Gió nóng lưu luyến mảnh đất khô cằn, con người nương tựa vào hơi ấm để cầm hơi, bám víu vào lửa đỏ để sinh tồn.
Hỡi những đồng bào thân yêu của tôi ơi,
Có thấy chăng những kiếp người đáng được chở che, lại tan tác dưới lưỡi lửa vô tình?
Gió nóng lưu luyến mảnh đất khô cằn, con người nương tựa vào hơi ấm để cầm hơi, bám víu vào lửa đỏ để sinh tồn.
Hỡi những đồng bào thân yêu của tôi ơi,
Có thấy chăng những kiếp người đáng được chở che, lại tan tác dưới lưỡi lửa vô tình?
— Trích từ bài đăng top 10 hot nhất trên diễn đàn thế giới: “Thứ tạo nên chúng ta, cũng hủy diệt chúng ta”
Tô Minh An rời khỏi khu trú ẩn đó.
Dù đã qua màn xuất sắc nhưng cậu cũng không chọn quay về sớm.
Cậu ở đủ 15 ngày trong thế giới tận thế, gần như đã quét sạch toàn bộ trung tâm thành phố Hoành Cảng, lũ thây ma thấy cậu đều phải tránh xa.
Trong khoảng thời gian đó, cậu gặp không ít người sống sót, họ gọi cậu là “Người chơi số 1”, ban đầu là sự kính trọng và muốn kết thân, nhưng không biết tại sao, càng về sau lại biến thành sự sợ hãi, họ sẽ trốn một bên nhìn cậu giết sạch lũ thây ma, rồi mới chui ra khỏi bóng tối.
Tô Minh An để ý đến bình luận, độ hot của phòng livestream đã đạt đến hàng trăm triệu, mỗi giây đều có một lượng lớn chữ lướt qua, cậu nhận thấy thái độ của khán giả và người chơi đối với mình hoàn toàn khác nhau, người chơi hoặc kính sợ hoặc xa lánh, còn thái độ của khán giả lại cực kỳ suồng sã và thân mật, thậm chí còn có không ít người công khai gọi cậu các từ như “chồng yêu”, cậu hiểu được ý nghĩa trong đó – cách biệt bởi thế giới thám hiểm, những khán giả này không cảm thấy bị uy hiếp, thậm chí còn nảy sinh những ảo mộng như đang hẹn hò với cậu.
…Bởi vì khoảng cách ngày càng lớn.
Khi khoảng cách đủ lớn, sẽ trở thành người không cùng một thế giới. Khán giả có thể thỏa sức phát tiết ảo tưởng của mình, không còn coi cậu là một con người nữa, mà là một sự tồn tại được ngưỡng mộ, được thần thánh hóa, như người yêu trong mộng hay đức tin.
“Ting!”
Sau khi tiêu diệt con thây ma cuối cùng gần đó, Tô Minh An không để ý đến phân thân nữa, mở mắt ra.
Ngu Nhược Hà vẫn ngồi bên cạnh, gặm nhấm thức ăn cậu đã để lại trước đó.
“Cuối cùng cậu cũng xong rồi, ngồi ở đây 5 ngày rồi đấy, nhưng gần đây vẫn không có ai, tôi để ý rồi.” Ngu Nhược Hà nghe thấy động tĩnh liền quay đầu lại, nhìn thấy tơ máu trong mắt Tô Minh An và vẻ mệt mỏi sâu thẳm trong đáy mắt cậu.
Tô Minh An điều khiển phân thân trong thời gian dài, suốt 5 ngày.
Dù Ngu Nhược Hà có ngủ trong khoảng thời gian đó, nhưng cậu thì không, điểm Tinh thần cao và ý chí kiên cường đã giúp cậu kiên trì đến cùng… Bởi vì cậu phải nắm bắt thời gian, trong điều kiện chiến lực của bản thân tăng vọt, nhanh chóng tăng ưu thế.
Ngu Nhược Hà thấy vẻ mệt mỏi trong mắt cậu, có chút cảm động. Khi điều khiển phân thân, Tô Minh An hoàn toàn không phòng bị, cậu tin tưởng vào sự bảo vệ của cô.
“Vất vả rồi, muốn ăn chút gì không?” Ngu Nhược Hà hỏi cậu.
Tô Minh An lắc đầu, trạng thái hiện tại của bản thể cậu thật sự rất tệ, vì đã lâu không ăn nên thể lực đã tụt xuống đáy, cậu dồn hết tinh lực vào phân thân, lúc này trạng thái của bản thể yếu ớt như tờ giấy, ngay cả đứng dậy cũng khó khăn.
…Nhưng không sao cả.
Cậu chỉ cần nắm bắt mọi cơ hội để nâng cao bản thân là được.
Cậu rất kính phục những người như Dương Trường Húc.
Nhưng cậu không thể trở thành người như vậy, bởi vì mục tiêu duy nhất của cậu.
“Người chơi số 1” nên là người chơi mạnh nhất, không phải là siêu sao hàng đầu, cũng không phải là người siêu tốt được mọi người kính trọng.
Cậu chỉ có thể làm những việc nhỏ trong khả năng của mình mà không ảnh hưởng đến việc tăng cường thực lực thôi – ví như việc vừa thăng cấp vừa dọn sạch khó khăn cho khu trú ẩn.
– Nhưng mục tiêu hàng đầu của cậu, nhất định phải là trở nên mạnh mẽ và chiến thắng đến cuối.
Trước khi chiến thắng cuối cùng đến,
…Cậu phải ích kỷ.
Tô Minh An cẩn thận nhớ lại xem còn thiếu gì nữa không, sau khi phát hiện đã hoàn hảo không chút tì vết, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
“Cậu thật sự rất lợi hại… rất lợi hại, tôi cảm thấy rất may mắn khi gặp được cậu.” Có lẽ là nghe được gì đó từ bình luận, sau khi cậu tỉnh lại, Ngu Nhược Hà cứ luôn an ủi cậu: “Cậu đừng mang gánh nặng, việc Nguyệt Nguyệt rời đi không phải là lỗi của cậu… Cha tôi từng nói với tôi, một người có bao nhiêu trách nhiệm thì sẽ có bấy nhiêu áp lực. Họ coi cậu là người chơi số 1, coi cậu là đấng cứu thế, nhưng tôi thấy không ai phải làm được mười phân vẹn mười… Cậu gánh chịu quá nhiều ánh mắt, nhưng chung quy vẫn chỉ là một đứa trẻ.”
Cô chợt nghĩ đến điều gì đó, cười nói: “Nhìn xem, giống như lúc cậu mới gặp tôi đã tự giới thiệu – cậu là một sinh viên bình thường, bây giờ, tôi thấy cậu là một sinh viên rất lợi hại… chỉ vậy thôi.”
Tô Minh An nhìn cô, muốn nói gì đó với cô, nhưng –
Một thanh niên có con bọ ngựa màu xanh ngọc đậu trên vai xuất hiện ở cuối con đường.
Đó là người chơi đỉnh cao thế giới, một sự tồn tại cực kỳ nguy hiểm – Lữ Thụ của Long Quốc.
Ngu Nhược Hà lập tức trở nên căng thẳng.
Bước chân của Lữ Thụ rất nhanh, đi đến trước mặt hai người.
“Đừng căng thẳng.” Lữ Thụ nghiêm túc nhìn Tô Minh An: “…Tô Minh An, người chơi số 1. Tôi bị hấp dẫn bởi lý luận và hành động của cậu.”
“Vậy thì sao?” Tô Minh An hỏi.
“Tôi quyết định đi theo cậu, tôi thích những người luôn hướng về tương lai, tôi thích cậu, tôi cho rằng cậu xứng đáng để trở thành ánh sáng của tôi.” Lữ Thụ đáp: “Tôi quyết định từ bỏ nhiệm vụ của giám sát viên, tôi không muốn vì một nhiệm vụ mà giết chết người tôi muốn theo đuổi.”
Đầu óc Ngu Nhược Hà đơ ra trong 2 giây, sau đó cô nhận ra cô đã hiểu sai ý của y.
…Thực sự chỉ kính trọng mà thôi.
“…Cậu hiểu được là tốt rồi.” Tô Minh An như thở phào nhẹ nhõm đáp.
Ngu Nhược Hà có chút khó hiểu nhìn cuộc đối thoại khó hiểu của họ.
Lữ Thụ chợt lấy một quả trứng từ trong balo: “Đây là quà của tôi.”
Tô Minh An cảm ơn rồi cất quả trứng vào balo.
Gió mát nhẹ nhàng thổi qua, trong không khí mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.
Sau đó, Tô Minh An tạm biệt hai người, quay trở lại trung tâm nghiên cứu.
DNA của Đóa Đóa đã sớm được giao cho những người trưởng thành còn sống ở trung tâm nghiên cứu, họ đang khẩn trương nghiên cứu vắc xin. Có lẽ không lâu nữa, mọi người thực sự có thể nhìn thấy bầu trời xanh và mây trắng.
“Ngài là lữ khách xuyên thế giới, chúng tôi rất biết ơn vì ngài đã giúp đỡ thế giới của chúng tôi.” Một nhà nghiên cứu biết được thân phận của Tô Minh An, dẫn mọi người đến cảm ơn cậu:
“Có lẽ, sau này ngài còn có thể nhìn thấy rất nhiều cảnh đẹp, rất nhiều thế giới kỳ ảo, trở thành những người có thân phận khác nhau.”
“Nhưng tôi hy vọng, dù ngài có đi đến bất kỳ góc nào của vũ trụ, tôi vẫn hy vọng ngài… có thể giữ được bản tâm như bây giờ. Tôi hy vọng sự cống hiến vì cứu thế của ngài, sẽ được đền đáp.”
“Tuy chúng ta quen biết chưa lâu, nhưng tôi cảm thấy…” Vị nghiên cứu viên trung niên có chút ngại ngùng gãi gãi mặt, nhìn chăm chú vào mắt Tô Minh An, thành khẩn nói:
“Chỉ cần ngài đến nơi nào thì nơi đó sẽ có ánh sáng.”
Ông thẳng lưng, ngẩng đầu, chợt nói:
“Bây giờ -”
“Mọi người, hướng về vị cứu tinh của chúng ta, tiến sĩ Tô – cúi chào!”
Trong nháy mắt, mọi người đồng thời cúi người, họ cúi đầu với Tô Minh An, tiếng hoan hô như sấm dậy, tựa như một khẩu hiệu đồng nhất, tựa như vô số sinh mạng đã khuất, sinh mạng chưa kịp chào đời đều đang ở đây hò reo.
“CHÚNG TÔI CHÚC NGÀI… THUẬN BUỒM XUÔI GIÓ!”
Ánh nắng tươi đẹp, hoa dại đua nở.
Bước chân của lữ khách thế giới, đang bắt đầu từ đây.
Tô Minh An gật đầu với những người tiên phong của thời đại mới này, xoay người rời đi.
Trở lại phòng nghiên cứu ban đầu, dưới ánh nắng rực rỡ, dường như có một cầu vồng.
Cậu đứng ở cửa, ngón tay nắm một viên kẹo.
Những huyệt mộ nhỏ nhô lên vẫn còn đó, từng người không thể trở về nhà đều yên nghỉ bên trong. Trên bia đá đen bóng, khắc vài dòng chữ nhỏ.
Tiểu Hàn
2019 – 2038
Nếu sinh mệnh này vụt tắt thì liệu có ai nhỏ lệ tiếc thương?
Cậu chăm chú nhìn bia đá, nói với cô gái đang yên giấc ngàn thu dưới lớp đất –
“Tôi đã kết thúc tất cả.”
“Từ nay về sau, sẽ không còn ai phải sợ hãi trong đêm đông lạnh giá nữa.”
Cậu đặt viên kẹo màu sắc sặc sỡ mới tìm thấy trong siêu thị lên mộ cô.
“Ngủ ngon, Tiểu Hàn.”
“Nếu sinh mệnh này vụt tắt thì liệu có ai nhỏ lệ tiếc thương?”
“Nếu uống vào dòng máu của kẻ cướp bóc thì liệu kiếp sau có tìm được sự bình an?”
“Nàng vũ công 19 xuân xanh hướng về phía tây, cất lời -“
“Xin hãy ban cho con một ngọn đuốc, soi tỏ bóng hình người khai mở con đường.”
“Khai mở thế kỷ mới này, thiêu rụi mầm bệnh, để loài người được chiêm ngưỡng bầu trời xanh và mây trắng.”
“Nhờ người, tất cả những linh hồn chưa khuất, đón chào sự tái sinh.”
“Con an giấc trong thung lũng u tối phủ màu đất mẹ.”
“…Rồi không một chút nuối tiếc, khép lại đôi mi trong tình yêu trọn vẹn.”
“Tiến sĩ.”
“Tạm biệt.”
Thế giới đếm ngược thời gian, vào khoảnh khắc cuối cùng.
Một trận ánh sáng trắng qua đi, Tô Minh An rời khỏi thế giới tận thế, xuất hiện trong không gian cá nhân nhỏ bé lúc ban đầu.
Nhưng khi cậu chuẩn bị bước vào khâu nhận kỹ năng theo thường lệ, cảnh tượng trước mắt chợt biến đổi.
Không gian cá nhân nhỏ hẹp ban đầu, ngay lập tức biến thành một đại điện u ám.
Trong đại điện, một “sinh vật” toàn thân được bao trùm trong bóng tối, đang nhìn cậu chằm chằm.
“Người chơi số 1, loài người Trạch Tinh, Tô Minh An.” Sinh vật lên tiếng: “Chúng tôi nhớ rõ, chúng tôi chưa từng tiết lộ bất cứ điều gì về việc qua màn xuất sắc.”
’…Quả nhiên đến rồi à?'
Tô Minh An nhướng mắt, việc ban tổ chức tìm đến cửa không nằm ngoài dự liệu của cậu.
Cậu đã sớm nhận ra, màn trình diễn của cậu ở thế giới bàn cờ có chút lộ liễu thật.
“- Cậu biết được thông tin này từ đâu?” Giọng nói của ban tổ chức trầm thấp, mang theo ngữ khí chân thật, đáng tin: “- Trả lời tôi đi, người chơi số 1.”
Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧