Dòng bình luận như pháo hoa ngày Tết, ào ào trồi lên:
“Khụ khụ…” Tiêu Hiểu khéo léo gạt bàn tay đang siết chặt vai mình đến mức đau nhức của cậu, trong lòng mơ hồ hiểu ra điều gì đó: “Tóm lại, về lời đề nghị hợp tác…”
“Nhiệm vụ sống sót đến cuối sao?” Tô Minh An chỉ tay lên sân thượng ký túc xá: “Thấy chỗ đó không? Mang theo thức ăn và nước uống, ở đó chờ đến khi hết 5 ngày là có thể qua màn.”
“Sao anh biết? Anh có manh mối gì sao…” Vương Trân Trân thò đầu lại gần.
“Chỉ phỏng đoán thôi.” Tô Minh An cười, ánh ban mai chiếu rọi lên khuôn mặt cậu làm nó sáng lấp lánh: “Tôi sẽ không ép cậu đi cùng tôi, nếu cậu chỉ muốn sống sót thôi…”
“Tôi đương nhiên muốn tốt hơn!” Tiêu Hiểu kích động nắm chặt tay. Ai mà chẳng muốn tốt hơn, nếu không kiêng dè cậu, cậu ta cần gì phải rụt rè như thế.
“Vậy ban ngày cứ đi tìm manh mối trước đã.” Tô Minh An nhìn cậu ta đáp: “Tôi nhớ cậu rồi, nhưng bây giờ tạm thời không cần hợp tác. Khi nào phát hiện manh mối mới, chúng ta lại liên lạc.”
Tô Minh An đi về phía khu ký túc xá, lần này Tiêu Hiểu không ngăn cậu lại.
Vương Trân Trân hơi rụt rè, nhưng cô gái lại lặng lẽ đi ra từ phía sau Tiêu Hiểu, không còn sợ như trước nữa.
“Trông ảnh có vẻ rất thân thiện?” Cô gái khẽ nói, trong mắt mang theo chút ngưỡng mộ: “Quả nhiên là Người chơi số 1. Trông như đã nắm chắc phần thắng, còn chỉ đường cho chúng ta nữa… Em cảm thấy ảnh cũng không đáng sợ như trên diễn đàn đã nói…”
Cô gái vừa nói, bỗng “Ơ” một tiếng, nhìn Tiêu Hiểu đang xoa vai, cảm thấy kỳ lạ hỏi: “Anh đang làm gì vậy? Vai chợt đau à?”
Tiêu Hiểu quay mặt đi, cười gượng: “Không có gì, vận động cơ thể chút thôi.”
…Cậu ta đại khái đoán được ý đồ của việc Người chơi số 1 chợt thay đổi thái độ.
Thân là một người diễn cùng, cậu ta chọn tôn trọng cậu.
Dù sao, nếu Người chơi số 1 trở thành hình tượng quang minh ổn định mà mọi người mong muốn, đối với cậu ta… một người chơi bình thường mà nói, cũng là điều đáng mừng.
Tô Minh An nhìn thấy dòng bình luận lướt nhanh ở góc trên bên phải tầm nhìn, do có quá nhiều bình luận, mỗi lần cậu nhìn qua đều như có một mảng trắng lướt qua, nếu không bật chế độ lọc và chọn bình luận ngẫu nhiên, cậu sẽ không nhìn rõ một chữ nào.
Nhưng trong nháy mắt đó, cậu đã nhìn thấy nội dung của bình luận.
…Hình như khán giả rất thích, cũng có thể tiếp nhận.
Ngụy trang một chút cũng sẽ không thay đổi ý định ban đầu của cậu, dù trong lòng cậu nghĩ gì về những người này, thì bên ngoài, cậu vẫn sẽ cố gắng hướng đến hình tượng có thể được “chấp nhận”.
…Không phải vì muốn được yêu thích.
Mà là vì, cậu cảm nhận được sự cản trở mà hành vi “không ngụy trang” mang lại cho con đường của mình.
Dưới ánh ban mai, cậu hít không khí trong lành vào, cây xanh trong khuôn viên trường được chăm sóc rất tốt, dù trong thời tiết xám xịt vẫn khiến người ta thư giãn.
Cậu đứng tại chỗ một lúc, rồi đi về phía ký túc xá.
Bộ xương khổng lồ đã biến mất, nơi từng dính máu cũng đã sạch, như chưa từng có chuyện gì xảy ra, ngay cả cửa sổ bị vỡ cũng được tự động sửa chữa.
Sự kinh hoàng chỉ có khi đêm đến.
Ánh mặt trời vừa chiếu xuống, liền như xua đuổi tà ma, khuôn viên trường yên bình, tươi đẹp trở nên sống động trở lại.
Cậu đi đến cửa phòng ký túc xá của mình, đẩy cửa ra, một luồng khí mát ập vào mặt cậu, một cây gậy gỗ đánh hướng má cậu.
Cậu vội lùi lại, tránh những giọt nước lốm đốm rơi xuống, đứng ở cửa.
Suýt nữa lại bị nước bắn tung tóe.
– Tên Trương Kình Phi kia, sáng sớm lại làm sạch cây lau nhà của anh chàng, như thể không có hồi kết.
“Ơ, Tô Giản, sao lại về từ bên ngoài vậy?” Trương Kình Phi vỗ vai cậu: “Chẳng lẽ nửa đêm lén xuống phòng tự học ở dưới lầu? Cày đêm à? Đúng là học sinh xuất sắc he!”
Tô Minh An nhìn vào trong.
Đêm qua, do bộ xương khổng lồ xông vào, cửa hẳn là đã không còn nguyên vẹn, trên mặt đất cũng sẽ có vết máu.
Nhưng bây giờ, lại giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, ngay cả bàn ghế cũng được sắp xếp gọn gàng.
NPC Trương Kình Phi và Lý Hâm vốn nên biến thành bộ xương, sáng sớm chợt sống lại. Lý Hâm cúi đầu sắp xếp cặp sách, Trương Kình Phi thì cười hề hề, họ đều sống động như những người bình thường vậy.
“Vương Nhiên đâu?” Tô Minh An bước vào, chợt phát hiện –
Giường của người chơi Vương Nhiên, người đã bị quái vật giết chết, đã trống không.
Không chỉ ga trải giường và rèm cửa biến mất, mà ngay cả cặp sách, hộp bút,… được đặt trên bàn cậu ta và giấy vụn trong thùng rác – mọi dấu vết Vương Nhiên để lại… đều biến mất như bị ma giấu vậy.
Chỗ đó trống rỗng, như thể chưa từng có ai ngồi đó, thậm chí còn phủ đầy bụi. Giống như sự tồn tại của một người chợt bị xóa khỏi thế giới vậy, không để lại chút dấu vết nào.
…Và những người nhớ đến cậu ta, chỉ cảm thấy hoảng sợ trước sự trống rỗng kỳ lạ này.
“Vương Nhiên? Ai vậy?” Trương Kình Phi vung cây lau nhà như Trương Phi vung trượng Bát Xà Mâu, khiến nước bắn tung tóe khắp nơi, anh chàng vừa lau nhà vừa nói, vẻ mặt có chút nghi hoặc:
“Ký túc xá chúng ta… chẳng phải chỉ có 3 người chúng ta thôi sao? Vương Nhiên nào? Đúng không.”