Người chơi số 1 Chương 72. “Người vì mọi người ôm củi” ▾
Người chơi số 1
Nhân vật Chương 1. “Cậu sẽ có một tương lai tươi sáng.” Chương 2. Màn tân thủ TE・Cô ấy biến mất Chương 3. “- Chúng ta là ‘loài người’.” Chương 4. “Họ đã trở thành ‘người chơi’.” Chương 5. “Cứu rỗi mọi người, giết chết mọi người.” Chương 6. “Cậu là hy vọng cuối cùng của loài người.” Chương 7. “Loài người còn tương lai không?” Chương 8. “Cậu không cần phải tham gia trò chơi này nữa.” Chương 9. “Tôi yêu người, yêu người.” Chương 10. BE 1・Con tàu Noah lật Chương 11. “Hy vọng mang tên hy sinh.” Chương 12. “Giấc mơ tiên tri.” Chương 13. “Đến chơi trò chơi cùng em nào.” Chương 14. BE 2・Ngày mai Chương 15. Trò chơi bắt đầu Chương 16. "Đại sảnh Danh vọng và Bảng Dự tuyển" Chương 17. “Tiến sĩ, hãy dùng súng.” Chương 18. “Cô ấy đã ngủ yên dưới lòng đất.” Chương 19. “Xin chào, tôi là Tô Minh An, một sinh viên bình thường.” Chương 20. “Là thuốc giải ư?” Chương 21. “Chẳng lẽ muốn chúng ta tự tay giết anh ấy sao?” Chương 22. “Thời đại không thể nhìn thấy ánh sáng.” Chương 23. “Người đầu tiên?” Chương 24. “Tại sao lại là cậu?” Chương 25. “Cứ giao hết cho tớ.” Chương 26. “Dùng mạng sống làm quân cờ” Chương 27. “Thế giới bàn cờ” Chương 28. “Người chơi số 1?” Chương 29. “Tốt, tiến lên” Chương 30. “Trực tiếp tấn công Vua địch.” Chương 31. “Hoàn cảnh của tớ và cậu giống nhau rồi.” Chương 32. “Cậu rốt cuộc là ai?” Chương 33. “Cậu là Người chơi số 1.” Chương 34. “Ra lệnh đi.” Chương 35. BE 3・Cùng với ánh sáng và bụi trần Chương 36. “Vận may chiến thắng, Người chơi số 1.” Chương 37. “Chúng ta tự hào vì điều gì?” Chương 38. “Hôm nay trông anh có vẻ khác lắm.” Chương 39. Khâu suy luận cuối cùng Chương 40. TE・Không thể cứu vớt Chương 41. “Cậu còn quá nhỏ” Chương 42. “Liều thuốc duy nhất” Chương 43. “Rồi các người sẽ được cứu vớt” Chương 44. Bí mật của việc qua màn xuất sắc Chương 45. Cái bẫy dành cho người chơi số 1 Chương 46. Bảng xếp hạng thế giới Chương 47. "Người chơi số 1" Chương 48. Khoa học viễn tưởng・Tòa thành trên không Bạch Nhật Chương 49. “Cậu và đấng cứu thế.” Chương 50. “Ngài là thủ lĩnh quân phản kháng, Elevin.” Chương 51. “Các bạn cũng là tương lai của loài người.” Chương 52. “Thành phố này bệnh rồi.” Chương 53. “Các người có thù oán gì với người chơi số 1?” Chương 54.”Bảo vệ thủ lĩnh.” Chương 55. Mọi người, chúng ta là lửa. Chương 56. “Anh ấy có khí chất lãnh đạo.” Chương 57. “Hoa, tặng cho anh.” Chương 58. “Cậu và cây đàn piano” Chương 59. “Em phải mặc váy cưới trắng tinh.” Chương 60. “Con phải trở thành hy vọng của thành bang.” Chương 61. “Cậu là Thần.” Chương 62. “Cô là ngọn lửa tội ác.” Chương 63. “Bạch Thành không có hoa.” Chương 64. “Em tên là Alisa, Alisa tự do và độc lập.” Chương 65. TE・Đóa hoa vực thẳm Chương 66. “Cô là Noriah hoàn hảo.” Chương 67. Bang hội Ngọn Hải Đăng Chương 68. “Người chơi số 1, cậu thật ích kỷ.” Chương 69. “Cậu ta thật sự hẹp hòi như thế sao?” Chương 70. “Cậu lên đây đi, Tô Minh An” Chương 71. BE 4・Vinh quang Chương 72. “Người vì mọi người ôm củi” Chương 73. “Cậu ta đang nguyền rủa tôi” Chương 74. “Đi theo tôi đi” Chương 75. “Đây là một con số không tồi.” Chương 76. Thế giới học đường・Trung học Minh Khê Chương 77. “Bầu trời sao và lữ khách” Chương 78. “Đến văn phòng của thầy” Chương 79. “Cô đang sải cánh bay cao.” Chương 80. Streamer Chương 81. “Thà chết chứ không ăn đồ ở nhà ăn.” Chương 82. “Không biết làm, chết mất.” Chương 83. “Nhưng con muốn học vẽ.” Chương 84. “Ở lại, bầu bạn với tớ” Chương 85. “Tô Minh An, cậu rất quan trọng.” Chương 86. “Đừng so sánh mình với cậu ta” Chương 87. “Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” Chương 88. “Tôi thích Người chơi số 1 này.” Chương 89. “Cậu đang xem cái gì vậy?” Chương 90. BE・Giấc ngủ say Chương 91. “Cậu muốn phá hủy thế giới của tôi.” Chương 92. “Này, hãy làm cho con đẹp thêm chút nhé” Chương 93. “Cuối cùng… em cũng đợi được anh” Chương 94. “Con muốn, tư tưởng bất tử.” Chương 95. “Em chỉ là thích anh thôi mà” Chương 96. “Cùng em khiêu vũ nào.” Chương 97. “12 năm của cô” Chương 98. “Cậu không phải vật sở hữu của bất kỳ ai.” Chương 99. “Minh An An, hãy giết tôi đi” Chương 100. TE・Tương lai rực rỡ

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Trò chơi đã thiết lập một số mệnh không thể phá vỡ cho mọi người.

Họ căm ghét quy tắc, nhưng lại muốn thu lợi từ nó.

Khi một tập thể đang nỗ lực hướng về cùng một hướng.

Những kẻ quay đầu hoặc quay lưng rời đi đều sẽ trở thành những kẻ dị biệt.

Cậu ta là một kẻ tuẫn đạo, chỉ là quá bốc đồng.

Người chơi số 1 không nên chết ở đây, cậu ta vẫn còn tiềm năng phát triển.

Cậu ta sẽ trở nên chín chắn hơn, lý trí hơn, và… hòa nhập hơn.

— Trích từ diễn đàn thế giới: “Kẻ tuẫn đạo sống vì điều gì?”

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Tô Minh An tỉnh dậy trên một chiếc giường êm ái.

Trong không khí thoang thoảng hương hoa hồng, trần nhà màu hồng phấn. Khi cậu ngồi dậy, cậu chú ý đến chiếc tủ đầu giường tinh xảo và đóa hồng đỏ tươi đặt trên đó. Rèm cửa sổ được kéo nhẹ, không thể nhìn rõ bên ngoài.

’…Đây là phòng của ai? Của Ngu Nhược Hà?'

Cậu vén chăn lên, bỗng nghe thấy tiếng leng keng. Cậu cúi xuống nhìn, mới phát hiện tay phải của mình đã bị còng vào đầu giường.

’…Trò gì đây?'

Hủy diệt lóe sáng trên đầu ngón tay cậu, làm tan chảy chiếc còng, rồi cậu đi ra cửa, nhưng cửa đã bị khóa.

Cậu đi đến bên cửa sổ, vén rèm lên, thấy một người phụ nữ mặc váy đen đang tưới nước cho cây cỏ.

“Cốc cốc cốc.” Cậu phát hiện cửa sổ cũng bị khóa, liền gõ vào kính.

Ngu Nhược Hà nhìn lại.

“Tô Minh An… Tôi biết cậu muốn hỏi gì, đây là nhà của tôi, nhà tôi mua trong không gian Chủ thần. Chuyện cậu ở đây, chỉ có mình tôi biết.” Ngu Nhược Hà đi đến bên cửa sổ, nói với cậu qua lớp kính:

“Trước khi thế giới thứ 3 bắt đầu, cậu đừng đi lung tung nữa, tôi hy vọng… cậu tạm ở lại đây với tôi.”

“Thì ra đây là nhà cô mua à.” Tô Minh An quả thực thấy nơi này tốt hơn không gian cá nhân nhỏ bé của mình rất nhiều: “Tuy tôi rất biết ơn cô cho tôi ở nhờ, nhưng nếu tôi muốn đi thì cô chắc cũng không cản được…”

Ngu Nhược Hà nhìn cậu chằm chằm.

Ánh mắt cô có chút gì đó xa lạ khiến cậu cảm thấy bất an.

“Phân thân của cậu đã chết, chắc là tạm thời không thể hồi sinh được nhỉ.” Ngu Nhược Hà nói: “Đây là không gian Chủ thần, cậu đã nói với tôi rồi, chết là chết thật.”

“Ừm, đúng vậy.”

Giọng cô ngập ngừng: “Sau khi cậu ngất đi, mọi người đã nhanh chóng làm một loạt thí nghiệm. Chúng tôi phát hiện sau lần cập nhật này, miễn là không tấn công trực tiếp, thì có thể dùng các thủ đoạn gián tiếp như đặt bẫy để làm người khác bị thương trong không gian Chủ thần.”

“Vậy thì sao?”

“Tôi có thuốc nổ cơ khí tìm được ở màn chơi thứ 2, nhưng tôi không muốn làm cậu bị thương. Tôi chỉ muốn cậu… tạm ở lại đây với tôi, nói cho tôi biết suy nghĩ của cậu được không?”

Tô Minh An nhìn cô chằm chằm một lúc.

Cậu nhìn rất kỹ, ánh mắt phức tạp, như đang tỉ mỉ quan sát, đo lường sự trưởng thành, thay đổi của một “con người”.

Sự “thay đổi” trong một thế giới như thế này.

“Cô muốn giam lỏng tôi?” Cậu hỏi.

“Chỉ là trước đây cậu chưa được dạy dỗ đúng cách, chưa tiếp xúc với những người tốt hơn, nên mới làm ra hành động tự sát đó. Cậu cứ ở lại đây, tôi sẽ làm bạn với cậu.” Ngu Nhược Hà dịu dàng nài nỉ, cô kéo khóe miệng, dường như muốn nở một nụ cười ấm áp, nhưng đường cong gượng gạo ấy lại quá rõ ràng: “…Tin tôi đi, tôi sẽ giúp cậu hiểu.”

“Trước đây cô làm bác sĩ tâm lý à?” Cậu vừa nói vừa quan sát phản ứng của Ngu Nhược Hà: “…Ra là vậy, tôi hiểu rồi.”

Cô đang coi cậu như một bệnh nhân cần được tư vấn tâm lý.

Cô nghĩ việc giữ lại cậu ở đây rồi mỗi ngày trò chuyện với cậu, sẽ có thể an ủi cậu, dẫn dắt cậu trở về con đường mà cô cho là đúng đắn…

Cậu xem thời gian hiển thị trên bảng hệ thống, còn khoảng 2 ngày nữa mới đến thế giới thứ 3.

Dù sao cậu cũng có Dịch chuyển không gian, muốn đi lúc nào cũng được, ở đây vừa hay xem phản ứng của diễn đàn thế giới.

“Chút nữa nói chuyện tiếp, tôi xem diễn đàn đã.” Tô Minh An vẫy tay với cô.

“…Cậu đừng xem.” Ngu Nhược Hà gõ tay lên cửa kính: “Coi như tôi cầu xin cậu… đừng xem.”

Tô Minh An “xoạt” một tiếng kéo rèm lại.

Cậu ngồi trên giường, mở diễn đàn thế giới ra.

Người chơi “Tô Minh An” tôn kính, chào mừng bạn đến với diễn đàn thế giới

Theo dõi: 0, người hâm mộ: 870,630,569 người, bài đăng: 0

’…Lượng người hâm mộ tăng lên rồi, đúng như cậu dự đoán.'

Tô Minh An mở trang chủ, liền thấy cả trang toàn bài viết về mình.

Thiên tài hay kẻ điên? Lý trí hay cuồng loạn?
Bàn về ý nghĩa và suy ngẫm về hành vi của người chơi số 1
E rằng không gian Chủ thần đã trở thành nơi nguy hiểm nhất!
Suy ngẫm về sự mâu thuẫn trong lý luận và hành vi tự sát của Tô Minh An
Hệ thống Ngọn hải đăng trường tồn – Nhưng cậu ta còn quay lại không?
Lữ Thụ/Ayni/Noel/Adolph… Những người chơi hàng đầu đồng loạt ký tên, kêu gọi biến không gian Chủ thần thành nơi tuyệt đối không được tranh đấu, duy trì sự hòa bình và yên ổn cho nơi loài người cư trú
Kẻ tuẫn đạo cuồng nhiệt nhất, cậu ta dùng sinh mạng để mở ra tương lai rực rỡ, Mizushimakawa Sora chắc chắn sẽ được đưa lên ngôi vương
Theo dõi toàn bộ hành vi trước và sau của Tô Minh An, phân tích tâm lý và sự chuyển biến tư tưởng của Người chơi số 1
Cậu ta đại diện cho tương lai, mọi người đáng lẽ sẽ được cứu rỗi
Lời sám hối của một khán giả nhát gan: Hành vi của cậu ta làm tôi chấn động, tôi quyết định sẽ xuống sân, tôi sẽ trở thành người ủng hộ vĩnh cửu của hệ thống Ngọn hải đăng

Những bài đăng đầu trên diễn đàn thế giới đều là những bài viết có những suy ngẫm khá lý trí, không thể đánh đồng với những bài sau.

Có người cho rằng hành động của cậu sẽ được thần thánh hóa, cũng có người cho rằng không đáng, họ trút mọi cảm xúc lên khắp diễn đàn.

Đồng thời, Tô Minh An cũng nhận thấy tin nhắn riêng của mình đang rung lên liên tục. Vừa mở ra, cậu liền thấy 99+ tin nhắn đến từ Lữ Thụ – dù sao cậu cũng chỉ kết bạn với y và Ngu Nhược Hà.

Ngay khi cậu định xem kỹ y đã nhắn những gì, thì liền nghe thấy tiếng “cốc cốc cốc” vang lên liên tục bên ngoài cửa sổ.

“…” Tô Minh An lại kéo rèm ra, thấy Ngu Nhược Hà gần như đã dán cả mặt vào cửa kính.

Đôi mắt hạnh nhân của cô chứa đầy sự tập trung, dường như chỉ muốn “kéo cậu về con đường đúng đắn”:

“…Đừng làm vậy nữa.”

“Làm gì?”

“…Cậu thật sự không hiểu hay chỉ giả vờ không hiểu?” Ánh mắt Ngu Nhược Hà nhìn chằm chằm vào cậu: “Tự sát trước mặt mọi người… Cậu có biết việc này sẽ gây ra chấn động lớn chừng nào không? Cậu có biết bao nhiêu người đang dõi theo từng hành động của cậu không?”

“Tôi biết, nên tôi mới làm vậy.” Tô Minh An đáp: “Vậy thì việc này có liên quan gì đến việc cô nhốt tôi lại?”

Ngu Nhược Hà hơi nghiêng đầu.

Cô có chút không được tự nhiên đáp: “Thân là Người chơi số 1, việc cậu nên làm là đánh bại Mizushimakawa trên võ đài… chứ không phải làm chuyện này… Tóm, tóm lại…”

Cô hít một hơi thật sâu, như thể lấy hết can đảm, rồi quay đầu lại nhìn Tô Minh An, qua lớp kính, ánh mắt cô bây giờ đã đầy kiên định:

“…Hứa với tôi, hãy làm một Người chơi số 1 đạt tiêu chuẩn được không?”

“Ý cô là?”

“Giống như phân thân của cậu vậy…” Tay Ngu Nhược Hà đặt lên kính, từ từ nắm chặt các ngón tay:

“…Phân thân cũng là một khả năng nhân cách cậu phát triển, vậy có nghĩa là, cậu cũng có thể trở thành người như vậy đúng không?” Cô cười gượng gạo: “Khi ở riêng, cậu có thể là chính mình. Nhưng trước mặt mọi người trên thế giới, hãy nghiêm trang, ôn hòa, lương thiện được không?”

Ngu Nhược Hà theo dõi diễn đàn thế giới.

Cô phát hiện, nhìn chung, khán giả khá hài lòng và tiếp nhận phân thân chợt xuất hiện. Họ thi nhau bày tỏ rằng, việc theo dõi livestream từ góc nhìn của phân thân ở thế giới thứ 2 mang lại trải nghiệm tốt hơn nhiều so với trước đây. Dù là thái độ ôn hòa hay việc giao tiếp thân thiện với khán giả, phân thân trông có vẻ hợp với vai “Người chơi số 1” hơn chính Tô Minh An.

Họ thậm chí còn cảm thấy tiếc nuối vì đó chỉ là một phân thân, có người còn đề xuất, nếu có thể hoán đổi 2 người, để bản thể này trở thành phân thân thì tốt rồi, hoặc sau này cứ livestream cố định ở góc nhìn của phân thân luôn đi.

Cô không đồng tình với đề xuất của họ, nhưng cũng không thể phủ nhận việc cô hơi dao động.

Cô, người có cơ hội hiếm có để tiếp xúc với cậu, thậm chí còn cả gan đưa cậu về nhà, mang chút kỳ vọng.

’…Liệu mình có thể tác động phần nào, để… giúp cậu trở thành kiểu người mà mọi người đều yêu thích và ủng hộ không?'

Tô Minh An nhìn cô.

Ánh mắt cậu hơi thay đổi.

“Tôi nhớ, lúc thế giới thứ nhất kết thúc.” Giọng cậu rất chậm rãi: “Cô từng nói với tôi, cô cho rằng tôi chỉ là một sinh viên rất lợi hại mà thôi, nhưng bây giờ cô lại cho tôi một câu trả lời hoàn toàn khác, cô đang khuyên tôi – cô cũng muốn tôi trở thành…”

Cậu không nói tiếp nữa.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

“- Tô Minh An? Sao cậu lại ở đây? Người trên kia là phân thân của cậu à?”

“- Đúng vậy, nghe nói phân thân cũng là một khả năng nhân cách tôi phát triển. Nhưng bắt tôi trở thành cái dạng đó, thà giết tôi còn hơn… thôi, giết tôi cũng vô dụng.”

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

“- Nhưng cậu cũng có thể trở thành người như vậy đúng không?”

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Ánh mắt Ngu Nhược Hà có chút đờ đẫn.

Khoảnh khắc này, cô thấy ánh mắt cậu nhìn lại.

Họ chỉ cách nhau một tấm kính mỏng, khoảng cách gần như vậy, nhưng cô lại dần không nhìn thấy hết những gì trong mắt cậu.

“…Tôi sẽ cố gắng.” Tô Minh An đáp như vậy.

Cô chợt cảm thấy nhẹ nhõm, khi khóe môi nở nụ cười, cô nghĩ… thật tốt quá.

“Vậy, vậy cậu phải nhớ kỹ – Hãy bình tĩnh chút… được không?” Cô hỏi.

Tô Minh An kéo rèm lại.

“Chờ, chờ đã…” Ngu Nhược Hà vẫn muốn nói thêm gì đó với cậu, cô còn rất nhiều điều chưa hiểu rõ muốn trao đổi với cậu…

Nhưng khoảnh khắc này, ngay khi rèm cửa sắp được kéo lại, cô chạm phải ánh mắt của cậu.

Trong mắt cậu là sự mệt mỏi sâu sắc, tia máu đỏ vỡ vụn như những vết nứt trên lớp băng.

“Ngu Nhược Hà.” Cậu nói: “Quy tắc trong không gian Chủ thần đã thay đổi.”

“Vậy, vậy nên…?” Ngu Nhược Hà vẫn không hiểu cậu muốn nói gì.

“…” Tô Minh An ngừng lại một lát: “…Không có gì.”

“Xoạt” một tiếng, rèm cửa được kéo lại trước mặt cô.

Cô sờ lên má, cảm thấy nơi đó đau như bị dao cắt – đó là cơn đau ảo xuất hiện khoảnh khắc cô bị ánh mắt cậu quét qua.

Dù lời cô nói như một dạng trói buộc đạo đức, nhưng cô thật sự không muốn nhìn thấy cậu bị cả thế giới quay lưng.

Cô là người trưởng thành, lớn hơn cậu vài tuổi, trong cách nhìn nhận vấn đề này, góc nhìn của họ khác nhau, cô mong cậu có thể bớt gai góc hơn một chút.

Cô mong cậu sau này… ngày càng được mọi người yêu mến.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Tô Minh An ngồi trên giường, tiếp tục mở tin nhắn riêng, xem 99+ tin nhắn Lữ Thụ gửi đến.

Cậu biết hành động của mình trong mắt người ngoài như Ngu Nhược Hà có vẻ hơi quá khích, nhưng cậu cũng đã có suy tính riêng về hành động này.

Trong trò chơi trước, cậu đã phát hiện ban tổ chức lại bắt đầu nghi ngờ cậu. Hình tượng cậu xây dựng trước đó đã trở nên không hoàn chỉnh.

Bây giờ cậu vẫn chưa biết, ban tổ chức có thể giở trò trong màn chơi hay không.

Một mặt, cậu cần khiến hình tượng “Người chơi số 1” này, trở nên không hoàn hảo trong mắt ban tổ chức, thậm chí trong một số trường hợp còn làm ra hành vi quá khích để “trả thù” người khác.

Mặt khác, cậu cũng đang làm một cuộc thí nghiệm về quy tắc.

Bây giờ xem ra, mọi phản hồi đều tốt.

Cậu nhìn tin nhắn Lữ Thụ gửi đến.

Tin nhắn đầu tiên là lúc phân thân vừa tự sát hôm qua, Tô Minh An vẫn chưa trả lời. Nhưng theo thời gian, người này vẫn tiếp tục nhắn tin như đang độc thoại.

Lữ Thụ
Tô Minh An, tôi không tin cậu đã chết.
Hành động của cậu trông có vẻ vĩ đại, nhưng lại vô nghĩa, cậu phù hợp để bước tiếp hơn cả Mizushimakawa
Họ bảo quản thi thể của cậu trong phòng riêng ở trụ sở bang hội số 1, nhưng tôi không nghĩ đó là cậu – đó là phân thân của cậu đúng không? Cậu luôn coi trọng hiệu quả, cậu sẽ không làm chuyện hy sinh bản thân vì người khác này
Loài người vẫn cần cậu, thế giới vẫn cần cậu, cậu là lãnh tụ tinh thần, cậu sẽ trường tồn.
Tô Minh An, hãy tin tưởng bản thân, cậu mới là Ngọn hải đăng duy nhất
(Lược bỏ 99+ tin nhắn)

Có lúc, các tin nhắn cách nhau một khoảng thời gian, nhưng chúng vẫn được gửi đến liên tục.

Lữ Thụ
Họ kêu gọi biến không gian Chủ thần thành nơi an toàn nhất, thành lập đoàn chấp pháp và liên đoàn, một khi có đánh nhau riêng thì sẽ bị trừng phạt, để duy trì sự yên bình của nơi cư trú
Nhưng tôi thấy hành vi này rất ngu ngốc, nó sẽ không thể kéo dài, khi thực lực của từng người chơi ngày càng chênh lệch, sẽ luôn có những chuyện không thể nào kiểm soát được
Mizushimakawa Sora đã xóa bài đăng chỉ trích cậu, hình như cô ta đi khổ hạnh rồi, không thể không nói, cậu đã tạo ra một người chơi đáng sợ, có lẽ hành động của cậu có ý nghĩa
Cậu có để ý không, diễn đàn thế giới gần như đã tôn cậu lên thành thần rồi. Quả nhiên mọi người đều tin vào câu “người chết nên được đặt trên cao”, bởi vì trong mắt mọi người, cậu đã chết, nên mọi hành động lúc còn sống của cậu đều được thần thánh hóa
Tôi thừa nhận hành động này rất có ý nghĩa, cậu đã khiến lũ người vốn chỉ biết lên án, oán trách trở nên đoàn kết, người chơi đều thay đổi vì sự việc lần này. Khi cậu còn chưa lên tiếng, họ luôn giỏi nghĩ mọi chuyện sẽ theo chiều hướng tốt đẹp.
…Nhưng vì sao cậu vẫn chưa xuất hiện?
…Nhưng vì sao cậu vẫn chưa trả lời tôi?
Tôi vẫn luôn chờ hồi âm từ cậu, có lẽ cậu không muốn để ý đến tôi, vì tôi đã từng hiểu lầm cậu, xin lỗi, nhưng cậu là người tốt, Tô Minh An, tôi chưa từng nhìn lầm, tôi hy vọng cậu có thể sống để chứng kiến tất cả
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Chớ để người vì mọi người ôm củi, chết cóng giữa gió tuyết;
Chớ để người mở lối dẫn đến tự do, lỡ bước giữa bụi gai.
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Xin đừng để tôi chờ quá lâu.

Tin nhắn dừng lại ở đây, tin nhắn cuối được gửi cách đây nửa tiếng.

“Xem ra rất thành công nhỉ?” Tô Minh An nghĩ vậy rồi nằm xuống giường.

Cậu nghe thấy tiếng thông báo từ hệ thống:

Đã tính toán xong điểm danh hiệu!

Đạt được danh hiệu Thần thánh hóa: Người chơi coi bạn là kẻ tuẫn đạo và thần thánh hóa mọi hành vi của bạn – nhưng bạn có thật sự xứng đáng với tất cả những điều này không?

Nhận được 40 điểm danh hiệu.

Đạt được thành tựu Thế giới trò chơi: Dù nghi ngờ đó có phải là phân thân hay không, nhưng những người chơi sẵn sàng tin vào vở kịch của bạn và đang lên kế hoạch tổ chức tang lễ cho bạn

Nhận được 40 điểm thành tựu.

Việc nhận được điểm tích lũy nằm trong dự đoán của Tô Minh An, hoặc nói đúng hơn, đây vốn là một trong những mục đích chính của cậu.

Thí nghiệm thành công.

’…Khoan đã.'

Tô Minh An nhìn thấy một dòng chữ trên giao diện hệ thống.

“Tang lễ??”

Cậu lập tức bật dậy khỏi giường.

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧