’- Mình chết rồi ư?'
Tim Tô Minh An vẫn đang đập thình thịch, cảm giác bất lực của cái chết vẫn còn đó. Cậu phát hiện mình đang trôi nổi trong một khoảng không vô định.
“Vừa rồi hình như mình nghe thấy một câu nói - ‘Trò chơi bắt đầu’?” Tô Minh An lẩm bẩm: “Trò chơi gì vậy?”
Rõ ràng, ngay khoảnh khắc cậu bước ra khỏi quán cà phê, cậu đã bị kéo từ thực tại vào một trò chơi nào đó. Cậu tạm thời chưa rõ mục đích của trò chơi này, nhưng điều kiện chiến thắng của cậu hẳn là “tránh được sự tấn công của Thẩm Tuyết”, hoặc là “giết ngược Thẩm Tuyết”, ít nhất phải đảm bảo mình sống sót.
Theo lẽ thường, cậu đã bị giết. Nhưng bây giờ, khi cậu chết, trước mắt cậu lại xuất hiện 2 hình ảnh.
Một hình ảnh là cậu đứng bên đường vào buổi chiều, trên hình có dòng chữ “Điểm lưu 1 · Buổi chiều bên đường”.
Một hình ảnh là căn phòng tối om vào ban đêm, trên hình có dòng chữ “Điểm lưu 2 · Buổi tối trong phòng”.
Tô Minh An thử chạm tay vào “Điểm lưu 2 · Buổi tối trong phòng”.
Cậu mở mắt ra.
Tầm nhìn trước mắt cậu vẫn còn hơi mờ, Thẩm Tuyết đang mỉm cười nhìn cậu, tay cầm một chiếc bánh ngọt. Đây là nửa tiếng trước, cậu đang ở trong phòng của Thẩm Tuyết.
Dường như cậu có khả năng hồi sinh sau khi chết, chọn điểm có khoảng thời gian tương ứng, cậu có thể quay trở lại thời điểm trước.
Cậu không biết tại sao cuộc sống hàng ngày lại trở nên như thế này, nhưng cậu phải sống trước đã, sống mới có thể biết thêm thông tin - cậu cần tránh xa cô gái có thể lấy mạng cậu bất cứ lúc nào này.
“Trò chơi?” Tô Minh An nhận lấy bánh ngọt, thử thăm dò nói nhỏ một tiếng, liền nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống:
’…Quả nhiên là trò chơi.’
Nhìn mô tả, đây là “màn tân thủ”.
Vậy thì, sau khi qua “màn tân thủ”, hẳn là cái gọi là “lễ khai mạc thế giới trò chơi 1 tỷ người”, nơi các quy tắc cụ thể sẽ được giải thích. Chắc chắn sẽ có lời giải thích cho việc cậu tự dưng bị kéo vào một trò chơi như thế này.
“Thử bánh đi, nào, aah -” Thẩm Tuyết mỉm cười nói.
Nhưng khi Tô Minh An nhìn cô, cậu nhìn thấy dòng chữ hiện lên trong tầm nhìn:
Góc dưới bên phải tầm nhìn của Tô Minh An xuất hiện một mục “Manh mối”. Chỉ cần một ý nghĩ là có thể mở ra, nhìn thấy những manh mối được đặt bên trong.
Cậu đặt bánh xuống: “Tớ đi vệ sinh một lát cái.”
Đầu tiên, váy của Thẩm Tuyết phồng lên, rõ ràng là giấu bình xịt gây mê. Thứ hai, họ hàng của cô, Lưu An Na, vẫn còn ở trong bếp, cậu đang ở thế yếu. Cậu cần tìm một không gian tách biệt khỏi tầm nhìn của họ.
Cậu đứng dậy, khi đi ngang qua giá treo quần áo, cậu nhìn thấy một bộ đồng phục trắng tinh treo trên đó, có gắn một tấm thẻ.
Cậu bỗng ngửi thấy một mùi kỳ lạ, nó xộc thẳng vào mũi cậu.
Tô Minh An nhanh chóng vào nhà vệ sinh, khóa cửa lại. Nhà của Thẩm Tuyết ở tầng 2, cậu nhảy từ cửa sổ xuống để trốn thoát chắc sẽ không bị thương nặng.
Cậu đặt chân lên gạch men, thân mình treo lơ lửng bên mép cửa sổ nhưng chân lại chợt chạm phải thứ gì đó.
…Có ngăn kéo bí mật?
Tô Minh An dừng hành động trèo qua cửa sổ, mở ngăn kéo bí mật dưới lớp gạch men ra.
Cậu tìm thấy một đống dụng cụ phẫu thuật, thuốc gây mê,… được đựng trong hộp dụng cụ, cùng với một phiếu khám bệnh.
Bệnh nhân Thẩm Tuyết, hiện đang điều trị định kỳ tại viện chúng tôi, dù đã tích cực cứu chữa nhưng bệnh tình có xu hướng nặng hơn, đặc biệt ban hành khuyến cáo triển khai quy trình báo động đỏ.
Thông báo đặc biệt về những hậu quả có thể xảy ra…
…Tóm lại, bệnh nhân tự nguyện từ bỏ hóa trị, làm thủ tục xuất viện.
Chữ ký bệnh nhân: Thẩm Tuyết
Một phiếu khám bệnh ngắn gọn.
Tô Minh An nhìn tờ giấy mỏng manh này, tay run lên.
’…Thì ra là vậy.'
Vì bệnh nan y đã đến giai đoạn cuối nên Thẩm Tuyết mới muốn nhờ Lưu An Na, Phó viện trưởng, phẫu thuật lấy tim của cậu làm nguồn tạng để kéo dài sự sống cho cô.
Vì vậy, trước đó cậu mới chết.
Mặc dù cuộc phẫu thuật này có vẻ không có cơ sở khoa học, nhưng người sắp chết đuối mà vớ được cọng rơm nào thì cũng sẽ cố bám lấy.
Cô muốn giết cậu, dùng sinh mạng của cậu để nuôi sống phần đời còn lại của cô.
Cậu nhìn chằm chằm vào tờ giấy, bỗng ngửi thấy mùi hương gây mê quen thuộc, mùi này xuất hiện đột ngột, khiến cậu trở tay không kịp.
…Lần này.
…Cậu càng chắc chắn hơn về ý đồ của Thẩm Tuyết.
Mắt cậu hơi nặng trĩu, tiếp theo, hơi thở cậu ngày càng gấp gáp…
Trước khi ngất đi, cậu nhìn thấy cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, nhìn thấy Thẩm Tuyết với vẻ mặt thờ ơ và… Lưu An Na, Phó viện trưởng, đang cầm dao giải phẫu đứng sau cô.
Cuối cùng chỉ có thể nghe thấy tiếng nói của họ:
“Thẩm Tuyết, đây là ca phẫu thuật bí mật, thiếu nhiều thiết bị y tế, việc kiểm tra trước phẫu thuật sẽ khá sơ sài.”
“Thời gian gấp rút, sau đó còn phải xử lý thi thể, nhân lúc cậu ta đang ngất, nhanh lên…”
Lưỡi dao giải phẫu màu bạc trắng, sáng đến chói mắt.
Không biết qua bao lâu, cũng không biết cậu bị đưa đi đâu, nó đâm vào ngực cậu, máu tươi chảy ra tràn ngập tầm mắt, cướp đi sinh mạng cậu.
Dưới ánh nắng ban chiều, bóng cây rải rác những vầng sáng vụn vỡ.
Một nam thanh niên mặc đồ sinh viên bình thường đang đứng dưới gốc cây bên đường, màn hình điện thoại trên tay cậu sáng lên.
“Vèo!”
Chiếc xe bên cạnh làm nước văng lên người cậu.
“- Mẹ kiếp! Chạy nhanh vậy, muốn đi đầu thai à!” Người đi đường cũng bị văng nước lên người chửi tục.
“…” Tô Minh An nín thở.
Mãi đến lúc này, không khí mới tràn vào từ bên ngoài, làm dịu mát lồng ngực cậu.
Sau khi chết lần này, cậu đã chọn hình ảnh đầu tiên, tức là “Điểm lưu 1 · Buổi chiều bên đường”, quay trở lại thời điểm chờ xe buýt vào buổi chiều.
“…” Cậu sờ sờ eo mình, cảm nhận rõ cái lạnh của con dao găm mang theo bên người.
Cậu nhanh chóng bắt một chiếc taxi, về nhà một mạch. Trên đường đi, cậu hỏi thăm vài người bạn học, họ đều nói không có buổi họp lớp nào cả.
“Anh Minh An, anh thức khuya nhiều quá rồi đấy.” Người bạn thân thiết Bác Long nói vậy: “Đã bảo anh bớt gọi đồ ăn ngoài, bớt xem mấy trang web màu hồng…”
“Không có xem.” Tô Minh An đáp.
Trước đây, cậu không thân với các bạn học cấp 3 nên không biết trước. Hóa ra buổi họp lớp này, Thẩm Tuyết chỉ mời mỗi mình cậu.
Ký ức của cậu dừng lại ở phòng khách dường như lượn lờ ánh lửa mờ ảo.
Làn da trắng nõn, gò má ửng hồng và cả con dao giải phẫu đâm vào ngực cậu…
“Có bảng thông tin cá nhân không?” Cậu thử hỏi.
Một màn hình màu xanh chợt hiện ra trước mắt cậu.
“Ting!”
Điện thoại phát ra âm thanh.
Điện thoại đã reo vài lần trước đó nhưng Tô Minh An vẫn không để ý. Cậu cầm chiếc điện thoại trên ghế sofa lên, đập vào mắt cậu là hàng loạt tin nhắn từ Thẩm Tuyết, tin này nối tiếp tin kia, giục giã liên tục như muốn đòi mạng.
“Ting tong ting tong ting tong ~” Chuông cửa vang lên giai điệu vui tai.
Ánh mắt Tô Minh An lập tức hướng về phía cửa ra vào -
Trên màn hình, một cô gái thanh tú mặc váy hoa nhí, tóc đen xõa vai, một tay để ra sau lưng, lộ ra một góc bình xịt.
“Mở cửa ra đi, anh Minh An.” Giọng cô có vẻ hơi lạnh lẽo.
Tô Minh An lập tức đứng dậy, kéo ngăn kéo tủ sofa ra, lấy một lọ thuốc trong suốt, pha vào trà trên bàn.
Ở nhà mình, cậu có “sở thích nhỏ” là sưu tầm đồ.
Làm xong tất cả, cậu mở cửa.
Ngoài cửa, cô gái tóc đen xõa vai, đặc biệt xinh đẹp động lòng người.
“Anh để em đợi lâu quá đấy.” Thẩm Tuyết nói nửa như làm nũng.
“Vào đi.” Tô Minh An xác nhận không thấy ai khác ngoài cô.
Sau đó, cậu dẫn cô đến ghế sofa, rót trà và đưa một đĩa bánh đúc đậu đỏ cho cô.
Cậu lặng lẽ nhìn cô gái trước mặt, nhìn cô ăn bánh.
Thẩm Tuyết bỗng cảm thấy ớn lạnh.
Cô hơi nghẹn, đặt bánh xuống: “Anh Minh An… anh nhìn em làm gì…”
“Không có gì.” Tô Minh An nhanh chóng rút dao găm từ eo, đột ngột kề vào tay Thẩm Tuyết, ghì cô xuống.
“Anh Minh An…!” Thẩm Tuyết hoảng hốt, lập tức muốn lấy bình xịt ra nhưng phát hiện mình dần mất sức.
“Người kia trong nhà cô đâu?” Tô Minh An hỏi.
“Cái gì hả, anh Minh An, anh buông em ra đi…” Thẩm Tuyết cười gượng.
“Xem ra người kia không đến.” Tô Minh An nhìn màn hình hiển thị ở cửa, không có ai cả.
“Anh Minh An, có một chuyện em vẫn chưa nói với anh…” Thẩm Tuyết lấy lại bình tĩnh, nhìn người trong lòng trước mắt, tim cô đập thình thịch, cô phớt lờ con dao găm đang kề sát, má dần ửng hồng -
“Em thích…” Cô nói.
“Xoẹt!”
Một vết máu sâu hoắm bùng lên ở cổ họng cô gái.
“Muốn ở bên xác chết thì hãy tự biến mình thành xác chết đi.” Tô Minh An lau dao găm lên mặt cô.
Nếu cậu không ra tay, cô sẽ ra tay trước, dùng thuốc mê làm cậu bất tỉnh rồi móc tim cậu.
Sau khi biết đây là một trò chơi, cậu sẽ không nương tay.
Ánh mắt Thẩm Tuyết dần mất đi ánh sáng.
Tô Minh An nhìn thi thể cô.
Mắt cô không có nước mắt, khiến người ta liên tưởng đến đồng bằng bát ngát và gió trên thảo nguyên, bóng râm nhạt phủ lên tóc mai, cô giống như một nữ sinh trẻ trung, xinh đẹp, hết sức bình thường.
’…Tại sao cô lại đưa ra lựa chọn này.'
Giết cậu, cấy ghép trái tim cậu vào cơ thể đang hấp hối của cô, để kéo dài sự sống cho cô. Sau đó, mang theo trái tim đang đập của cậu, đi ngắm biển mà cô hằng mong ước sao?
…Đó chính là cái gọi là “cuộc sống tự do và độc lập” của cô ư?
…Đó chính là “hành trình tràn đầy khao khát và kịch tính” mà cô muốn ư?
Vậy thì trái tim cậu đang đập rộn ràng trong lồng ngực cô, rốt cuộc đập vì cái gọi là “thích”, hay là vì… tương lai tươi sáng, rực rỡ của cô?
“Cốc cốc!”
Tiếng gõ cửa bỗng vang lên bên ngoài. Lưu An Na đang đứng ngoài cửa.
“Thẩm Tuyết, Thẩm Tuyết, con có ở trong đó không?” Lưu An Na gõ cửa, có chút sốt ruột.
Tô Minh An biết, đây chính là đồng lõa của Thẩm Tuyết trong ca phẫu thuật.
Cậu nhìn thi thể Thẩm Tuyết, không động tay vào, dùng cán dao găm đẩy bình xịt gây mê ra khỏi vạt váy của Thẩm Tuyết, cầm lấy, đi đến cửa.
“Thẩm Tuyết? Trả lời đi?” Lưu An Na không nhận được hồi âm, có chút sốt ruột, tay sờ về phía vũ khí sau lưng -
“Ầm!” Cánh cửa đột ngột mở toang.
Tô Minh An cầm bình xịt, bịt mũi, lao ra, ngón tay chợt ấn xuống!
Lưu An Na không kịp đề phòng, chân mềm nhũn, lập tức ngã xuống bất tỉnh, không còn động tĩnh.
Tô Minh An buông bình xịt xuống.
’…Quả thật là một trò hề vô nghĩa.'
Nhưng ít nhất, cậu còn sống, không bị họ móc tim.
Trước mặt cậu, điện thoại của Lưu An Na rơi xuống đất, phát ra tiếng “cạch” lanh lảnh.
Cậu nhặt lên, vừa vặn nhìn thấy một đoạn lịch sử trò chuyện trên QQ.
Tin nhắn này được gửi cách đây 10 phút.
“…” Tô Minh An sững sờ.
Khoảnh khắc này, lồng ngực cậu như có gió lạnh gào thét.
Cậu quay đầu, nhìn cô gái đang nằm như ngủ trên ghế sofa, nhìn thấy dưới mái tóc đen của cô ẩn giấu một màu trắng nhạt.
Cậu không còn nhìn thấy cánh đồng bát ngát trong mắt cô nữa.
Ngón tay cậu nhanh chóng lướt lên, xem lại lịch sử trò chuyện giữa hai người họ. Tin nhắn đầu tiên liên quan đến chuyện này là từ 1 tuần trước.
Hoang đường.
Nhìn đoạn lịch sử trò chuyện này, Tô Minh An chỉ cảm thấy hoang đường.
Cậu ném điện thoại đi.
Thẩm Tuyết đã lên kế hoạch cho tất cả, cũng sắp xếp mọi thứ. Dù biết điều này trái với trật tự công cộng, dù biết đây là phạm tội, cô vẫn ích kỷ, không cho phép từ chối, muốn trao trái tim của mình cho cậu.
Cô muốn dùng con dao giải phẫu đó, rạch một đường trên trái tim cậu, gieo mình vào trong, muốn lan theo mạch máu của cậu, cắm rễ toàn bộ trái tim nóng bỏng của mình vào cơ thể cậu.
Đó là “tình yêu” độc đáo mà vô lý, ích kỷ mà vị tha của cô.
…Nhưng cậu căn bản không hề bị ung thư.
Lưu An Na, vì thiếu vật liệu sống, đã lừa dối cô, biến tất cả tình yêu của cô thành một trò hề.
Cậu quay đầu lại, nhìn thi thể của cô.
Đồng tử của cô đã giãn ra, cô mang vẻ mặt yên tĩnh và bình thản.
Ánh nắng của chiều tà dần buông xuống xuyên qua rèm cửa, chiếu lên khuôn mặt cô, mái tóc đen nhánh bay trong gió, đôi mắt như cánh đồng bát ngát ánh lên màu nhạt trong suốt dưới ánh sáng.
Khi Tô Minh An rút dao, giết chết cô.
…Liệu cô có hối hận vì hành động của mình không?
…Vào khoảnh khắc trước khi chết, liệu cô có còn muốn trao trái tim đó cho cậu không?
…Trong giây phút cuối cùng trước khi mất, ánh mắt đau buồn mà cô dùng để nhìn cậu,
Liệu có phải là tiếng kêu bi thương cuối cùng, cao vút mà ngắn ngủi của linh hồn cô không?
Nhìn thi thể của cô, cậu dường như có thể nghe thấy linh hồn cô đang run rẩy.
Hiếm hoi và quý giá.
Ngu ngốc và ngây thơ.
Tô Minh An nhớ lại, mỗi lần trước khi chết, con dao giải phẫu trên tay Thẩm Tuyết đều đâm vào ngực phải cậu.
Vậy là,
Thẩm Tuyết muốn giữ lại trái tim của cậu và cho cậu một trái tim khác.
Tuy nhiên, họ đã bỏ sót một điểm duy nhất.
Điểm duy nhất, khiến trò hề này hoàn toàn biến thành một bi kịch.
…Bởi vì trái tim cậu,
…
Nằm ở bên phải.
Vì thế, trước đó cậu đã chết vì tim bị đâm.
Vì thế, bây giờ cô đã chết vì bị cắt cổ họng do hiểu lầm.
Cậu bị “tình yêu” giết, cô bị “người cô yêu” giết. Tình yêu thể hiện sai cách, đã trở thành lưỡi dao giết chết người mình yêu.
Vì thế, hành động coi thường nhân tính, tam quan và trật tự này, được đặt tên là “tình yêu” này,
Nó hoàn toàn biến thành một trò hề lố bịch.
Cậu đứng yên tại chỗ, mùi máu tanh lan tỏa trong mũi cậu.
Hơi nước ấm áp từ tách trà và bánh đúc đậu đỏ bốc lên trong ánh nắng.
…Trong chớp mắt, nhuốm tầm nhìn của cậu thành một màu vàng rực rỡ.
Rốt cuộc cô vẫn không thể ngắm biển.
“Ting!”
Khi cậu đặt điện thoại xuống, một âm thanh thông báo đặc biệt rõ ràng vang lên bên tai cậu.
Lời của tác giả:
Tóm tắt các loại kết thúc:
BE: Bad Ending - Kết xấu, kết bi kịch, kết thúc bằng cái chết.
HE: Happy Ending - Kết tốt, kết thúc viên mãn.
NE: Normal Ending - Kết bình thường, kết thúc không khám phá ra sự thật.
TE: True Ending - Kết thực sự, khám phá ra toàn bộ sự thật, đào sâu tất cả bí mật.
Lưu ý: Dù có khả năng quay ngược thời gian sau khi chết, độ khó của các màn tiếp theo vẫn rất cao, sẽ tồn tại nhiều dòng thời gian và phe phái khác nhau, nhiều câu đố cần IQ cao để giải, phải đấu trí với nhiều nhân vật và phe phái khác nhau, nhiều câu đố không thể giải được chỉ bằng cách chết đi chết lại nhiều lần, việc quay ngược thời gian chỉ có tác dụng hỗ trợ. (So với các màn sau có hàng chục cú ngoắt, các điềm báo được cài cắm từ đầu đến cuối, màn tân thủ rất đơn giản. Đây là cốt truyện về trò đấu trí, không phải là trò hành động chém giết, quay ngược thời gian chỉ là để giảm thiểu sai sót.)