Bầu trời rền rĩ, mặt đất nứt toác, tựa như cảnh tượng vạn vật lụi tàn.
Ánh sáng đỏ thẫm như máu đặc quánh hòa vào hoàng hôn, cuồn cuộn dâng lên muôn vàn sắc màu hỗn độn, hình ảnh con người chém giết, gào thét phản chiếu trên những mảnh kính vỡ.
“Đoàng đoàng đoàng -”
Tiếng súng, tiếng pháo không dứt, máu chảy thành sông trên đường phố ngõ hẻm, cuộc chiến đã đến hồi căng thẳng.
Vô số binh lính lướt qua góc tường, máu bắn tung tóe, tiếng chân rầm rập.
Dinue bị thương, dựa vào đống đổ nát thở hổn hển.
“Tôi tin thủ lĩnh, anh ấy nhất định có thể giết Baxon…” Cô ta khẽ nói.
Một người chơi đang giúp cô ta hồi máu: “Nếu là Người chơi số 1, chắc chắn có thể chiến thắng.”
“Ừm, nếu là anh ấy…” Dinue nhớ lại chàng trai chơi đàn piano dưới ánh mặt trời. Thật khó hình dung, lúc đó cô ta đã thấy một vẻ đẹp kinh diễm đến nhường nào.
Vị thủ lĩnh mạnh mẽ, sáng suốt, đầy sức hút cá nhân, đang chơi một khúc nhạc trong trẻo bên cây đàn piano, thứ âm nhạc ấy xoa dịu tâm hồn mỗi người.
Giá mà khoảnh khắc ấy dừng lại mãi mãi, như có một vị thần vô hình phất tay giữa không trung, ánh mắt vị thủ lĩnh ấy trong trẻo và dịu dàng, trong lòng như ôm trọn cả thế gian.
Cô ta tin tưởng cậu, kính trọng cậu, thậm chí… sùng bái cậu.
Cậu như một vị thần dẫn dắt mọi người đấu tranh vì tự do…
“Nếu là anh ấy.” Dinue bình tĩnh nhìn khói lửa bốc lên ngoài tường: “Chúng ta nhất định sẽ chiến thắng. Đến ngày đó, lũ trẻ sẽ không còn phải sợ hãi, chúng có thể viết chữ, đọc sách, chơi đàn piano, có thể nhìn thấy bầu trời xanh và mây trắng…”
…Cô ta tin cậu là Thần.
Ngoại ô.
Mưa rơi không ngớt.
Màn đêm đen kịt, gần như không thể nhìn thấy đường đi. Cư dân la ó, muốn chặn đường Tô Minh An.
“Đi!” Tô Minh An tung Alisa lên cao, ném về phía xa.
Ánh sáng trắng của dịch chuyển không gian lóe lên, cậu đã kích hoạt dịch chuyển không gian. Khi cậu xuất hiện trở lại, đã ở cách đó hàng chục mét, cậu vươn tay đỡ lấy Alisa đang rơi xuống, xông ra khỏi vòng vây của cư dân.
Cơ thể cô nhẹ bẫng, nhưng xương cốt có vẻ cứng cỏi.
Tiếng la ó tức giận và tiếng than thở phía sau ngày càng xa dần, Tô Minh An cõng Alisa, bất chấp màn mưa tầm tã, xông về phía trước.
Đại bộ phận quân phản kháng đang tấn công nội thành, điều cậu cần làm là giết chết Baxon, chấm dứt hoạt động của đội quân người máy – cậu là nhân tố quyết định nhất trong cuộc chiến này.
Cậu xông qua màn mưa, hướng về vùng ngoại ô hoang vắng. Cảnh tượng xung quanh càng lúc càng hoang vắng, chỉ còn lại cỏ dại đổ rạp, gạch ngói vỡ vụn và những tàn tích của các tòa nhà đổ nát.
Dòng bình luận liên tục tuôn lên:
Tô Minh An nghe thấy tiếng thông báo thăng cấp lên cấp 1 bậc 9, chắc là Minh bên kia đã thu thập đủ kinh nghiệm, thăng cấp rồi.
“Khụ… khụ khụ…”
Đang chạy, cậu bỗng bắt đầu ho.
Sự ô nhiễm trong cơ thể ngày càng nghiêm trọng, điều này liên quan đến mức độ mệt mỏi của cậu, mấy ngày nay cậu và Vincent cùng những người khác đều bàn bạc về kế hoạch tác chiến, tổng cộng chỉ ngủ được 8 – 9 tiếng.
“Đi về phía trước… Chắc Baxon ở bên đó.” Alisa nói: “Em nhớ, bên đó có một nhà thờ bỏ hoang, đó là nơi duy nhất có thể nghỉ ngơi.”
Màn đêm dày đặc không tan.
Alisa nắm lấy áo choàng của cậu, lớp vải bị kéo cho hơi biến dạng nên phát ra tiếng sột soạt nhẹ, cô nằm sấp trên người cậu, làn da hai tay càng lúc càng trắng bệch, như sương giá bám trên đá vào mùa đông.
Cô khẽ nói: “Nếu giết được Baxon, anh sẽ trở thành thủ lĩnh của Bạch Thành.”
“Tôi biết.” Tô Minh An đáp.
“Em cảm thấy…” Alisa nói.
Cô không nói hết câu, chỉ dừng lại ở đó.
Họ loạng choạng chạy về phía bên ngoài, khi Baxon bỏ chạy đã để lại dấu chân trên bùn.
Thực ra Alisa muốn nói –
Cô cảm thấy,
Tô Minh An luôn mang dáng vẻ của một người đứng ngoài cuộc, quan sát hành động của mọi người. Như thể trong mắt cậu, loài người chỉ là những con rối dây biết cử động.
Dù cậu thể hiện đầy đủ sự tôn trọng và bình đẳng, nhưng thái độ bàng quan của người ngoài cuộc đó, khiến người ta rất để ý.
Giống như… một vị thần.
Một vị thần tham gia vào, nhưng không bao giờ chìm đắm trong đó, bình tĩnh đến mức dường như không liên quan gì đến thế gian.
‘Cậu là Thần ư?’
Mưa bão trút xuống ào ào.
Màn đêm dày đặc, cơn mưa lạnh như những lưỡi kiếm sắc bén, đâm vào cơ thể con người.
Tô Minh An cõng Alisa, đi trên con đường ngoại ô đầy bùn lầy, nhiệt độ xung quanh dần dần hạ xuống.
Hơi thở của cậu trở nên nặng nề, người như bị trói bởi ngàn cân sắt nung, dù là Người chơi số 1, cậu cũng chỉ trong thân xác con người, vẫn chưa mạnh đến mức có thể phớt lờ cái nóng và cái lạnh.
’…Lạnh quá.'
‘Lạnh quá.’
Alisa đưa tay ra, cô vòng tay ôm lấy cái cổ lạnh ngắt của cậu, cô dang rộng hai cánh tay, đầu nghiêng về phía trước, như muốn che chắn cơn mưa tầm tã cho cậu.
Cô ngân nga một khúc hát, giúp cậu giữ tỉnh táo.
Đây là bài hát cô đã cố ý học từ người chơi trong vài ngày qua, ban đầu cô định hát trong bữa tiệc chiến thắng của quân phản kháng, nhưng không ngờ lại dùng ở đây.
“Nàng phù thuỷ dạo chơi trong cung điện ~”
“Ánh sao đêm soi bước chân nàng tiến ~”
“Hơn dao nhọn, nguy hiểm nàng tiềm ẩn ~”
“Nhưng xinh đẹp, tựa như tiên giáng trần…”
Tô Minh An cõng cô, từng bước tiến về phía trước.
Hơi thở ấm áp của cô làm đỏ tai cậu, giọng hát trong trẻo như gió thổi qua cánh đồng lúa sớm, tràn đầy ánh sáng và hy vọng:
“Nhà vua gặp nàng, mãi không rời mắt ~”
“Cơ hội này không thể để vụt mất ~”
“Tim nhà vua, ngón tay nàng gần kề ~”
“Đó chính là, nước thuốc cần điều chế…”
“Alisa. ” Tô Minh An chợt lên tiếng.
“Hửm?” Alisa ngừng hát, khẽ đáp lại.
“Em nói tôi luôn đối xử tốt với em, vậy tại sao em lại bất chấp nguy hiểm đi theo tôi, đối xử với tôi tốt như vậy?” Giữa cơn mưa bão, giọng nói của Tô Minh An rất bình tĩnh.
Bóng tối dày đặc nuốt chửng khuôn mặt của Alisa, cô nghiêng đầu nhìn cậu, đôi mắt cô như chất chứa nỗi cô đơn triền miên.
Một lúc sau, cô mỉm cười.
Cô luôn rất hay cười.
“Em muốn trưởng thành.”
“Muốn mặc những bộ quần áo có màu sắc khác nhau, dù là váy ngắn.”
“Muốn tự do ngắm sao trong đêm tối, không phải lo sợ có người làm hại mình.”
“Những người có ước mơ giống em, chắc hẳn còn rất nhiều… Em muốn họ cũng giống như em, có thể có được hạnh phúc tương tự – Nếu ngài còn sống, chiến thắng, hàng ngàn hàng vạn ‘họ’ cũng sẽ giống như em, cũng có thể có được hạnh phúc.”
“Em muốn giúp ngài, dù em rất yếu đuối. Em muốn cho ngài thấy, người ngài đang cứu, là những người giống như em.”
Tô Minh An hơi sững sờ.
Ban đầu cậu nghĩ, Alisa chỉ dựa dẫm vào mình cậu nên mới muốn luôn được đi theo cậu.
Nhưng bây giờ cậu mới phát hiện, ý chí của cô vượt xa tưởng tượng của cậu.
– Hóa ra, cô muốn cho cậu thấy, còn rất nhiều đứa trẻ giống như cô đang phải chịu đựng sự khổ đau. Cô muốn sự tồn tại của mình nhắc nhở cậu, còn rất nhiều đứa trẻ giống như cô, chưa được cứu ra.
Cô muốn cho cậu biết, người cậu đang cứu, là những người giống như cô, xin cậu đừng bỏ cuộc.
Vì vậy, cô sẽ mãi mãi liều mạng đi theo cậu, chỉ cần cô còn tồn tại một ngày, cậu sẽ nhớ đến hàng ngàn hàng vạn “Alisa” khác vẫn chưa được cứu rỗi.
– Lý tưởng của cô trong khoảnh khắc này, còn giống một “vị thần” vị tha hơn cậu.
“Alisa…” Cậu có chút khó nhọc mở lời, đối với Alisa, cậu cảm thấy bị lay động.
Cô lại ngẩng cao đầu, mỉm cười, tiếp tục hát vang, giọng hát còn du dương hơn cả chim sơn ca:
“Nhưng phù thủy biết, lòng người khó lường”
“Là một nguyên liệu lắm điều vấn vương ~”
“Đừng lo lắng, chớ ngại ngần chi nữa,
Vì trí tuệ, nhân tâm luôn chan chứa ~”
“Trong lâu đài, nàng bỗng chợt nhận ra,
Nhà vua đã yêu nàng, say đắm, thiết tha,
Yêu nàng say đắm, chẳng hề phôi pha…”
Sấm chớp rền vang, tia chớp như xé toạc màn đêm.
Giữa cơn mưa tầm tã, Tô Minh An nhìn thấy một nhà thờ bị bỏ hoang.
Tòa nhà nguy nga tráng lệ đó – với ngọn tháp cao vút, những ô cửa sổ kính màu chứa hình vẽ, những hàng cột mảnh mai cao vút, trông thật thanh thoát và nhẹ nhàng.
Giống như một tấm bia mộ màu trắng xám lặng lẽ đứng giữa cơn mưa.
Trước đây Bạch Thành cũng từng có tôn giáo, đáng tiếc do chế độ ngày càng lạnh lẽo, mọi người đã từ bỏ tín ngưỡng, nhà thờ cũng theo đó mà bị bỏ hoang. Nhà thờ này là một trong số đó.
Một bóng người mặc áo blouse trắng đang nằm gục trước cửa nhà thờ, mặc cho mưa xối.
Tô Minh An chợt nhớ ra – theo nhật ký ghi chép, sức khỏe của Baxon rất kém, cơ thể bị ô nhiễm nghiêm trọng, có thể chết bất cứ lúc nào.
Bóng người đó chính là Baxon đang hôn mê. Baxon đã chạy trốn ra ngoài, cuối cùng cũng đã bị cậu chặn lại.
Alisa chủ động nhảy xuống, Tô Minh An lập tức dịch chuyển không gian, chém một kiếm về phía Baxon –
“Ầm!”
Một cây thánh giá màu trắng xám, giống như xương người, đã chặn lại thanh Kiếm của Yalman của Tô Minh An. Baxon gắng gượng chống đỡ cơ thể, vừa ho khan, vừa giơ cao cây thánh giá.
Biểu tượng của tín ngưỡng bị Bạch Thành lạnh lẽo bỏ rơi – cây thánh giá, lại được Baxon dùng để bảo vệ mạng sống của mình vào giây phút cuối cùng.
“Ting!”
Dưới ô cửa kính màu, màn đêm dày đặc.
Thủ lĩnh quân phản kháng chĩa kiếm về phía người lãnh đạo Bạch Thành, nhà thờ cũ kỹ trở thành chiến trường cuối cùng của họ.
“Cậu là… thủ lĩnh quân phản kháng, Elevin.” Giọng nói đứt quãng của Baxon vọng lại, gã chống đỡ cây thánh giá, toàn thân ướt sũng, sắc mặt trắng bệch: “Dù tôi chưa từng thấy mặt cậu, nhưng tôi biết nhất định là cậu. Chết tiệt… là ai đã phát hiện bí mật về căn cứ ngầm?”
“Là một người mẹ vĩ đại.”
Tô Minh An lạnh lùng đáp, thanh trường kiếm đâm tới –
“Đoàng!”
Baxon rút súng ra, cố gắng bắn một phát súng, Tô Minh An nghiêng người né tránh, lưỡi kiếm chệch hướng, không thể đâm trúng Baxon.
Baxon loạng choạng chạy vào bên trong nhà thờ, Tô Minh An ho khan một tiếng, bám sát theo sau.
Đây là một tòa nhà cao tầng đầy bụi bặm, lớp mạ vàng trên tường đã bị người ta cạy mất, ánh sáng lửng lơ của bình minh xuyên qua những ô cửa sổ kính màu ghép từ những mảnh kính nhỏ, chiếu xuống, như vẽ lên những đường viền hoa sáng màu.
Ánh sáng xuyên qua màn đêm dai dẳng.
Giữa nhà thờ – là một chiếc quan tài trống rỗng, phủ đầy hoa hồng héo úa. Có lẽ không lâu trước đó đã có người muốn được chôn cất ở đây, nhưng lại không thực hiện, chỉ để lại một chiếc quan tài đầy hoa hồng.
Baxon ho khan, bị dồn đến tận cùng trong nhà thờ – một bức tượng thần khổng lồ đứng đó, che khuất ánh bình minh xuyên qua ô cửa sổ kính màu trong nhà thờ, Baxon đứng trong bóng tối.
Mỗi cây cột đều được khắc nổi những bức phù điêu, giống như hình ảnh của các vị thần.
Tô Minh An cảnh giác chú ý đến góc độ khẩu súng của Baxon.
“Cậu thật sự muốn giết tôi sao, thủ lĩnh quân phản kháng?” Baxon xiêu vẹo dựa người vào quan tài, cười thảm thiết: “Nếu tôi chết, toàn bộ đội quân người máy sẽ ngừng hoạt động, quân phản kháng sẽ kiểm soát nội thành… cậu có biết sẽ xuất hiện cục diện như thế nào không? Không ai có thể sinh sản, Bạch Thành sẽ diệt vong trong thời gian không xa…”
“Tôi không quan tâm.” Tô Minh An cuối cùng cũng nói ra suy nghĩ thật của mình.
Cậu đối mặt với Baxon, ánh mắt rất lạnh lùng.
Nhiệm vụ qua màn xuất sắc của cậu là giết Baxon, giành được lõi máy móc của nội thành.
Vì vậy, dù Baxon nói gì, cậu cũng sẽ giết gã.
Nếu nói, một con người lạnh lùng đến cực điểm, đứng ngoài quan sát mọi thứ, cũng có thể được gọi là “Thần”,
…Vậy thì cậu đúng là “Thần”.