Sếp Thỏ híp mắt, khe hở đỏ máu lộ ra ý cười.
Trong tay nó, một luồng sáng kỳ dị lóe lên.
Trên bàn cờ của cả hai phe, ngoại trừ quân Vua, tất cả người chơi đều bùng cháy lên ngọn lửa màu đỏ máu và xanh thẳm.
Dòng bình luận trong phút chốc tràn ngập màn hình:
Ánh mắt Ayni hơi sáng lên.
“Hans.” Ánh mắt cậu ta chạm vào ánh mắt của đồng đội, sau đó nhận được một ánh nhìn tán thành. Cậu ta nắm chặt tay, cảm thấy một con đường tươi sáng đang ở ngay trước mắt:
“- Hy sinh Mã Hans, tấn công trực tiếp Vua đỏ!”
Ngay sau đó, ngọn lửa trên người Hans bùng lên dữ dội.
Người đàn ông cao lớn, dường như không cảm thấy đau đớn, hóa thành một làn sóng năng lượng màu xanh thẳm, lao về phía đối diện như sao băng.
“- Hy sinh phân thân, chặn Hans!” Tô Minh An lập tức ra lệnh.
…Cậu không ngờ quy tắc ẩn lại như vậy.
Ngọn lửa trên người phân thân bùng lên, ngay khoảnh khắc ngọn lửa bùng cháy, Tô Minh An cũng cảm thấy cơn đau thấu xương, như bị thiêu đốt.
Ngay sau đó, phân thân hy sinh hóa thành năng lượng màu đỏ máu bay lên khỏi mặt đất, lao về phía luồng sáng lam.
Làn sóng năng lượng do phân thân hóa thành va chạm với làn sóng năng lượng do Hans hóa thành, đỏ và lam giao nhau trong nháy mắt, tạo ra một sóng xung kích dữ dội, sau đó biến mất cùng lúc.
“- Hy sinh Xe Celt, tấn công trực tiếp Vua đỏ!” Ayni ra lệnh vô cùng dứt khoát.
Ban đầu, cậu ta chỉ nghĩ rằng cậu là một người chơi bình thường trong Bảng Dự tuyển, cho dù đánh bại cậu thì cũng chẳng có gì to tát, căn bản không cần mạo hiểm mạng sống của đồng đội.
Nhưng khi bị dồn vào đường cùng, biết được người trước mặt là người chơi đứng đầu bảng xếp hạng, dục vọng đã bao trùm cậu ta.
Ayni là một người rất lý trí, trong lòng cậu ta có một cái cân. Khi không cần thiết, đối mặt với một sinh viên bình thường quá tầm thường, cậu ta sẽ không dùng mạng sống của đồng đội để đổi lấy chiến thắng.
Nhưng bây giờ, cậu ta sẽ không một chút do dự, hy sinh đồng đội của mình.
Cơ thể của Celt hóa thành luồng sáng lam lao về phía Vua địch.
Tô Minh An nhìn MP đã hồi đầy của mình, lại một lần nữa triệu hồi phân thân.
Tinh thần bây giờ của cậu là 16 điểm, MP là 100 + (16 – 5) * 10, tức là 210 điểm, mỗi lần triệu hồi phân thân tốn 80 điểm MP, cậu tổng cộng có thể triệu hồi 2 phân thân.
“- Hy sinh phân thân, chặn Celt!” Cậu ra lệnh.
Ánh sáng giao nhau trong nháy mắt.
Ngay khoảnh khắc phân thân và luồng sáng lam chạm nhau, cơn đau lan khắp toàn thân càng trở nên dữ dội.
Không chỉ là đau đớn về thể xác, mà còn cả tinh thần, trong thời gian ngắn liên tục điều khiển phân thân có cảm giác giống hệt mình, dùng cách đau đớn như vậy để chết đi, cậu cũng đang tự hành hạ bản thân.
Ánh mắt Ayni và Hubert chạm nhau trong giây lát.
Cậu ta nghiến răng:
“Hy sinh… Tượng Hubert, tấn công trực tiếp Vua đỏ.”
“Chúc cậu chủ chiến thắng.” Hubert đẩy kính, giọng nói không hề oán giận.
Ngay sau đó, ngọn lửa bùng lên. Hubert hóa thành sao băng lao tới.
Cùng lúc đó, Tô Minh An triệu hồi phân thân cuối cùng có thể triệu hồi.
“- Hy sinh phân thân, chặn Hubert.” Ánh mắt cậu dần trở nên xa xăm.
Cơn đau và cảm giác thiêu đốt lại ập đến.
Cậu thoáng chốc cảm thấy mình giống như một con cá voi sắp chìm xuống đáy biển.
Bàn cờ đen trắng trước mắt dần mờ đi trong tầm nhìn của cậu, cậu thở hổn hển, cơn đau vô biên lan khắp toàn thân.
Sóng năng lượng màu đỏ và lam va chạm dữ dội trên không trung, sau đó, dần chìm vào yên lặng.
Cả hai bên chỉ còn lại Vua và Hậu.
“Ayni, Ayni thân yêu của em.” Natalia cuộn ngón tay vào mái tóc vàng của mình, ánh mắt vô cùng trìu mến nhìn cậu ta: “Anh phải thắng, được không?”
Ayni nhìn vào ánh mắt cô ta, sau đó, vô cùng khó khăn, gật đầu.
Người phụ nữ tóc vàng mỉm cười nhìn cậu ta.
“Hy sinh…” Giọng nói của cậu ta dường như có chút nghẹn ngào, cậu ta nắm chặt thanh kiếm trong tay, gần như nghiến răng nghiến lợi, nói ra từng chữ:
“Hy sinh… Hậu Natalia. Tấn công… trực tiếp Vua đỏ.”
Ánh sáng lam bùng lên.
Lao về phía bên đỏ.
Tô Minh An nhìn luồng sáng đó.
…Cậu đã không còn phân thân để hy sinh, không còn phân thân nào có thể hóa thành ánh sáng để chặn phe địch.
Trên bàn cờ của phe đỏ, chỉ còn lại cậu và Nguyệt Nguyệt, người giữ vai trò Hậu.
Dòng bình luận chìm vào im lặng, mọi người đều nhìn chăm chú vào cảnh tượng này, không biết nên nói gì.
“Đến lượt cậu rồi, Minh An.” Nguyệt Nguyệt mỉm cười nói.
Ánh mắt cô vẫn trong veo, giống như đêm hôm đó, khi cậu vừa gặp cô.
“Mọi người đều đang nhìn cậu đấy.” Cô gái nhìn cậu, ánh mắt sáng ngời:
“Ra lệnh đi.”
Hy sinh tớ, thiêu đốt tớ.
Sau đó, hãy để tớ trở thành… ánh sáng rực rỡ nhất phủ xuống trên đầu cậu, khoảnh khắc cậu giành được chiến thắng cuối cùng,
– Bình minh.
“Con người luôn thích theo đuổi lựa chọn tối ưu, nhưng hậu quả của việc theo đuổi lựa chọn tối ưu, thường là sự việc diễn ra trái với mong muốn.”
"- Thường thì những mong muốn thiện lương, đưa họ vào địa ngục trần gian."