Không khí im lặng trong giây lát.
Ngay sau đó, A Man nhào vào người Dương Trường Húc, không buông ra nữa.
“Thôi thôi…” Dương Trường Húc hơi lúng túng xoa đầu cô, đẩy cô ra, dùng ánh mắt kính trọng nhìn chàng trai trẻ trước mặt, cúi đầu thật sâu, thật sâu:
“Cảm ơn em, cảm ơn em đã cứu mạng tôi, tôi cũng không biết phải cảm ơn thế nào cho phải…”
“Không sao, coi như anh cũng đã giúp tôi xác minh một giả thuyết.” Tô Minh An cầm lấy lọ thuốc còn một nửa chất lỏng màu tím.
Chất lỏng màu tím này, là cậu tình cờ nhặt được trong một phòng khám bí mật dưới lòng đất, vậy mà lại có thể giải độc thây ma?
Loài người không nghiên cứu ra được vắc xin phòng bệnh, vậy mà lại nghiên cứu ra được thuốc giải độc thây ma?
Xem ra chỉ có đến Bệnh viện Trung ương mới có thể giải đáp được thắc mắc này.
Dựa theo tình hình của Tiểu Hàn, loại thuốc giải này căn bản không được lưu hành trên thị trường, nếu không cô nàng đã không chết. Có lẽ là nhờ may mắn cấp S của Nguyệt Nguyệt, mới khiến cậu tìm được loại thần dược gần như không thể nhặt được này.
Tiếc thay, nếu như có thể sớm hơn một chút…
Cậu nhớ ánh mắt cô nàng đã dùng để nhìn cậu vào khoảnh khắc cuối cùng.
“Tiến sĩ.”
“Anh phải sống thật tốt… thay em ngắm nhìn ’thế kỷ mới’ có bầu trời xanh và mây trắng.”
“Cái đó… cái đó là, thuốc giải độc thây ma sao?” A Man lặp lại: “Là, là thuốc giải – lão Tần, lão Vương, còn có những người đang được theo dõi… mọi người được cứu rồi!”
“Đúng, đúng vậy!” Hai người đàn ông bên cạnh ánh mắt sáng rực: “Bọn lão Tần được cứu rồi!”
A Man tiến lại gần Tô Minh An: “Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu! Chàng trai, cậu là người tốt, thuốc giải đó, dù sao cậu và cô bé kia cũng không nhiễm độc, có thể để chúng tôi mang về…”
“A Man!” Dương Trường Húc lập tức ngắt lời cô, nhíu mày: “Chàng trai này đã làm việc nghĩa rồi.”
“Nhưng mà, từ sáng nay đến giờ tình trạng đã rất xấu… Lão Tần cũng là đồng đội của chúng ta, chẳng lẽ muốn chúng ta tự tay giết anh ấy sao?” Giọng A Man hơi lạc đi.
Dù Dương Trường Húc biết, không nên ép buộc người khác như vậy, nhưng nghĩ đến lão Tần từng có hoàn cảnh tương tự mình, ông nhất thời không biết phải nói gì.
Lão Tần là người đầu tiên thành lập căn cứ, là một tiến sĩ ngành hóa học, đã đóng góp rất nhiều trong việc tìm kiếm manh mối.
Dương Trường Húc thật sự không muốn nhìn anh ta chết đau đớn như vậy, dù chỉ là trải nghiệm một quá trình tử vong.
Có thể sống lại, nhưng cơn đói và đau đớn của cơ thể là thật, đói 3 4 ngày đến mức buồn nôn, hoặc là trong cơn đau toàn thân co giật trơ mắt nhìn mình biến đổi, đau đớn như bị xe cán qua người và khó sinh, trong tình huống không có thuốc tê hoàn toàn có thể khiến người ta phát điên.
Điều này gần như không khác gì thực tế, dù có thể sống lại, người ta vẫn theo bản năng cố gắng sinh tồn. Giống như đi trên đường bị người ta bất ngờ chém một nhát, dù biết giây sau sẽ an toàn mở mắt ra ở trong bệnh viện, trước khi ngất đi vì đau vẫn sẽ co giật giãy giụa trong vũng máu như con châu chấu.
A Man nhìn Tô Minh An với vẻ mặt vô cùng mong đợi, vô tình dùng sức, siết chặt vai cậu: “Chàng trai… cậu, cậu sẽ đồng ý đúng không? Cậu có thể đưa thuốc giải cho chúng tôi chứ, chúng tôi có rất nhiều vật tư, nếu cậu muốn, chúng tôi cũng có thể trao đổi…”
“Không được.” Tô Minh An dùng sức hất tay cô ta ra.
Anh chàng đầu đinh phía sau vẫn tương đối bình tĩnh: “Người anh em này, sau này chúng tôi có thể đi tìm cùng cậu, cũng không phải lấy không của cậu, bây giờ mạng người quan trọng…”
“Chúng tôi có thể dùng điểm tích lũy để đổi, cậu nhượng lại đi chứ? Tôi thật sự không muốn nhìn mẹ tôi đau đớn như vậy…”
Lúc này, bình luận của những người chơi tại hiện trường cũng trở nên ồn ào.
Có người cho rằng không nên cho, nhưng cũng có rất nhiều người cho rằng nên đưa thuốc giải ra.