Dương Trường Húc bỗng thấy xót xa.
…Chàng trai trẻ này là người khuyết tật. Mất một cánh tay mà vẫn sống đến giờ.
Người dân không nên chịu khổ như vậy, ông nên bảo vệ cho họ.
“Xin chào, tôi là Tô Minh An, một sinh viên bình thường.” Tô Minh An nói.
Dương Trường Húc không mấy để ý đến bình luận, ông chỉ coi cậu thiếu niên trước mắt là người khuyết tật, còn phải mang theo cô gái trông yếu ớt bên cạnh vất vả mưu sinh, ông mỉm cười rạng rỡ với Tô Minh An: “Không sao, sau này sẽ không nguy hiểm nữa. Bọn anh đã lập một nơi trú ẩn tại địa điểm cũ của trường mẫu giáo Thất Thải ở Hoành Cảng, chỉ cần ở bên trong, sống sót qua 10 ngày là chuyện không thành vấn đề. Vấn đề vật tư, vấn đề an ninh, cứ để cho những người có sức chiến đấu như anh lo.”
“Cảm ơn các anh nhưng chúng tôi phải đi ngay… Hửm?” Tô Minh An thấy Nguyệt Nguyệt đang ra hiệu với mình.
Cô chỉ lên tầng trên, miệng ngậm một thanh socola.
“Trên đó… có gì sao?” Tô Minh An quay lại hỏi.
“Chắc là có cầu thang bị khóa thôi.” Dương Trường Húc gãi đầu, không để ý: “Thây ma ở đây đã bị bọn anh dọn sạch rồi, hai em cứ về với bọn anh đi, đông người vẫn tốt hơn, mọi người cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau.”
Đột nhiên, Dương Trường Húc nhận thấy bình luận bên mình trôi lên với tốc độ chóng mặt, như thể đang điên cuồng nhắc nhở ông điều gì đó.
Dương Trường Húc ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
…Đây thật sự là điều người bình thường có thể chịu đựng được sao? Ở trong quân đội, ông cũng chưa thấy mấy người chịu đau giỏi đến mức này.
Dương Trường Húc đang kinh ngạc thì chợt nghe thấy một tiếng bước chân kỳ lạ.
Không phải từ phía trước, cũng không phải từ phía sau.
Nó giống như… vang lên từ trên đầu mọi người.
Dương Trường Húc như có linh cảm ngẩng đầu lên.
– Đập vào mắt là một đôi mắt đỏ máu.
“Vút -!”
Một con thây ma biến dị không biết từ đâu nhảy ra, nhảy lên đầu Dương Trường Húc –
“Bịch!” Dương Trường Húc vung cây gậy sắt trong tay, nhưng trong lòng ông bỗng chùng xuống.
…Hụt.
Đó chắc chắn là một con thây ma biến dị, mạnh hơn thây ma bình thường.
Ông chưa kịp tạo tư thế phòng thủ tốt nhất thì đã cảm thấy cánh tay đau nhói, một luồng lạnh lẽo lan ra từ tim.
’…Xong rồi, bị cắn rồi.'
Đầu Dương Trường Húc thoáng mất tập trung, nhưng ông nhanh chóng quyết tâm, dù sao cũng đã trúng chiêu rồi, chi bằng liều mạng với con thây ma chết tiệt này –
Ông chợt thấy từ khóe mắt lóe lên một tia sáng bạc chói mắt.
Dường như có vô số lưỡi dao sắc bén lướt qua má ông. Cô gái một tay cầm kiếm, miệng ngậm thanh socola lướt qua trước mặt ông. Mái tóc đen dài của cô khẽ bay phía sau, lông thú trên người rơi xuống như tuyết, lưỡi kiếm xuyên qua đầu con thây ma biến dị, mang theo từng cơn gió lạnh.
“Rắc.” Thanh socola trong miệng vô tình bị cắn gãy, Nguyệt Nguyệt có chút tiếc nuối nhìn thanh socola rơi xuống đất, ánh sáng lạnh lóe lên, nhanh chóng thu kiếm, cô đưa tay vào túi lấy một thanh khác.
Cùng lúc đó, thân thể con thây ma biến dị vô lực ngã xuống.