Người chơi số 1 Chương 89. “Cậu đang xem cái gì vậy?” ▾
Người chơi số 1
Nhân vật Chương 1. “Cậu sẽ có một tương lai tươi sáng.” Chương 2. Màn tân thủ TE・Cô ấy biến mất Chương 3. “- Chúng ta là ‘loài người’.” Chương 4. “Họ đã trở thành ‘người chơi’.” Chương 5. “Cứu rỗi mọi người, giết chết mọi người.” Chương 6. “Cậu là hy vọng cuối cùng của loài người.” Chương 7. “Loài người còn tương lai không?” Chương 8. “Cậu không cần phải tham gia trò chơi này nữa.” Chương 9. “Tôi yêu người, yêu người.” Chương 10. BE 1・Con tàu Noah lật Chương 11. “Hy vọng mang tên hy sinh.” Chương 12. “Giấc mơ tiên tri.” Chương 13. “Đến chơi trò chơi cùng em nào.” Chương 14. BE 2・Ngày mai Chương 15. Trò chơi bắt đầu Chương 16. "Đại sảnh Danh vọng và Bảng Dự tuyển" Chương 17. “Tiến sĩ, hãy dùng súng.” Chương 18. “Cô ấy đã ngủ yên dưới lòng đất.” Chương 19. “Xin chào, tôi là Tô Minh An, một sinh viên bình thường.” Chương 20. “Là thuốc giải ư?” Chương 21. “Chẳng lẽ muốn chúng ta tự tay giết anh ấy sao?” Chương 22. “Thời đại không thể nhìn thấy ánh sáng.” Chương 23. “Người đầu tiên?” Chương 24. “Tại sao lại là cậu?” Chương 25. “Cứ giao hết cho tớ.” Chương 26. “Dùng mạng sống làm quân cờ” Chương 27. “Thế giới bàn cờ” Chương 28. “Người chơi số 1?” Chương 29. “Tốt, tiến lên” Chương 30. “Trực tiếp tấn công Vua địch.” Chương 31. “Hoàn cảnh của tớ và cậu giống nhau rồi.” Chương 32. “Cậu rốt cuộc là ai?” Chương 33. “Cậu là Người chơi số 1.” Chương 34. “Ra lệnh đi.” Chương 35. BE 3・Cùng với ánh sáng và bụi trần Chương 36. “Vận may chiến thắng, Người chơi số 1.” Chương 37. “Chúng ta tự hào vì điều gì?” Chương 38. “Hôm nay trông anh có vẻ khác lắm.” Chương 39. Khâu suy luận cuối cùng Chương 40. TE・Không thể cứu vớt Chương 41. “Cậu còn quá nhỏ” Chương 42. “Liều thuốc duy nhất” Chương 43. “Rồi các người sẽ được cứu vớt” Chương 44. Bí mật của việc qua màn xuất sắc Chương 45. Cái bẫy dành cho người chơi số 1 Chương 46. Bảng xếp hạng thế giới Chương 47. "Người chơi số 1" Chương 48. Khoa học viễn tưởng・Tòa thành trên không Bạch Nhật Chương 49. “Cậu và đấng cứu thế.” Chương 50. “Ngài là thủ lĩnh quân phản kháng, Elevin.” Chương 51. “Các bạn cũng là tương lai của loài người.” Chương 52. “Thành phố này bệnh rồi.” Chương 53. “Các người có thù oán gì với người chơi số 1?” Chương 54.”Bảo vệ thủ lĩnh.” Chương 55. Mọi người, chúng ta là lửa. Chương 56. “Anh ấy có khí chất lãnh đạo.” Chương 57. “Hoa, tặng cho anh.” Chương 58. “Cậu và cây đàn piano” Chương 59. “Em phải mặc váy cưới trắng tinh.” Chương 60. “Con phải trở thành hy vọng của thành bang.” Chương 61. “Cậu là Thần.” Chương 62. “Cô là ngọn lửa tội ác.” Chương 63. “Bạch Thành không có hoa.” Chương 64. “Em tên là Alisa, Alisa tự do và độc lập.” Chương 65. TE・Đóa hoa vực thẳm Chương 66. “Cô là Noriah hoàn hảo.” Chương 67. Bang hội Ngọn Hải Đăng Chương 68. “Người chơi số 1, cậu thật ích kỷ.” Chương 69. “Cậu ta thật sự hẹp hòi như thế sao?” Chương 70. “Cậu lên đây đi, Tô Minh An” Chương 71. BE 4・Vinh quang Chương 72. “Người vì mọi người ôm củi” Chương 73. “Cậu ta đang nguyền rủa tôi” Chương 74. “Đi theo tôi đi” Chương 75. “Đây là một con số không tồi.” Chương 76. Thế giới học đường・Trung học Minh Khê Chương 77. “Bầu trời sao và lữ khách” Chương 78. “Đến văn phòng của thầy” Chương 79. “Cô đang sải cánh bay cao.” Chương 80. Streamer Chương 81. “Thà chết chứ không ăn đồ ở nhà ăn.” Chương 82. “Không biết làm, chết mất.” Chương 83. “Nhưng con muốn học vẽ.” Chương 84. “Ở lại, bầu bạn với tớ” Chương 85. “Tô Minh An, cậu rất quan trọng.” Chương 86. “Đừng so sánh mình với cậu ta” Chương 87. “Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” Chương 88. “Tôi thích Người chơi số 1 này.” Chương 89. “Cậu đang xem cái gì vậy?” Chương 90. BE・Giấc ngủ say Chương 91. “Cậu muốn phá hủy thế giới của tôi.” Chương 92. “Này, hãy làm cho con đẹp thêm chút nhé” Chương 93. “Cuối cùng… em cũng đợi được anh” Chương 94. “Con muốn, tư tưởng bất tử.” Chương 95. “Em chỉ là thích anh thôi mà” Chương 96. “Cùng em khiêu vũ nào.” Chương 97. “12 năm của cô” Chương 98. “Cậu không phải vật sở hữu của bất kỳ ai.” Chương 99. “Minh An An, hãy giết tôi đi” Chương 100. TE・Tương lai rực rỡ

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Tô Minh An trầm ngâm đi xuống lầu, cậu vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Lữ Thụ vai đậu con bọ ngựa, học sinh xung quanh đều né tránh y.

“Đây là bánh mì và trà sữa, rất an toàn, ăn không?” Lữ Thụ giơ đồ ăn lên.

“Đừng uống trà sữa vào sáng sớm.” Tô Minh An liếc nhìn bánh mì: “Tôi cũng không ăn bánh mì.”

“Không có bỏ độc…”

“Không, không ăn thật.”

Lữ Thụ có chút ủ rũ cất đồ vào không gian balo, cúi đầu gặm phần của mình.

“Ê ê! 2 cậu – chào buổi sáng!” Giọng nói tràn đầy năng lượng vang lên giữa dòng người qua lại, Uông Tinh Không vừa nhảy chân sáo vừa đeo cặp sách, chạy tới.

“Ngủ ngon chứ… Ơ, Minh An An, sắc mặt cậu trông khó coi quá.” Uông Tinh Không nhìn cậu chằm chằm: “Tối qua thức khuya làm bài tập, không ngủ được à?”

Tô Minh An mở gương trong giao diện hệ thống nhìn – mắt cậu toàn tia máu, quầng thâm mắt cũng rất rõ, sắc mặt không tốt lắm.

Có lẽ do bị ảnh hưởng bởi câu “Lưu ý, kỹ năng này có nguy cơ gây ra suy sụp tinh thần khi chết cực lớn!” trong kỹ năng Phân thân, số lần phân thân chết quá nhiều, trạng thái tinh thần của cậu thật sự không tốt lắm.

Lữ Thụ hỏi: “Đêm qua gặp địch sao?”

“Không sao.” Tô Minh An trả lời ngắn gọn, nhẹ nhàng gượng cười, nhìn Lữ Thụ và Uông Tinh Không: “…Cảm ơn đã quan tâm.”

Tay Lữ Thụ siết chặt, còn Uông Tinh Không thì vui vẻ đáp lại: “Ê ê Minh An An đang cảm ơn mình kìa! Không cần cảm ơn đâu, chỉ là hôm nay vui quá nên ngủ ngon thôi…”

Lúc nào Uông Tinh Không cũng trong bộ dạng vô tư lự này, 2 người không để ý đến cậu ta.

Đi lên cầu thang theo dòng người, Tô Minh An nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của Lữ Thụ giữa đám đông ồn ào:

“…Cậu không sao chứ.”

“…”

“…Không cần phải giả vờ như vậy, hãy làm chính mình.” Lữ Thụ nhỏ nhẹ dặn dò một câu rồi rời đi.

Tô Minh An vào lớp học theo dòng người, điều đầu tiên cậu chú ý đến là Thẩm Tuyết.

Hôm nay cô buộc tóc hai bên, mái tóc cô đen mượt mà, đôi mắt sáng long lanh như hòn bi ve đang nhìn cậu.

Thẩm Nguyệt cũng ngồi cách đó không xa, khoảnh khắc cậu bước vào lớp, đôi mắt trong veo dịu dàng của cô ta cũng nhìn sang, như thể bỗng xua tan đi những tia sáng yếu ớt, le lói của buổi sớm mai.

Hai cô gái có ngoại hình giống nhau, lại đều rất xinh đẹp nhìn tới, sức sát thương thật vô song.

Tô Minh An nộp bài tập, cúi đầu mở sách tiếng Anh cần dùng cho giờ đọc buổi sáng.

Hôm nay dòng bình luận cũng rất phấn khích:

Ban ngày sáng sủa hơn ban đêm nhiều, thực ra chỉ cần ban đêm không chạy lung tung, vẫn có thể sống tốt trong thế giới này đúng không?
Thực ra, nghĩ lại thì màn chơi học đường vẫn khá tốt, có bề ngoài hòa bình, tốt hơn 2 thế giới trước nhiều
Học sinh cấp 3 tuyệt nhất, học sinh cấp 3 cứu thế giới!
Tôi cũng muốn gắn bó với thế giới học đường yên bình, tốt đẹp như này.
Tốt cái gì, gắn bó? Mặt nạ da người gắn bó với ông thì có!

“Tô Giản.” Giọng nói dịu dàng của Thẩm Tuyết bên cạnh vang lên: “Tối qua… cậu có đi đâu không?”

Giọng cô rất trầm, nói từng chữ rất chậm.

Tô Minh An ngẩn người, cậu nhận ra trên quần áo mình vẫn còn mùi hương hoa hồng, đã qua một đêm vậy mà nó vẫn còn.

“Ồ.” Cậu đáp: “Có bài tập Uông Hàn không hiểu, tôi đến phòng ký túc xá của cậu ấy để giải đáp giúp, sao vậy?”

Cậu chú ý đến vẻ mặt của Thẩm Tuyết.

Lông mày cô hơi nhíu lại, sau đó quay đầu đi: “…Vậy à.”

Cô dường như không để ý, không hỏi thêm nữa.

“Leng keng keng -!”

Chuông reo.

Giờ đọc buổi sáng bắt đầu.

Buổi sáng học khá bình thường, chỉ là đến khi sắp vào tiết thứ 4, giáo viên chủ nhiệm ló đầu ở cửa.

“Ngũ Hải, Trần Vĩ Vĩ, Tôn Hải Dao, Lục Vũ, Uông Hàn…” Thầy đọc liền một mạch 6 cái tên: “Bài tập hôm qua của các trò, không đạt yêu cầu! Tối nay tan học, đến văn phòng của thầy ở tầng 2!”

Uông Tinh Không giật mình, vừa tan học buổi trưa, cậu ta liền hướng Tô Minh An cầu cứu.

“Minh An, Minh An An, cậu nhất định phải cứu tôi đó!” Uông Tinh Không nắm tay cậu lắc lung tung: “Tôi tiêu rồi tôi tiêu rồi, văn phòng của ổng chắc không phải là chỗ tốt đẹp gì…”

“Cậu muốn tôi đi cùng không?”

“Oa! Vậy thì tốt quá!” Uông Tinh Không cười rất vui vẻ: “Nếu Minh An An đi cùng tôi thì chắc sẽ không còn đáng sợ như vậy nữa!”

“Được.” Tô Minh An cắn một miếng socola để bổ sung thể lực, rồi lại nằm úp sấp xuống bàn.

“Vậy tôi đi ăn cơm trước nha, tạm biệt Minh An An!” Giọng nói tràn đầy năng lượng của Uông Tinh Không xa dần.

Tô Minh An ngáp một cái, cậu nằm úp sấp trên bàn, cảm thấy tầm nhìn hơi mờ mịt, nheo mắt một chút rồi ngồi dậy.

Bây giờ là giờ nghỉ trưa, học sinh trong lớp đã dần dần ra khỏi lớp hết.

Tô Minh An lấy cuốn nhật ký bìa đỏ, tìm được ở tòa văn phòng đêm qua, từ trong balo ra. Vừa mở ra, cậu chợt nhìn thấy vài dòng chữ đỏ như máu:

Tôi nghĩ, rất nhiều người đang lặp đi lặp lại những việc giống nhau từ ngày này qua ngày khác.

Làm những việc được cho là “phải” làm ở các độ tuổi khác nhau, để mong muốn thực sự trôi theo dòng đời, bị trì hoãn liên tục… Đối với chúng ta mà nói, ý chí tự do chẳng qua chỉ là một ảo tưởng tự mãn. Cho dù phát hiện ra điều gì đó không ổn, chúng ta cũng đã không còn đường lui.

Những nỗ lực mang theo lý tưởng tươi đẹp, ngược lại sẽ khiến bản thân ngày càng tham lam. Người nghèo khao khát no đủ, người no đủ khao khát sự giàu có, người giàu có khao khát sự tự do về tinh thần, cho đến khi rơi vào cái bẫy mang tên cuộc đời.

…Suốt cả cuộc đời, chúng ta chưa từng sống vì chính mình.

…Chúng ta đã không đợi được lúc giá trị sống mà chúng ta nhắc đến được hiện thực hóa.

Chúng ta cần tạo ra một thế giới thực sự,

– Một thế giới không có cái chết là một thế giới không đẹp đẽ và không có chất thơ.

“Lại một kẻ tâm thần.” Tô Minh An khép cuốn sách lại.

“…Cậu đang xem cái gì vậy?”

Đột nhiên, một giọng nói yếu ớt vang lên bên tai cậu, tay đang cầm sách của cậu khẽ run, cậu nghiêng đầu nhìn sang, bắt gặp một đôi mắt thủy tinh sáng long lanh, đáng sợ.

…Cô đến lặng lẽ, thậm chí không có cả tiếng gió khi di chuyển.

Như thể xuất hiện từ hư không vậy.

“Xem nhật ký.” Tô Minh An như không có chuyện gì xảy ra, nhét cuốn nhật ký vào cặp.

Nhận được manh mối ẩn・Nhật ký

Nhật ký: “Thế giới mà cậu yêu thích, đẹp đẽ và giàu chất thơ”

Nhận được 10 điểm khám phá

“…Vậy à.” Thẩm Tuyết đến rất gần, theo làn gió nhẹ buổi trưa, mái tóc buông xõa của cô bay trên má Tô Minh An, mang theo một mùi hương hoa hồng gần như nồng nặc, đôi mắt cô dường như càng thêm trong sáng, khiến ánh sáng ban trưa trở nên trắng muốt.

“Tôi thấy cậu vẫn chưa ăn trưa.” Cô giơ túi ni lông trong tay : “Muốn thử bánh mì đậu đỏ không? Cậu thích mà.”

“Không cần.” Đối với đồ ăn do nữ giới khả nghi đưa tới, Tô Minh An luôn từ chối khéo.

“Vậy à…” Sau khi nói câu này, Thẩm Tuyết lại quay người rời đi.

Lại có lác đác vài học sinh ngáp dài bước vào, buổi học chiều đã đến.

Buổi chiều là các môn Lý Hóa Sinh và Toán, giáo viên Vật lý vừa vào đã bắt đầu vẽ chuyển động của quả bóng nhỏ lên trên bảng đen, âm thanh truyền qua micro rè rè, như giấc ngủ đang vẫy gọi. Tô Minh An thật sự có chút mệt mỏi, dù ánh mắt của Thẩm Tuyết bên phải vẫn luôn lạnh lẽo, cậu vẫn không nhịn được mà nằm úp sấp xuống bàn, ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ, cậu luôn cảm thấy có một mùi hương hoa hồng thoang thoảng quanh quẩn ngay chóp mũi, mùi hương này khiến cậu yên tâm, ngủ qua không biết bao nhiêu tiết học.

Thẩm Tuyết bên cạnh nghiêng đầu, trên mặt lộ ra nụ cười sâu xa.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Giấc ngủ này rất sâu, rất sâu, Tô Minh An đã lâu không ngủ ngon như vậy.

Mùi hương hoa hồng vẫn luôn ở đó, đầu óc của cậu cứ đờ đẫn, nặng trĩu.

Cậu bắt đầu có chút tỉnh táo, cố gắng tập trung vào mí mắt nặng trĩu, muốn phá vỡ ranh giới ngăn cách ánh sáng kia –

Tầm nhìn bỗng mở rộng.

Khi lần nữa mở mắt ra, cậu lại được tắm trong ánh nắng rực rỡ.

Cậu dụi mắt, ngồi dậy khỏi bàn, ngáp một cái, thấy trong lớp không còn một học sinh nào.

’…Mình đã ngủ bao lâu rồi?'

Cậu lập tức cảnh giác, nhìn về phía đồng hồ treo tường trong lớp, thấy kim đồng hồ chỉ 12 giờ.

’…12 giờ trưa?'

Bên ngoài cửa sổ có ánh nắng rực rỡ, rõ ràng đang là ban ngày.

Trước khi cậu ngủ là đang trong tiết đầu của buổi chiều… Tính theo mốc thời gian này, chẳng lẽ cậu đã ngủ ở đây đến tận ngày hôm sau?

Nhưng nếu cậu ngủ quên, ít nhất Lữ Thụ sẽ đến gọi cậu, nhưng cậu kiểm tra tin nhắn riêng trong bảng hệ thống, đoạn trò chuyện với Lữ Thụ vẫn dừng lại ở đoạn chép bài tập.

Cậu liếc nhìn dòng bình luận, dòng bình luận hôm nay cũng rất vui vẻ, như không để ý đến việc cậu đã ngủ lâu đến vậy vậy:

Có phải buổi chiều học các môn khoa học tự nhiên không? Tôi rất mong chờ vẻ mặt ngơ ngác của Người chơi số 1
Lại một ngày tự nói chuyện một mình… Không biết khi nào tên này mới chịu ngẩng đầu lên nhìn chúng ta…
Streamer không bao giờ tương tác, đánh giá kém Emoji doge.webp
Hôm nay không gian Chủ thần lại có động tĩnh, hình như muốn thành lập cái Lực lượng Mũ nồi xanh hay gì đó
Mượn livestream để tìm bạn đời; tôi 20 tuổi, có nhà có mèo, có một căn nhà vườn ở khu trung tâm máy chủ 376 không gian Chủ thần, tích lũy hơn 300 điểm; tìm bạn gái; yêu cầu có nét đẹp tự nhiên, trong sáng; thích mèo, thích chơi Liên Minh Huyền Thoại…
Tìm nhóm fan Ngọn hải đăng, tôi là chuyên gia lâu năm về Lý luận Ngọn hải đăng, giỏi soạn… không, giỏi dùng các câu từ Ngọn hải đăng để đi đối phó với mọi kiểu trói buộc đạo đức, tuyệt đối là người đứng đầu trong việc chửi những kẻ trói buộc đạo đức trên diễn đàn thế giới…

Hàng ngày những dòng bình luận đều như vậy, vì không nhận được sự phản hồi từ cậu, nên đã sớm học được cách tự nói chuyện với nhau, thường hay tán gẫu những chuyện vụn vặt, vô ích, biến phòng livestream thành kênh chat thế giới.

Cậu đang sắp xếp cặp sách thì chợt phát hiện điều bất thường.

…Hôm qua, sau khi xem xong cuốn nhật ký bìa đỏ đó, cậu đã để nó vào trong cặp,

Tại sao bây giờ… lại không thấy nó ở đâu trong cặp?

Cậu lập tức mở kho balo của hệ thống, bỗng nhìn thấy cuốn nhật ký bìa đỏ đó đang nằm yên trong không gian balo.

Mồ hôi lạnh nhỏ giọt từ trán cậu, trong lòng cậu dâng lên một dự cảm không lành.

Dường như cậu đã nghĩ đến điều gì đó, một cảm giác kinh hãi không thể kiểm soát được lan ra khắp sống lưng, như lũ quét vỡ đê, không thể ngăn cản.

“- Cậu đang xem cái gì vậy?”

Giọng nữ nhẹ nhàng, dịu dàng vang lên từ phía sau gáy, phả ra hơi thở nóng ấm mang theo hương hoa hồng.

Tô Minh An gượng gạo nghiêng đầu, bắt gặp đôi mắt thủy tinh, sáng long lanh của Thẩm Tuyết.

Đầu ngón tay cậu khẽ động đậy, gửi một tin nhắn riêng đến Lữ Thụ.

Hôm nay là ngày thứ mấy kể từ khi vào màn chơi?

“Ting!”

Bên kia nhanh chóng trả lời.

Lữ Thụ
Sao vậy?

“Ting!”

Ngày thứ 2.

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧