ thể lại có phần không theo kịp. Bên kia, phân thân đã chặn Uông Tinh Không và Dương Trường Húc, còn cậu thì phải đấu trực diện với Lữ Thụ đang hùng hổ xông tới.
“Xoẹt” một tiếng, con bọ ngựa lướt qua vị trí cậu vừa đứng, cậu buộc phải dùng Dịch chuyển không gian lần thứ 2.
Tuyệt chiêu hiệu quả của Tô Minh An chính là Hủy diệt.
Nhưng vừa dùng Hủy diệt thì sẽ lấy mạng người.
Nếu Lữ Thụ là kẻ địch…
“Tô Minh An.” Lữ Thụ lên tiếng: “Quả trứng trước đây tôi tặng cậu đâu?”
Tô Minh An nhớ tới quả trứng mà Lữ Thụ tặng cậu trước khi thế giới thứ nhất kết thúc, nhưng hình như quả trứng đó vẫn chưa nở…
“Nó vẫn chưa nở à?” Lữ Thụ cũng ngẩn người: “Cậu chưa đập vỡ nó ra à?”
“Đập vỡ?” Tô Minh An vừa né vừa xác nhận: “Đập vỡ quả trứng?”
“Đúng vậy, đập vỡ nó thì nó mới ra được chứ.” Lữ Thụ nói như lẽ đương nhiên.
‘Đập vỡ quả trứng chưa nở, sinh vật bên trong sẽ ra đời… Có cách ấp trứng kỳ lạ đến vậy ư?’
Tô Minh An lập tức đập quả trứng xuống đất!
“Rắc -!”
Một bóng đen vụt qua.
Chú mèo mun nhỏ xíu, có một cái đuôi như ngọn lửa màu máu, ngay khi vừa nhảy ra khỏi trứng, nó đã lao vào đón đỡ cặp chân trước sắc như dao của con bọ ngựa.
“Bốp” một tiếng, con bọ ngựa bị đánh bật ra.
Lữ Thụ hơi ngớ người, Tiểu Bích của y có điểm Nhanh nhẹn tận 30, mà lại bị một vuốt mèo đánh bật ra thì cũng quá…
“Gừ!” Mèo Diễm Vĩ kêu lên như sói, liếm liếm móng vuốt.
Tuy đã đánh bay con bọ ngựa, nhưng chú mèo vẫn bị lưỡi dao cào mạnh một phát, do chênh lệch cấp độ quá lớn, nó đã mất tận 300 điểm HP.
’…Cứ tiếp tục như vậy thì không được.’ Tô Minh An nhìn cảnh tượng này.
Trừ phi ra tay giết người, nếu không cuộc nội chiến này sẽ không kết thúc, màn chơi này không thể nào bắt cậu giết hết đồng đội mới qua được, nhất định phải có cách khác.
Cậu nhìn về phía Thẩm Tuyết đang đứng ở góc, được bảo vệ nghiêm ngặt bởi lớp lá chắn ánh sáng của Vương Trân Trân. Cậu dồn toàn bộ 700 điểm MP vào Rung chấn không gian, đột ngột kích hoạt kỹ năng!
Rung chấn xuất hiện bên cạnh Vương Trân Trân và Thẩm Tuyết, Vương Trân Trân lập tức bị Rung chấn đến ngất xỉu, lớp lá chắn ánh sáng màu trắng sữa cuối cùng cũng biến mất.
“Xoẹt!”
Giây tiếp theo, thanh kiếm trong tay phân thân lập tức đâm ra, thẳng hướng Thẩm Tuyết!
Ngay cả bản thân Thẩm Tuyết cũng không ngờ Vương Trân Trân lại chợt ngất xỉu.
Trên gương mặt nắm chắc phần thắng của cô, lần đầu lộ vẻ kinh ngạc và sợ hãi.
“Aaaaaah -!” Cô hoảng loạn lùi lại, sợ đến mức mặt mày tái mét, nhưng phân thân không hề nương tay, thanh kiếm trong tay hắn đâm thẳng vào tim cô!
“Xoẹt!”
Đột nhiên, một bàn tay to lớn nhanh chóng nắm lấy thanh kiếm sắp đâm vào Thẩm Tuyết, sau đó kéo cô ra sau lưng, bảo vệ!
Máu tươi bắn tung tóe lên mặt Thẩm Tuyết, trong mắt cô thoáng hiện lên vẻ sững sờ và tiếc nuối.
Người đàn ông cao lớn, dù người vẫn quấn đầy dây, nhưng dường như đã có ý thức tự chủ, thoát khỏi sự khống chế, che chở cho Thẩm Tuyết phía sau.
Thanh kiếm xuyên qua cơ thể thầy, máu “tích tắc tích tắc” nhỏ giọt xuống đất theo lưỡi kiếm bị nhuốm đỏ.
Phân thân hơi sững sờ, hắn không ngờ thầy Thẩm, người luôn như xác sống này, lại chợt đứng trước Thẩm Tuyết, liều mạng bảo vệ cho cô.
“Ba… ba?” Thẩm Tuyết thốt ra tiếng gọi khe khẽ từ kẽ môi, giây tiếp theo, thân hình như núi sập xuống trước mặt cô.
Động tác của Thẩm Trác rất máy móc, đôi mắt đã được cải tạo thành thủy tinh của thầy vẫn đờ đẫn, nhưng bàn tay lại như có ý thức quán tính, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Thẩm Tuyết.
Môi thầy mấp máy, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ có thể phát ra tiếng “kẽo kẹt kẽo kẹt” của máy móc, cuối cùng, thầy chỉ dùng đôi mắt thủy tinh sáng long lanh, phản chiếu trọn vẹn hình ảnh Thẩm Tuyết, rồi nhắm mắt lại.
Trong mắt Thẩm Tuyết hiện lên vẻ hoang mang sâu sắc: “Không đúng, rõ ràng ông ấy đã chết, hoàn toàn bị tôi khống chế, sao lại chợt thoát khỏi sự khống chế…”
“Bởi vì ông ấy là một… ‘thợ thủ công’.” Phân thân rút thanh kiếm ra, vung một đường máu trên mặt đất: “Tuy chỉ là tạm thời, nhưng sau khi chết, ông ấy đã đạt được một khoảnh khắc kiểm soát ý thức, ông ấy đã dùng ý chí lúc còn sống để thực hiện hành động tiến lên một bước – mặc dù chỉ là ‘vĩnh hằng’ trong một khoảnh khắc. Ít nhất ông ấy đã làm được, tôi rất khâm phục điều đó.”
Ước nguyện của Thẩm Trác là, ngay cả sau khi qua đời, học sinh của trường vẫn tiếp tục tồn tại và đạt được “vĩnh hằng”.
Nhưng thầy đã thất bại, học sinh của trường chỉ có thể máy móc lặp đi lặp lại hành động của một ngày, họ không thể hành động bằng “ý chí vẫn còn vĩnh hằng”, không thể có “linh hồn bất tử”.
Thẩm Trác đã làm đủ mọi thí nghiệm trên những học sinh khác, mới dám thực hiện bước cuối cùng trên con gái mình – bước này của thầy đã thành công, Thẩm Tuyết có ý thức tự chủ.
Thẩm Tuyết là sản phẩm thành công duy nhất của thầy.
Sau khi thầy chết, Thẩm Tuyết cũng đã cải tạo thầy thành một sự tồn tại như vậy… Dường như cô đã thất bại, trước đó Thẩm Trác cứ như một xác sống, thậm chí còn gặp khó khăn trong việc tự chủ hành động.
Nhưng cuối cùng, thầy đã có một khoảnh khắc có ý thức tự chủ và đã bước lên đỡ đòn chí mạng cho con gái mình.
Theo một nghĩa nào đó, hai cha con họ, đều đã hoàn thành tác phẩm mang tên ‘vĩnh hằng’, dù nó vĩnh cửu hay chỉ là thoáng qua.
“Vĩnh hằng” trong một khoảnh khắc và một khoảnh khắc “vĩnh hằng”.
Tình thương con của Thẩm Trác đã giúp thầy đạt được “vĩnh hằng” trong một khoảnh khắc, để bảo vệ Thẩm Tuyết.
Kiếm của phân thân lại đâm tới.
Thẩm Tuyết ngẩng đầu lên.
Cô chợt kéo thân thể đang hôn mê của Vương Trân Trân sang, chắn trước người mình.
“- Anh dám chém thì cứ thử xem!” Thần sắc cô có chút suy sụp, hành động của Thẩm Trác đã khiến cô không thể bình tĩnh suy nghĩ.
Cô siết chặt ngón tay đến trắng bệch, cả người cô hoàn toàn áp sát vào Vương Trân Trân đang hôn mê.
Nếu muốn giết Thẩm Tuyết, chắc chắn phải đâm xuyên qua cơ thể Vương Trân Trân.
Phân thân nhìn sang Tô Minh An đang chiến đấu với Lữ Thụ.
“Chém.” Tô Minh An đang bận rộn liếc mắt sang bên đó, trực tiếp ra lệnh.
Khán giả bàn tán xôn xao:
Phân thân nhận được mệnh lệnh, lập tức đâm xuống.
Ánh mắt Thẩm Tuyết hơi biến đổi, giây tiếp theo, cô nghiến răng, tay xoay chuyển –
“- Đợi đã!”
Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ bên cạnh. Một thanh kiếm lập tức đâm tới, với một góc độ rất hiểm hóc, đỡ được thanh kiếm của phân thân.
Là Thẩm Nguyệt, cô ta cầm một thanh kiếm thon dài trong tay, đỡ được đòn tấn công của phân thân.
Phân thân lập tức không chút lưu tình chém về phía cô ta.
Hai thanh kiếm chạm nhau, phát ra âm thanh trong trẻo, phân thân trong trạng thái “Minh” vốn có 3 thuộc tính rất cao, lúc này lại không thể dùng Sức mạnh để áp chế kiếm thuật của cô ta.
Rõ ràng chỉ là một thanh kiếm bình thường, trông giống như một thanh kiếm trưng bày, nhưng khi đối đầu lại khiến người ta khó lòng công phá.
…Không một kẽ hở.
Mọi khán giả đều nhận ra cô ta – chỉ bởi vì kiếm thuật của cô ta.
“Nguyệt Nguyệt?” Lữ Thụ nhìn sang, y biết cô gái này.
“Cậu không thể giết cô ấy, ít nhất bây giờ thì không thể.” Thẩm Nguyệt cầm kiếm nói.
“Dừng lại.” Tô Minh An ra hiệu cho phân thân dừng lại.
Vì Thẩm Tuyết không hành động, mọi người đều lấy lại quyền kiểm soát cơ thể.
“Mọi người thấy những sợi tơ trên người mình không?” Thẩm Nguyệt nói: “Thẩm Tuyết có thể điều khiển hành động của mọi người, cũng có thể giết chết mọi người trong nháy mắt, nếu mọi người nhất quyết giết cô ấy, cô ấy sẽ liều mạng, giết chết mọi người ở đây.”
Lưng Lữ Thụ ướt đẫm mồ hôi lạnh, y nhìn những sợi tơ quấn quanh người mình, lần đầu cảm thấy cái chết gần kề đến vậy.
“Sao cô ấy không làm vậy sớm hơn?” Tiêu Hiểu hỏi.
“Vì sợi tơ của cô ấy cũng quấn quanh những người khác…” Thẩm Nguyệt liếc nhìn Thẩm Trác nằm trên mặt đất, và – cũng bị sợi tơ quấn quanh, chính là Thẩm Tuyết.
Trên khuôn mặt nhuốm máu của Thẩm Tuyết, nở một nụ cười quỷ dị.
“Các người không thể giết tôi.” Cô nói nhỏ: “Một khi các người không thể giết tôi, tôi sẽ từng chút một… giết chết tất cả các người – bao gồm cả Thẩm Nguyệt, cô cũng vậy. Dù cô đã cứu tôi, nhưng không thể thay đổi sự thật rằng cô đã từng ở rất gần Minh An… Nếu không phải ba vẫn luôn bảo vệ cho cô, cô đã bị tôi bóp chết từ lâu rồi.”
Thẩm Nguyệt bình tĩnh nhìn cô, không hề động đậy.
Khán giả lập tức bùng nổ:
“…Cậu đợi tớ lâu vậy à?” Tô Minh An hỏi.
Thẩm Nguyệt nhìn cậu, những gợn sóng trong đôi mắt cô ta như vỡ vụn, dâng trào.
“Tớ chưa từng đợi cậu, Minh An.” Cô ta đáp: “Tớ chọn trở thành ‘quan trắc viên’ để có thể xuyên qua các thế giới khác nhau, chỉ vì đó là cuộc sống của riêng tớ.”
“Tớ đã học được rất nhiều điều trong những thế giới như vậy, tớ tự nguyện chọn cuộc sống này, hy vọng con đường phía trước sẽ bằng phẳng hơn.”
“Khi thế giới này kết thúc, tớ cũng có thể đến thế giới mới, trở thành ’nhà du hành thế giới’ thực thụ.”
“Ừm, chúc cậu may mắn.” Tô Minh An đáp.
“Nếu một ngày – có người nói với cậu, cậu có thể đến những thế giới khác nhau, trải nghiệm những cuộc sống khác nhau, còn có thể thực sự giúp đỡ những người cậu muốn giúp, cậu sẽ chọn như thế nào?” Cô ta nói: “Minh An, tớ đã trau dồi kiếm thuật trong thế giới này, quen biết rất nhiều người tốt, sau khi qua thế giới này, tớ sẽ đến thế giới tiếp theo… Tớ rất vui vì có thể vừa trưởng thành, vừa giúp đỡ cho cậu.”
Tô Minh An nhìn cô ta.
Cô ta tự nguyện trở thành “Quan trắc viên”, trở thành một sự tồn tại có thể đi lại giữa các màn chơi, thế giới khác nhau, thoát khỏi thân phận người chơi.
Cô ta không còn bị ràng buộc bởi quy tắc 1 năm của trò chơi, mà có thể trưởng thành trong mỗi thế giới đầy màu sắc, thu hoạch thành quả mà năm tháng mang lại.
“Nhà du hành thế giới chân chính…” Tô Minh An thở dài: “Thật hâm mộ cậu.”
Trước đây, cô ta như một tờ giấy trắng, chìm đắm trong nỗi đau chịu bạo lực gia đình, như con ếch dưới đáy giếng, khi nhìn thấy cậu, như nắm lấy sự cứu rỗi mà không chịu buông tay.
Chỉ cần cậu rời đi, cô ta sẽ mãi mãi ở trong vũng bùn đen tối, không thể vùng vẫy.
Mà bây giờ, cô ta đã có cơ hội mới.
So với cô gái như tờ giấy trắng đơn điệu trước đây, chỉ biết bám lấy cậu, cô ta trông có rất nhiều chiều sâu hơn.
Độc lập, tự cường, thông minh, có thể ra kiếm chính xác vào thời khắc quan trọng nhất.
Lấp lánh như kim cương.
“Cậu đã trưởng thành rồi.” Tô Minh An nói.
Đối mặt với người đồng đội chủ động đưa ra lựa chọn như vậy, cậu chỉ có thể chúc phúc.
So với thân phận làm người chơi 1 năm, cô ta đã có thể đi trải nghiệm cuộc sống ở nhiều thế giới hơn.
Nếu không nhất thiết phải dùng thân phận người chơi để qua màn xuất sắc… Cậu cũng rất muốn trở thành nhà du hành hàng chục nghìn thế giới như cô ta.
1 năm của cậu sẽ bằng vài trăm năm của cô ta, cô ta có sự phát triển đáng mừng và những kiếp sống huy hoàng.
Cô ta đã tìm thấy con đường của riêng mình rồi.
Trong những thế giới sau này, có lẽ cậu sẽ còn gặp lại một cô gái rực rỡ và muôn màu hơn.
Cô ta là một cá thể độc lập.
Không phải thanh kiếm của ai, không phải phụ thuộc vào ai, không phải tùy tùng của ai.
Cô ta là một người phụ nữ độc lập, vốn không nên chỉ biết chờ đợi ai đó.
“Cảm ơn cậu.” Nguyệt Nguyệt đáp.