Như thể chợt kích hoạt điều gì đó, bàn của họ ngay lập tức trở thành tâm điểm của cả nhà ăn.
“Đã kích hoạt điều gì đó rồi.” Lữ Thụ nói: “Chúng ta đã kích hoạt cơ chế nào đó của nơi này… nên bị nhắm vào rồi.”
Ngay khi y vừa dứt lời, những học sinh kia đồng loạt đứng dậy.
Bút chì được gọt nhọn hoắt, compa có kim dài, thước kẻ bị gãy… họ cầm những vật nhọn hoắt đó, từng bước tiến lại gần, cái bóng phía sau họ như bị kéo dài ra.
“Rầm!” một tiếng, cửa nhà ăn đóng sập lại.
Con bọ ngựa trên vai Lữ Thụ giơ chân trước lên, sắc mặt Tô Minh An hơi thay đổi.
“Hình như họ không nhìn thấy tôi.” Uông Tinh Không mở to mắt nói, miệng cậu ta vẫn không ngừng nhai.
“Ra là vậy, tôi và Lữ Thụ đều không ăn đồ ở nhà ăn.” Tô Minh An suy nghĩ: “Vậy nên bị đám NPC này coi là ‘kẻ dị biệt’ rồi ư?”
“Là vậy sao!” Uông Tinh Không lập tức hiểu ra, đẩy đĩa thức ăn của mình sang bên này: “Vậy 2 người mau ăn đi, mau ăn đi… ơ.”
Cơm cuộn trong lá rau, ớt xanh và cà chua nát nhừ thành một đống, trứng còn dính tơ kéo dài đến mép miệng.
“Tuy nhìn không được ngon lắm, nhưng thật ra vẫn ăn được…” Uông Tinh Không hơi chột dạ.
“Để tôi xử lý chúng.” Ánh mắt Lữ Thụ lộ vẻ chán ghét, y quyết đoán chọn cách đánh trực diện.
Con bọ ngựa di chuyển cực nhanh, chỉ một cú nhảy là có thể giết chết một “học sinh”, chân trước của nó như 2 lưỡi dao sắc bén, nơi nó đi qua nở ra những đóa hoa máu rực rỡ.
Tô Minh An thỉnh thoảng dùng kỹ năng Hủy diệt để giết những “học sinh” chủ động lao đến.
Những “học sinh” bao vây ngày càng đông, nhà ăn nhỏ hẹp chật ních những sinh vật liều chết này.
“TÔ MINH AN, KHÔNG PHẢI SỨC MẠNH, THỂ LỰC VÀ NHANH NHẸN CỦA CẬU ĐỀU RẤT CAO SAO? CẬU LÊN PHÍA TRƯỚC ĐI, TÔI CHẶN PHÍA SAU, CHÚNG TA HỢP SỨC MỞ MỘT ĐƯỜNG MÁU ĐẾN CỬA RA VÀO!” Lữ Thụ chém bay đầu một học sinh, dựa lưng vào Tô Minh An, hét lên.
“Đó là phân thân của tôi, bây giờ vẫn chưa hồi sinh…” Tô Minh An liếc nhìn chỗ ngồi bên cạnh.
Uông Tinh Không được đám học sinh bỏ qua nên cứ ngồi đó, cậu ta cứ thế mặc kệ những xác chết mặt mày dữ tợn bị chém ngã xung quanh, và máu não bắn tung tóe lên bàn. Tay cậu ta vẫn cầm thìa, liên tục xúc cơm vào miệng.
“Lữ Thụ, nếu tôi làm điều gì đó rất quá đáng với cậu, cậu có nghĩ đó là hành vi ác độc không?” Tô Minh An chợt hỏi.
Lữ Thụ có vẻ hơi khó hiểu, chỉ trả lời: “Không, cậu là người tốt, bất cứ điều gì cậu làm đều đúng, tôi tin cậu.”
“Haiz…” Tô Minh An thở dài, dường như không hài lòng với câu trả lời này, cậu hỏi Uông Tinh Không: “Còn cậu thì sao? Nếu tôi làm điều gì đó rất quá đáng với cậu thì sao?”
“Hả?” Uông Tinh Không gãi đầu cười: “Thật ra chỉ cần không tự dưng đánh tôi một trận thì những chuyện khác đều không sao cả… chắc vậy…”
Lời cậu ta còn chưa dứt, Tô Minh An đã túm lấy cổ áo cậu ta, trực tiếp lôi cậu ta ra khỏi chỗ ngồi như kéo bao tải, mặc kệ tiếng kêu la thảm thiết của cậu ta mà đấm túi bụi.
“Này này, đợi đã Minh An An, cậu bỗng đánh tôi làm gì… oa aaah -” Uông Tinh Không ôm đầu ngồi xổm xuống la hét thảm thiết, hoàn toàn không đánh trả, trông rất đáng thương.
Mà lúc này, Tô Minh An cũng nghe thấy tiếng thông báo từ hệ thống: