Người chơi số 1 Chương 2. Màn tân thủ TE・Cô ấy biến mất ▾
Người chơi số 1
Nhân vật Chương 1. “Cậu sẽ có một tương lai tươi sáng.” Chương 2. Màn tân thủ TE・Cô ấy biến mất Chương 3. “- Chúng ta là ‘loài người’.” Chương 4. “Họ đã trở thành ‘người chơi’.” Chương 5. “Cứu rỗi mọi người, giết chết mọi người.” Chương 6. “Cậu là hy vọng cuối cùng của loài người.” Chương 7. “Loài người còn tương lai không?” Chương 8. “Cậu không cần phải tham gia trò chơi này nữa.” Chương 9. “Tôi yêu người, yêu người.” Chương 10. BE 1・Con tàu Noah lật Chương 11. “Hy vọng mang tên hy sinh.” Chương 12. “Giấc mơ tiên tri.” Chương 13. “Đến chơi trò chơi cùng em nào.” Chương 14. BE 2・Ngày mai Chương 15. Trò chơi bắt đầu Chương 16. "Đại sảnh Danh vọng và Bảng Dự tuyển" Chương 17. “Tiến sĩ, hãy dùng súng.” Chương 18. “Cô ấy đã ngủ yên dưới lòng đất.” Chương 19. “Xin chào, tôi là Tô Minh An, một sinh viên bình thường.” Chương 20. “Là thuốc giải ư?” Chương 21. “Chẳng lẽ muốn chúng ta tự tay giết anh ấy sao?” Chương 22. “Thời đại không thể nhìn thấy ánh sáng.” Chương 23. “Người đầu tiên?” Chương 24. “Tại sao lại là cậu?” Chương 25. “Cứ giao hết cho tớ.” Chương 26. “Dùng mạng sống làm quân cờ” Chương 27. “Thế giới bàn cờ” Chương 28. “Người chơi số 1?” Chương 29. “Tốt, tiến lên” Chương 30. “Trực tiếp tấn công Vua địch.” Chương 31. “Hoàn cảnh của tớ và cậu giống nhau rồi.” Chương 32. “Cậu rốt cuộc là ai?” Chương 33. “Cậu là Người chơi số 1.” Chương 34. “Ra lệnh đi.” Chương 35. BE 3・Cùng với ánh sáng và bụi trần Chương 36. “Vận may chiến thắng, Người chơi số 1.” Chương 37. “Chúng ta tự hào vì điều gì?” Chương 38. “Hôm nay trông anh có vẻ khác lắm.” Chương 39. Khâu suy luận cuối cùng Chương 40. TE・Không thể cứu vớt Chương 41. “Cậu còn quá nhỏ” Chương 42. “Liều thuốc duy nhất” Chương 43. “Rồi các người sẽ được cứu vớt” Chương 44. Bí mật của việc qua màn xuất sắc Chương 45. Cái bẫy dành cho người chơi số 1 Chương 46. Bảng xếp hạng thế giới Chương 47. "Người chơi số 1" Chương 48. Khoa học viễn tưởng・Tòa thành trên không Bạch Nhật Chương 49. “Cậu và đấng cứu thế.” Chương 50. “Ngài là thủ lĩnh quân phản kháng, Elevin.” Chương 51. “Các bạn cũng là tương lai của loài người.” Chương 52. “Thành phố này bệnh rồi.” Chương 53. “Các người có thù oán gì với người chơi số 1?” Chương 54.”Bảo vệ thủ lĩnh.” Chương 55. Mọi người, chúng ta là lửa. Chương 56. “Anh ấy có khí chất lãnh đạo.” Chương 57. “Hoa, tặng cho anh.” Chương 58. “Cậu và cây đàn piano” Chương 59. “Em phải mặc váy cưới trắng tinh.” Chương 60. “Con phải trở thành hy vọng của thành bang.” Chương 61. “Cậu là Thần.” Chương 62. “Cô là ngọn lửa tội ác.” Chương 63. “Bạch Thành không có hoa.” Chương 64. “Em tên là Alisa, Alisa tự do và độc lập.” Chương 65. TE・Đóa hoa vực thẳm Chương 66. “Cô là Noriah hoàn hảo.” Chương 67. Bang hội Ngọn Hải Đăng Chương 68. “Người chơi số 1, cậu thật ích kỷ.” Chương 69. “Cậu ta thật sự hẹp hòi như thế sao?” Chương 70. “Cậu lên đây đi, Tô Minh An” Chương 71. BE 4・Vinh quang Chương 72. “Người vì mọi người ôm củi” Chương 73. “Cậu ta đang nguyền rủa tôi” Chương 74. “Đi theo tôi đi” Chương 75. “Đây là một con số không tồi.” Chương 76. Thế giới học đường・Trung học Minh Khê Chương 77. “Bầu trời sao và lữ khách” Chương 78. “Đến văn phòng của thầy” Chương 79. “Cô đang sải cánh bay cao.” Chương 80. Streamer Chương 81. “Thà chết chứ không ăn đồ ở nhà ăn.” Chương 82. “Không biết làm, chết mất.” Chương 83. “Nhưng con muốn học vẽ.” Chương 84. “Ở lại, bầu bạn với tớ” Chương 85. “Tô Minh An, cậu rất quan trọng.” Chương 86. “Đừng so sánh mình với cậu ta” Chương 87. “Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” Chương 88. “Tôi thích Người chơi số 1 này.” Chương 89. “Cậu đang xem cái gì vậy?” Chương 90. BE・Giấc ngủ say Chương 91. “Cậu muốn phá hủy thế giới của tôi.” Chương 92. “Này, hãy làm cho con đẹp thêm chút nhé” Chương 93. “Cuối cùng… em cũng đợi được anh” Chương 94. “Con muốn, tư tưởng bất tử.” Chương 95. “Em chỉ là thích anh thôi mà” Chương 96. “Cùng em khiêu vũ nào.” Chương 97. “12 năm của cô” Chương 98. “Cậu không phải vật sở hữu của bất kỳ ai.” Chương 99. “Minh An An, hãy giết tôi đi” Chương 100. TE・Tương lai rực rỡ

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

’- Mình chết rồi ư?'

Tim Tô Minh An vẫn đang đập thình thịch, cảm giác bất lực của cái chết vẫn còn đó. Cậu phát hiện mình đang trôi nổi trong một khoảng không vô định.

“Vừa rồi hình như mình nghe thấy một câu nói - ‘Trò chơi bắt đầu’?” Tô Minh An lẩm bẩm: “Trò chơi gì vậy?”

Rõ ràng, ngay khoảnh khắc cậu bước ra khỏi quán cà phê, cậu đã bị kéo từ thực tại vào một trò chơi nào đó. Cậu tạm thời chưa rõ mục đích của trò chơi này, nhưng điều kiện chiến thắng của cậu hẳn là “tránh được sự tấn công của Thẩm Tuyết”, hoặc là “giết ngược Thẩm Tuyết”, ít nhất phải đảm bảo mình sống sót.

Theo lẽ thường, cậu đã bị giết. Nhưng bây giờ, khi cậu chết, trước mắt cậu lại xuất hiện 2 hình ảnh.

Một hình ảnh là cậu đứng bên đường vào buổi chiều, trên hình có dòng chữ “Điểm lưu 1 · Buổi chiều bên đường”.

Một hình ảnh là căn phòng tối om vào ban đêm, trên hình có dòng chữ “Điểm lưu 2 · Buổi tối trong phòng”.

Tô Minh An thử chạm tay vào “Điểm lưu 2 · Buổi tối trong phòng”.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Cậu mở mắt ra.

Tầm nhìn trước mắt cậu vẫn còn hơi mờ, Thẩm Tuyết đang mỉm cười nhìn cậu, tay cầm một chiếc bánh ngọt. Đây là nửa tiếng trước, cậu đang ở trong phòng của Thẩm Tuyết.

Dường như cậu có khả năng hồi sinh sau khi chết, chọn điểm có khoảng thời gian tương ứng, cậu có thể quay trở lại thời điểm trước.

Cậu không biết tại sao cuộc sống hàng ngày lại trở nên như thế này, nhưng cậu phải sống trước đã, sống mới có thể biết thêm thông tin - cậu cần tránh xa cô gái có thể lấy mạng cậu bất cứ lúc nào này.

“Trò chơi?” Tô Minh An nhận lấy bánh ngọt, thử thăm dò nói nhỏ một tiếng, liền nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống:

Thông báo 01: Ngài đang ở trong thế giới trò chơi · Màn tân thủ.

Thông báo 02: Mục tiêu hiện tại: Sống sót.

Thông báo 03: Ngài có thể tìm kiếm manh mối, thay đổi hành động của mình để đạt được các kết cục khác của cốt truyện!

Thông báo 04: Các kết cục khác của cốt truyện hiện có thể đạt được:
・HE (Kết hạnh phúc): Trái tim thiên sứ
・TE (Kết thực tế): Cô ấy biến mất
・NE (Kết bình thường): Người 2 trái tim

’…Quả nhiên là trò chơi.’

Nhìn mô tả, đây là “màn tân thủ”.

Vậy thì, sau khi qua “màn tân thủ”, hẳn là cái gọi là “lễ khai mạc thế giới trò chơi 1 tỷ người”, nơi các quy tắc cụ thể sẽ được giải thích. Chắc chắn sẽ có lời giải thích cho việc cậu tự dưng bị kéo vào một trò chơi như thế này.

“Thử bánh đi, nào, aah -” Thẩm Tuyết mỉm cười nói.

Nhưng khi Tô Minh An nhìn cô, cậu nhìn thấy dòng chữ hiện lên trong tầm nhìn:

Nhận được manh mối 1・Vật thể lạ lồi lên

Vật thể lạ lồi lên: Tôi phát hiện vạt váy của cô gái trước mặt phồng lên… Cô ấy đang giấu cái gì vậy? Tôi cảm thấy tò mò.

Tiến độ qua màn: 10%

Manh mối đã được ghi vào mục manh mối, có thể xem bất cứ lúc nào.

Góc dưới bên phải tầm nhìn của Tô Minh An xuất hiện một mục “Manh mối”. Chỉ cần một ý nghĩ là có thể mở ra, nhìn thấy những manh mối được đặt bên trong.

Cậu đặt bánh xuống: “Tớ đi vệ sinh một lát cái.”

Đầu tiên, váy của Thẩm Tuyết phồng lên, rõ ràng là giấu bình xịt gây mê. Thứ hai, họ hàng của cô, Lưu An Na, vẫn còn ở trong bếp, cậu đang ở thế yếu. Cậu cần tìm một không gian tách biệt khỏi tầm nhìn của họ.

Cậu đứng dậy, khi đi ngang qua giá treo quần áo, cậu nhìn thấy một bộ đồng phục trắng tinh treo trên đó, có gắn một tấm thẻ.

Nhận được manh mối 2・Phó viện trưởng Viện Khoa học Kiêu Thự・Lưu An Na

Thẻ tên: “Người phụ trách chính của ca phẫu thuật ghép 2 trái tim · Lưu An Na”

Tiến độ qua màn: 20%

Cậu bỗng ngửi thấy một mùi kỳ lạ, nó xộc thẳng vào mũi cậu.

Formalin: Tại sao trong nhà Thẩm Tuyết lại có… mùi của formalin? Chẳng lẽ… cô cũng thích dùng formalin để tẩm ướp thức ăn?

Giải nghĩa thuật ngữ: Dung dịch formaldehyde 35% - 45%, bề ngoài trong suốt không màu, có tính ăn mòn, được sử dụng rộng rãi, cũng được dùng để bảo quản thi thể.

Tiến độ qua màn: 30%

Tô Minh An nhanh chóng vào nhà vệ sinh, khóa cửa lại. Nhà của Thẩm Tuyết ở tầng 2, cậu nhảy từ cửa sổ xuống để trốn thoát chắc sẽ không bị thương nặng.

Cậu đặt chân lên gạch men, thân mình treo lơ lửng bên mép cửa sổ nhưng chân lại chợt chạm phải thứ gì đó.

…Có ngăn kéo bí mật?

Tô Minh An dừng hành động trèo qua cửa sổ, mở ngăn kéo bí mật dưới lớp gạch men ra.

Cậu tìm thấy một đống dụng cụ phẫu thuật, thuốc gây mê,… được đựng trong hộp dụng cụ, cùng với một phiếu khám bệnh.

Bệnh viện Nhân dân số 1 Kiêu Thự

Bệnh nhân Thẩm Tuyết, hiện đang điều trị định kỳ tại viện chúng tôi, dù đã tích cực cứu chữa nhưng bệnh tình có xu hướng nặng hơn, đặc biệt ban hành khuyến cáo triển khai quy trình báo động đỏ.

Thông báo đặc biệt về những hậu quả có thể xảy ra…

…Tóm lại, bệnh nhân tự nguyện từ bỏ hóa trị, làm thủ tục xuất viện.

Chữ ký bệnh nhân: Thẩm Tuyết

Một phiếu khám bệnh ngắn gọn.

Tô Minh An nhìn tờ giấy mỏng manh này, tay run lên.

’…Thì ra là vậy.'

Vì bệnh nan y đã đến giai đoạn cuối nên Thẩm Tuyết mới muốn nhờ Lưu An Na, Phó viện trưởng, phẫu thuật lấy tim của cậu làm nguồn tạng để kéo dài sự sống cho cô.

Vì vậy, trước đó cậu mới chết.

Mặc dù cuộc phẫu thuật này có vẻ không có cơ sở khoa học, nhưng người sắp chết đuối mà vớ được cọng rơm nào thì cũng sẽ cố bám lấy.

Cô muốn giết cậu, dùng sinh mạng của cậu để nuôi sống phần đời còn lại của cô.

Cậu nhìn chằm chằm vào tờ giấy, bỗng ngửi thấy mùi hương gây mê quen thuộc, mùi này xuất hiện đột ngột, khiến cậu trở tay không kịp.

…Lần này.

…Cậu càng chắc chắn hơn về ý đồ của Thẩm Tuyết.

Mắt cậu hơi nặng trĩu, tiếp theo, hơi thở cậu ngày càng gấp gáp…

Trước khi ngất đi, cậu nhìn thấy cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, nhìn thấy Thẩm Tuyết với vẻ mặt thờ ơ và… Lưu An Na, Phó viện trưởng, đang cầm dao giải phẫu đứng sau cô.

Cuối cùng chỉ có thể nghe thấy tiếng nói của họ:

“Thẩm Tuyết, đây là ca phẫu thuật bí mật, thiếu nhiều thiết bị y tế, việc kiểm tra trước phẫu thuật sẽ khá sơ sài.”

“Thời gian gấp rút, sau đó còn phải xử lý thi thể, nhân lúc cậu ta đang ngất, nhanh lên…”

Lưỡi dao giải phẫu màu bạc trắng, sáng đến chói mắt.

Không biết qua bao lâu, cũng không biết cậu bị đưa đi đâu, nó đâm vào ngực cậu, máu tươi chảy ra tràn ngập tầm mắt, cướp đi sinh mạng cậu.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Ngài đã chết.
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Dưới ánh nắng ban chiều, bóng cây rải rác những vầng sáng vụn vỡ.

Một nam thanh niên mặc đồ sinh viên bình thường đang đứng dưới gốc cây bên đường, màn hình điện thoại trên tay cậu sáng lên.

Thẩm Tuyết
Tô Minh An, đừng quên buổi tụ họp tối nay nhé.

“Vèo!”

Chiếc xe bên cạnh làm nước văng lên người cậu.

“- Mẹ kiếp! Chạy nhanh vậy, muốn đi đầu thai à!” Người đi đường cũng bị văng nước lên người chửi tục.

“…” Tô Minh An nín thở.

Mãi đến lúc này, không khí mới tràn vào từ bên ngoài, làm dịu mát lồng ngực cậu.

Sau khi chết lần này, cậu đã chọn hình ảnh đầu tiên, tức là “Điểm lưu 1 · Buổi chiều bên đường”, quay trở lại thời điểm chờ xe buýt vào buổi chiều.

“…” Cậu sờ sờ eo mình, cảm nhận rõ cái lạnh của con dao găm mang theo bên người.

Cậu nhanh chóng bắt một chiếc taxi, về nhà một mạch. Trên đường đi, cậu hỏi thăm vài người bạn học, họ đều nói không có buổi họp lớp nào cả.

“Anh Minh An, anh thức khuya nhiều quá rồi đấy.” Người bạn thân thiết Bác Long nói vậy: “Đã bảo anh bớt gọi đồ ăn ngoài, bớt xem mấy trang web màu hồng…”

“Không có xem.” Tô Minh An đáp.

Trước đây, cậu không thân với các bạn học cấp 3 nên không biết trước. Hóa ra buổi họp lớp này, Thẩm Tuyết chỉ mời mỗi mình cậu.

Ký ức của cậu dừng lại ở phòng khách dường như lượn lờ ánh lửa mờ ảo.

Làn da trắng nõn, gò má ửng hồng và cả con dao giải phẫu đâm vào ngực cậu…

“Có bảng thông tin cá nhân không?” Cậu thử hỏi.

Một màn hình màu xanh chợt hiện ra trước mắt cậu.

Thông tin cá nhân

Tên: Tô Minh An

Mã số: BE3030

Cấp độ: Cấp 1 bậc 1 (Cấp độ ban đầu)

Danh hiệu: Trống

Thành tựu: Trống

Nghề nghiệp: Chưa có được

Kỹ năng: Trống

HP: 500 (Chỉ là số liệu tham khảo, không đại diện cho giá trị cố định)

MP: 100 + 10 * 4 (Tốc độ hồi phục 5/phút) (Sử dụng kỹ năng phép thuật cần MP)

Thể lực: 5 (Ảnh hưởng đến HP, sức bền, sức mang vác)

Sức mạnh: 4 (Ảnh hưởng đến sức lực, sát thương tấn công)

Nhanh nhẹn: 5 (Ảnh hưởng đến tốc độ chạy, tốc độ né tránh, tốc độ tấn công)

Tinh thần: 9 (Ảnh hưởng đến sự tập trung, MP, cường độ phép thuật, khả năng kháng phép thuật tinh thần)

Sức hút: A (Ảnh hưởng đến thiện cảm của NPC, giao tiếp xã hội)

May mắn: E (Ảnh hưởng đến độ khó kích hoạt sự kiện, độ khó giải đố)

(Các thuộc tính số liệu là thuộc tính bẩm sinh, giá trị trung bình của toàn nhân loại là 5, sau này có thể nâng cao thông qua việc mua điểm hoặc rèn luyện.)

Điểm tích lũy: 0 (Sau khi kết thúc màn tân thủ, có thể dùng để mua vật phẩm.)

Điểm chiến lực: 50 (Đây là số liệu được tính toán dựa trên biểu hiện hiện tại, không liên quan đến tình huống chiến đấu thực tế - Sau khi thế giới đầu tiên kết thúc, bảng xếp hạng toàn cầu sẽ được mở.)

“Ting!”

Điện thoại phát ra âm thanh.

Điện thoại đã reo vài lần trước đó nhưng Tô Minh An vẫn không để ý. Cậu cầm chiếc điện thoại trên ghế sofa lên, đập vào mắt cậu là hàng loạt tin nhắn từ Thẩm Tuyết, tin này nối tiếp tin kia, giục giã liên tục như muốn đòi mạng.

Thẩm Tuyết
Sao không trả lời tớ?
…Cậu không đến dự tiệc sinh nhật của tớ nữa sao? Tớ đã chuẩn bị trà và bánh mà cậu thích nhất.
…Sao cậu lại không đến? Là tớ đã làm gì sai sao?
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Mở cửa ra đi, tớ đến rồi.
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

“Ting tong ting tong ting tong ~” Chuông cửa vang lên giai điệu vui tai.

Ánh mắt Tô Minh An lập tức hướng về phía cửa ra vào -

Trên màn hình, một cô gái thanh tú mặc váy hoa nhí, tóc đen xõa vai, một tay để ra sau lưng, lộ ra một góc bình xịt.

“Mở cửa ra đi, anh Minh An.” Giọng cô có vẻ hơi lạnh lẽo.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Tô Minh An lập tức đứng dậy, kéo ngăn kéo tủ sofa ra, lấy một lọ thuốc trong suốt, pha vào trà trên bàn.

Ở nhà mình, cậu có “sở thích nhỏ” là sưu tầm đồ.

Làm xong tất cả, cậu mở cửa.

Ngoài cửa, cô gái tóc đen xõa vai, đặc biệt xinh đẹp động lòng người.

“Anh để em đợi lâu quá đấy.” Thẩm Tuyết nói nửa như làm nũng.

“Vào đi.” Tô Minh An xác nhận không thấy ai khác ngoài cô.

Sau đó, cậu dẫn cô đến ghế sofa, rót trà và đưa một đĩa bánh đúc đậu đỏ cho cô.

Cậu lặng lẽ nhìn cô gái trước mặt, nhìn cô ăn bánh.

Thẩm Tuyết bỗng cảm thấy ớn lạnh.

Cô hơi nghẹn, đặt bánh xuống: “Anh Minh An… anh nhìn em làm gì…”

“Không có gì.” Tô Minh An nhanh chóng rút dao găm từ eo, đột ngột kề vào tay Thẩm Tuyết, ghì cô xuống.

“Anh Minh An…!” Thẩm Tuyết hoảng hốt, lập tức muốn lấy bình xịt ra nhưng phát hiện mình dần mất sức.

“Người kia trong nhà cô đâu?” Tô Minh An hỏi.

“Cái gì hả, anh Minh An, anh buông em ra đi…” Thẩm Tuyết cười gượng.

“Xem ra người kia không đến.” Tô Minh An nhìn màn hình hiển thị ở cửa, không có ai cả.

“Anh Minh An, có một chuyện em vẫn chưa nói với anh…” Thẩm Tuyết lấy lại bình tĩnh, nhìn người trong lòng trước mắt, tim cô đập thình thịch, cô phớt lờ con dao găm đang kề sát, má dần ửng hồng -

“Em thích…” Cô nói.

“Xoẹt!”

Một vết máu sâu hoắm bùng lên ở cổ họng cô gái.

HP -200! (Chí mạng!)
Bạn đã giết Thẩm Tuyết (loài người), exp +20

“Muốn ở bên xác chết thì hãy tự biến mình thành xác chết đi.” Tô Minh An lau dao găm lên mặt cô.

Nếu cậu không ra tay, cô sẽ ra tay trước, dùng thuốc mê làm cậu bất tỉnh rồi móc tim cậu.

Sau khi biết đây là một trò chơi, cậu sẽ không nương tay.

Ánh mắt Thẩm Tuyết dần mất đi ánh sáng.

Tô Minh An nhìn thi thể cô.

Mắt cô không có nước mắt, khiến người ta liên tưởng đến đồng bằng bát ngát và gió trên thảo nguyên, bóng râm nhạt phủ lên tóc mai, cô giống như một nữ sinh trẻ trung, xinh đẹp, hết sức bình thường.

’…Tại sao cô lại đưa ra lựa chọn này.'

Giết cậu, cấy ghép trái tim cậu vào cơ thể đang hấp hối của cô, để kéo dài sự sống cho cô. Sau đó, mang theo trái tim đang đập của cậu, đi ngắm biển mà cô hằng mong ước sao?

…Đó chính là cái gọi là “cuộc sống tự do và độc lập” của cô ư?

…Đó chính là “hành trình tràn đầy khao khát và kịch tính” mà cô muốn ư?

Vậy thì trái tim cậu đang đập rộn ràng trong lồng ngực cô, rốt cuộc đập vì cái gọi là “thích”, hay là vì… tương lai tươi sáng, rực rỡ của cô?

“Cốc cốc!”

Tiếng gõ cửa bỗng vang lên bên ngoài. Lưu An Na đang đứng ngoài cửa.

“Thẩm Tuyết, Thẩm Tuyết, con có ở trong đó không?” Lưu An Na gõ cửa, có chút sốt ruột.

Tô Minh An biết, đây chính là đồng lõa của Thẩm Tuyết trong ca phẫu thuật.

Cậu nhìn thi thể Thẩm Tuyết, không động tay vào, dùng cán dao găm đẩy bình xịt gây mê ra khỏi vạt váy của Thẩm Tuyết, cầm lấy, đi đến cửa.

“Thẩm Tuyết? Trả lời đi?” Lưu An Na không nhận được hồi âm, có chút sốt ruột, tay sờ về phía vũ khí sau lưng -

“Ầm!” Cánh cửa đột ngột mở toang.

Tô Minh An cầm bình xịt, bịt mũi, lao ra, ngón tay chợt ấn xuống!

Lưu An Na không kịp đề phòng, chân mềm nhũn, lập tức ngã xuống bất tỉnh, không còn động tĩnh.

Tô Minh An buông bình xịt xuống.

’…Quả thật là một trò hề vô nghĩa.'

Nhưng ít nhất, cậu còn sống, không bị họ móc tim.

Trước mặt cậu, điện thoại của Lưu An Na rơi xuống đất, phát ra tiếng “cạch” lanh lảnh.

Cậu nhặt lên, vừa vặn nhìn thấy một đoạn lịch sử trò chuyện trên QQ.

Tin nhắn này được gửi cách đây 10 phút.

  Thẩm Tuyết
15:56
Chị An Na, sau khi ghép tim của em cho anh ấy, nhớ giúp anh ấy lau sạch vết máu, để anh ấy về nhà an toàn, không bị nghi ngờ.
15:57
Chị biết rồi.

“…” Tô Minh An sững sờ.

Khoảnh khắc này, lồng ngực cậu như có gió lạnh gào thét.

Cậu quay đầu, nhìn cô gái đang nằm như ngủ trên ghế sofa, nhìn thấy dưới mái tóc đen của cô ẩn giấu một màu trắng nhạt.

Cậu không còn nhìn thấy cánh đồng bát ngát trong mắt cô nữa.

Ngón tay cậu nhanh chóng lướt lên, xem lại lịch sử trò chuyện giữa hai người họ. Tin nhắn đầu tiên liên quan đến chuyện này là từ 1 tuần trước.

  Thẩm Tuyết
Chị An Na, em muốn từ bỏ điều trị. Bác sĩ nói… em chỉ có thể sống thêm nhiều nhất 1 tháng nữa.
Chị tôn trọng mọi quyết định của em, bé con.
Chị An Na, “phẫu thuật ghép 2 trái tim” mà mấy chị đang nghiên cứu… là thật sao?
Mặc dù người ngoài cho rằng ca phẫu thuật này là hoang đường, nhưng chị nghĩ, nó chỉ thiếu thí nghiệm hợp lệ, không có vật sống cho tụi chị thí nghiệm mà thôi. Nhưng trước khi được thực hiện, những thí nghiệm tưởng chừng như không thể đều sẽ trải qua nhiều sự nghi ngờ và chế giễu, giống như Bruno bị hỏa thiêu vậy, nhưng chị nghĩ, nếu thí nghiệm thành công, nó nhất định có thể kéo dài tuổi thọ cho người có 2 trái tim khác nhau.
Chị An Na, hồ sơ em thấy trước đây, là thật sao? Tô Minh An, anh ấy cũng mắc bệnh nan y thật ư?
Đó là giấy xác nhận của bệnh viện Kiêu Thự, không lừa em đâu.
Chị An Na.
Đưa em rời khỏi bệnh viện, về nhà đi.
Hửm?
Em nghĩ, đã sắp chết rồi. Vậy thì chi bằng đưa trái tim của em cho anh ấy.
Tại sao em lại đưa ra lựa chọn như vậy? Em cũng có thể có trái tim của cậu ấy mà, bé con.
Chị An Na.
Em từng nghĩ, người sinh ra đã mang bệnh tật như em, sống còn có ý nghĩa gì… Lãng phí tài nguyên, lãng phí thiết bị, từ khi mở mắt ra đã bắt đầu đếm ngược đến ngày chết của mình. Không thể sáng tạo, không thể cho đi, thậm chí không thể để lại một chút dấu vết nào, sau khi em chết, người thân bạn bè bên cạnh cũng sẽ dần xóa đi dấu vết về sự tồn tại của em.
Nhưng một ngày nọ, em chợt phát hiện, em cũng có những điều không muốn hối tiếc.
Em bỗng, bỗng rất muốn tham dự lễ tốt nghiệp của anh ấy, em muốn nhìn thấy anh ấy tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu, muốn nhìn thấy anh ấy được nhiều người yêu mến hơn, muốn nhìn thấy anh ấy đến tiệm may của em, em may quần áo mới cho anh ấy, muốn nhìn thấy anh ấy và em đều trở thành phóng viên, cùng nhau làm phóng sự trực tiếp, nhìn thấy mồ hôi và máu, băng rôn, lương thực và rau quả.
Em bỗng, bỗng rất muốn nhìn thấy anh ấy bước trên con đường tương lai tươi sáng.
…Em còn muốn cùng anh ấy đi ngắm biển.
Đây là cảm giác khi thích một người sao? Em không biết. Hành động của em là phạm tội sao? Em cũng không biết.
Em chỉ biết, người như em, mở mắt ra chỉ để chìm vào giấc ngủ ngàn thu… đã không thể tiếp tục nữa rồi.
Vì vậy, dù anh ấy có oán hận em cũng không sao. Em chỉ muốn… chỉ muốn sau khi em chết, trái tim của em vẫn có thể đập trong lồng ngực của anh ấy.
Tình yêu của em rất ích kỷ, sẽ không được người khác công nhận.
Nhưng chỉ cần anh ấy sống là đủ rồi.
Chỉ cần anh ấy… sống là đủ rồi.
Em xin lỗi, chị An Na.
Chị biết rồi.
Chị sẽ chuẩn bị cho ca phẫu thuật, đưa trái tim của em cho cậu ấy.

Hoang đường.

Nhìn đoạn lịch sử trò chuyện này, Tô Minh An chỉ cảm thấy hoang đường.

Cậu ném điện thoại đi.

Thẩm Tuyết đã lên kế hoạch cho tất cả, cũng sắp xếp mọi thứ. Dù biết điều này trái với trật tự công cộng, dù biết đây là phạm tội, cô vẫn ích kỷ, không cho phép từ chối, muốn trao trái tim của mình cho cậu.

Cô muốn dùng con dao giải phẫu đó, rạch một đường trên trái tim cậu, gieo mình vào trong, muốn lan theo mạch máu của cậu, cắm rễ toàn bộ trái tim nóng bỏng của mình vào cơ thể cậu.

Đó là “tình yêu” độc đáo mà vô lý, ích kỷ mà vị tha của cô.

…Nhưng cậu căn bản không hề bị ung thư.

Lưu An Na, vì thiếu vật liệu sống, đã lừa dối cô, biến tất cả tình yêu của cô thành một trò hề.

Cậu quay đầu lại, nhìn thi thể của cô.

Đồng tử của cô đã giãn ra, cô mang vẻ mặt yên tĩnh và bình thản.

Ánh nắng của chiều tà dần buông xuống xuyên qua rèm cửa, chiếu lên khuôn mặt cô, mái tóc đen nhánh bay trong gió, đôi mắt như cánh đồng bát ngát ánh lên màu nhạt trong suốt dưới ánh sáng.

Khi Tô Minh An rút dao, giết chết cô.

…Liệu cô có hối hận vì hành động của mình không?

…Vào khoảnh khắc trước khi chết, liệu cô có còn muốn trao trái tim đó cho cậu không?

…Trong giây phút cuối cùng trước khi mất, ánh mắt đau buồn mà cô dùng để nhìn cậu,

Liệu có phải là tiếng kêu bi thương cuối cùng, cao vút mà ngắn ngủi của linh hồn cô không?

Nhìn thi thể của cô, cậu dường như có thể nghe thấy linh hồn cô đang run rẩy.

Hiếm hoi và quý giá.

Ngu ngốc và ngây thơ.

Tô Minh An nhớ lại, mỗi lần trước khi chết, con dao giải phẫu trên tay Thẩm Tuyết đều đâm vào ngực phải cậu.

Vậy là,

Thẩm Tuyết muốn giữ lại trái tim của cậu và cho cậu một trái tim khác.

Tuy nhiên, họ đã bỏ sót một điểm duy nhất.

Điểm duy nhất, khiến trò hề này hoàn toàn biến thành một bi kịch.

…Bởi vì trái tim cậu,

Nằm ở bên phải.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Vì thế, trước đó cậu đã chết vì tim bị đâm.

Vì thế, bây giờ cô đã chết vì bị cắt cổ họng do hiểu lầm.

Cậu bị “tình yêu” giết, cô bị “người cô yêu” giết. Tình yêu thể hiện sai cách, đã trở thành lưỡi dao giết chết người mình yêu.

Vì thế, hành động coi thường nhân tính, tam quan và trật tự này, được đặt tên là “tình yêu” này,

Nó hoàn toàn biến thành một trò hề lố bịch.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Cậu đứng yên tại chỗ, mùi máu tanh lan tỏa trong mũi cậu.

Hơi nước ấm áp từ tách trà và bánh đúc đậu đỏ bốc lên trong ánh nắng.

…Trong chớp mắt, nhuốm tầm nhìn của cậu thành một màu vàng rực rỡ.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Rốt cuộc cô vẫn không thể ngắm biển.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

“Ting!”

Khi cậu đặt điện thoại xuống, một âm thanh thông báo đặc biệt rõ ràng vang lên bên tai cậu.

Chúc mừng qua màn xuất sắc! (Tiến trình thế giới của màn tân thủ cực kỳ ngắn, các màn chính thức tiếp theo sẽ mở rộng tiến trình.)

Đạt được kết cục cốt truyện của thế giới này: TE (Kết thực tế)・“Cô ấy biến mất”

“Cô ấy thích tôi, tôi biết. Nhưng tình yêu không chỉ đơn giản là sự cho đi, sau khi giết cô ấy, tôi đã hiểu ra điều này - Để tránh cho một bi kịch lố bịch xảy ra, tôi không còn lựa chọn nào khác.”

Kết cục đã được lưu. (Trong cốt truyện màn này, phương án thí nghiệm đều hư cấu, nhân vật đều do hệ thống tạo ra, không phải người thật. Vui lòng đừng quá chìm đắm nhé ~)

Đánh giá cấp độ: SS (Cao nhất trong màn tân thủ - Khống chế 2 người, bản thân không bị thương, hoàn thành toàn bộ cốt truyện, lộ trình qua màn không có sai sót)

Điểm tích lũy nhận được: 120 điểm

Điểm chiến lực nhận được: 20 điểm

Tổng điểm tích lũy nhận được: 140 điểm

Gợi ý cách đạt được HE (Kết hạnh phúc)・“Trái tim thiên sứ”: Phát hiện ra âm mưu của Thẩm Tuyết, thuyết phục cô từ bỏ ca phẫu thuật thay tim, cùng cô đi ngắm biển.

Gợi ý cho cốt truyện:

“Người ta nói, người có trái tim nằm bên phải, kiếp trước có thiên sứ canh giữ bên giường bệnh, chịu trách nhiệm đưa họ đi.”

“Tôi nghĩ.”

“Cô ấy chính là thiên sứ sống trong tâm nhĩ phải của tôi.”

“Tôi nói với cô ấy, tình yêu không phải là ích kỷ, không phải là sự cho đi cưỡng ép, không phải là hành động coi thường trật tự.”

“Cô ấy mỉm cười, nói với tôi rằng.”

“Cô ấy thích khu biển này.”

“Tôi nghĩ.”

“Thiên sứ à.”

"…Tại sao em không thể ở lại trên thế gian này?"

Gợi ý cách đạt được NE (Kết bình thường)・“Người 2 trái tim”: Khiến Thẩm Tuyết hiểu trái tim mình nằm bên phải, ghép tim của cô vào ngực trái, giúp ca phẫu thuật thành công.

Gợi ý cho cốt truyện:

“Ca phẫu thuật đã kết thúc.”

“Tôi mang theo trái tim còn sót lại của cô ấy, đi ngắm biển rộng mênh mông.”

“Gió biển thì lạnh lẽo, hiu quạnh.”

“Cô ấy trong lồng ngực tôi thì lại nóng bỏng.”

“Thiếu nữ ơi, em nhìn xem.”

“Biển đẹp biết bao.”

"…"

"…"

"…Tôi chẳng thể làm gì hơn."



Lời của tác giả:

Tóm tắt các loại kết thúc:

BE: Bad Ending - Kết xấu, kết bi kịch, kết thúc bằng cái chết.

HE: Happy Ending - Kết tốt, kết thúc viên mãn.

NE: Normal Ending - Kết bình thường, kết thúc không khám phá ra sự thật.

TE: True Ending - Kết thực sự, khám phá ra toàn bộ sự thật, đào sâu tất cả bí mật.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Lưu ý: Dù có khả năng quay ngược thời gian sau khi chết, độ khó của các màn tiếp theo vẫn rất cao, sẽ tồn tại nhiều dòng thời gian và phe phái khác nhau, nhiều câu đố cần IQ cao để giải, phải đấu trí với nhiều nhân vật và phe phái khác nhau, nhiều câu đố không thể giải được chỉ bằng cách chết đi chết lại nhiều lần, việc quay ngược thời gian chỉ có tác dụng hỗ trợ. (So với các màn sau có hàng chục cú ngoắt, các điềm báo được cài cắm từ đầu đến cuối, màn tân thủ rất đơn giản. Đây là cốt truyện về trò đấu trí, không phải là trò hành động chém giết, quay ngược thời gian chỉ là để giảm thiểu sai sót.)

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧