Tô Minh An mở tuyển tập kết cục ra.
Đa số người chơi đều hành động theo quy tắc, cùng quân phản kháng đánh vào nội thành. Họ không hề chạm đến chân tướng sự việc, sống dưới màn sương bí ẩn của Bạch Thành, đạt được kết cục tương thân tương ái HE giả tạo “Bạch Thành giải phóng”.
Một số ít người chọn không vào nội thành, không tham gia cuộc chiến. Họ tìm được một phần sự thật thông qua việc thăm hỏi khu ổ chuột, đạt được kết cục NE “Người thám hiểm ngoài thành”.
Có 3 tuyến đường qua màn xuất sắc: tuyến hòa bình, tuyến vũ lực và tuyến ẩn.
Mizushimakawa Sora, Ayni, Hubert và những người khác đi theo tuyến hòa bình. Họ chọn gia nhập phe Baxon, giao tiếp với gã, suy đoán ra “Noriah là người yêu của Baxon”, một sự thật có phần sai lệch. Họ bắt giữ Alisa ở khu ổ chuột, giao cô cho Baxon. Do đó, Baxon không một mình đến căn cứ dưới lòng đất, quân đội người máy không mất kiểm soát – quân phản kháng thất bại, Vincent, Dinue, Cuchu và những người khác đều tử trận. Người chơi đạt được HE “Chuyến du lịch Bạch Thành tươi đẹp”.
Arthur, Adolph, Lữ Thụ và những người khác đi theo tuyến vũ lực. Họ chọn gia nhập quân phản kháng, dùng sức mạnh của mình để cưỡng ép dẫn dắt quân phản kháng giành chiến thắng, đạt được HE “Vị cứu tinh huy hoàng” – nhưng vì không nhận ra tầm quan trọng của Alisa, không ai biết nên giải quyết vấn đề tỷ lệ sinh như thế nào.
Trước khi Tô Minh An qua màn, đã có không ít người chơi đạt được các kết cục. Nhưng vẫn khiến người ta khó hiểu – cho đến khi Tô Minh An hoàn thành tuyến ẩn của màn chơi này.
TE Đóa hoa vực thẳm, vạch trần mọi bí mật của tòa thành này.
Sau khi chọn cứu Alisa, Tô Minh An luôn đối xử bình đẳng với cô. Alisa cảm thấy mình được tôn trọng, mới nói cho cậu biết cô biết một đường hầm.
Nhờ vậy, Tô Minh An mới có thể chặn đường Baxon, biết được bí mật cuối cùng từ miệng gã.
Baxon chỉ nói ra bí mật với những người tôn trọng Alisa.
Tô Minh An đóng diễn đàn, nằm xuống giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Vì quá mệt mỏi, cậu mơ một giấc mơ rất dài, rất dài.
Cậu bước qua thế giới tận thế bị bao quanh bởi thép và bê tông, đi qua bàn cờ trắng đen nhuốm máu. Cô gái mặc áo blouse trắng đưa kẹo cho cậu, phía sau cô là trời xanh mây trắng.
Cậu đi qua thành phố trắng lạnh lẽo, cô gái tóc vàng mắt xanh lam nắm lấy tay áo cậu, vì cậu mà ngân nga bài hát về nhà vua và phù thủy. Bỗng nhiên, cô như ngọn lửa tàn lụi, biến mất trong tiếng đàn.
Cậu đi qua tòa dạy học với gam màu u ám, một thiếu niên ôm chiếc cúp vàng vẫy tay với cậu, bóng dáng cậu ta dần tan biến dưới ánh đèn sân khấu.
Cậu đi qua ngôi làng âm u, cây thánh giá nhuốm máu treo cao, tiếng sói tru vang lên, âm hồn than thở dưới quan tài.
Cậu tắm mình dưới bầu trời xanh tím, hàng trăm con chim bồ câu bay quanh tòa tháp cao, đàn tế thánh khiết yên lặng đứng phía xa, hàng vạn linh hồn ca ngợi nó.
Cậu nhìn thấy ngôi nhà gỗ sụp đổ trong biển lửa, cô gái tóc đen và người yêu của cô hôn nhau trong ánh lửa.
Cậu đón gió biển mặn mòi, một hiệp sĩ giáp vàng đứng canh gác trên tường thành, công chúa tay cầm kiếm sắc nhọn chỉ thẳng vào người cá.
Cậu đi qua màn sương đen, cô gái mang áo choàng đỏ rơi lệ, lấy thân mình làm ngọn lửa, thiêu rụi mọi thứ ô uế và đức tin ngu muội trên thế gian, một mình gánh vác cả bầu trời u ám.
Trong mơ, cậu luôn mơ thấy rất nhiều người. Có người gọi cậu là “tiến sĩ”, có người gọi cậu là “anh hùng”, có người gọi cậu là “thủ lĩnh”, có người gọi cậu là “anh trai”.
Thậm chí, cậu còn mơ thấy những cách gọi chưa từng nghe thấy, có người gọi cậu là “Thành chủ”, có người gọi cậu là “Tiến sĩ Hội Thánh”, có người gọi cậu là “Bệ hạ”…
Tỉnh dậy, cậu nhìn chằm chằm vào bức tường xám xịt. Điểm mạnh nhất của cậu chính là có thể kịp thời điều chỉnh cảm xúc của mình, trở nên bình thản trước những cảnh tượng đó.
Chỉ có người đủ bình tĩnh mới có thể tiếp tục bước đi.
Cậu bò dậy khỏi chiếc giường nhỏ đơn sơ.
Trên diễn đàn, cậu nhìn thấy một bài đăng như thế này:
Tô Minh An nhớ đến tình hình của Nguyệt Nguyệt.
Theo lý mà nói, cô cũng phải giống như Ayni, Hubert và những người khác, dù đã chết trong thế giới thứ nhất, nhưng có thể trở về làm khán giả và đương nhiên cũng có thể liên lạc được.
Nhưng cô lại như biến mất hoàn toàn.
Dường như Sếp Thỏ rất thích phân chia loài người, ngoài người chơi, còn có các chức vụ như giám sát viên, quan trắc viên, có lẽ còn có những chức vụ khác nữa… Nguyệt Nguyệt có thể đã trở thành một sự tồn tại như vậy.
Tô Minh An tạm gác những suy nghĩ này sang một bên, mở giao diện bang hội.
Ngay lập tức, vô số lời mời tham gia bang hội “ting ting” hiện lên khắp giao diện, chúng đều mời cậu tham gia bang hội.
Lời mời nhiều đến nỗi, vuốt xuống còn nhanh hơn lật trang, có thể thấy được thành ý từ những lời mời này, có người hận không thể dâng hết tài sản mà chỉ cầu cậu gia nhập, cũng có những lời mời bông đùa. Sau khi Tô Minh An thiết lập “không chấp nhận bất kỳ lời mời từ bang hội nào”, cậu định đóng giao diện bang hội.
“Ting!”
Tô Minh An trả lời “Không”. Sau khi gửi tin nhắn, cậu mới phát hiện bên cạnh ID bây giờ của mình có rất nhiều biểu tượng đáng kinh ngạc, biểu tượng vàng Top 1, biểu tượng trắng sáng Người chơi số 1 và 2 ngôi sao nhỏ đại diện cho việc qua màn xuất sắc.
“Ting!”
“Ting!”
“Ting!”
Lữ Thụ hành động cực kỳ nhanh, sau khi vài âm thanh hệ thống vang lên, Tô Minh An nhìn thấy giao diện bang hội.
Tô Minh An xem qua thông tin thành viên, hơn 10,000 người xem mãi không hết, nhưng những người đứng đầu đều là những người nổi tiếng trên bảng xếp hạng thế giới.
Dường như bang hội không có tác dụng thực tế nào, chủ yếu là một hệ thống liên lạc, cho các thành viên giao dịch thuận tiện hơn, có tính gắn kết hơn, lập đội cũng dễ dàng hơn.
Giống như các trò chơi trực tuyến thông thường, trong kênh chat bang hội có rất nhiều người đang trò chuyện:
Đột nhiên, hệ thống phát ra tiếng “Ting”.