“TRỜI ƠI! SAO CÁI NẮP ẤM NÀY KHÔNG ĐẬY CHẶT VẬY! HỎNG HỎNG HỎNG HỎNG -!”
Việc Uông Tinh Không hét lên và việc Lữ Thụ chợt đưa tay ra diễn ra cùng lúc. Con bướm đỏ thắm nhanh chóng vỗ cánh, như một tờ giấy mỏng chồng lên người Tô Minh An, ngay sau đó, dòng nước sôi đang đổ xuống liền chảy dọc sang một bên theo đôi cánh bướm, đổ thẳng xuống đất.
Thoát nạn trong gang tấc.
Tô Minh An bò dậy từ dưới đất, cậu đứng vững mới thấy đây là một phòng y tế. Bên trong ngoài Uông Tinh Không, Lữ Thụ, còn có Tiêu Hiểu đang đứng cười ngượng nghịu, Vương Trân Trân… và Thẩm Nguyệt đang đứng ở cửa, nhìn cậu.
“Uông Tinh Không, tên khốn kiếp, mày cố ý à?” Lữ Thụ mặt mày tái mét, con bướm mệt mỏi rũ xuống trong lòng bàn tay y.
“Thật sự, thật sự là ngoài ý muốn.” Uông Tinh Không gãi đầu đáp: “Trong thế giới màn chơi sắp bắt đầu ngày thứ 3 rồi, vẫn phải đánh thức Minh An An…”
“Sắp ngày thứ 3 rồi.” Tô Minh An nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ánh sáng ban mai: “Vậy tôi ngủ cũng khá lâu rồi… đủ rồi.”
“Không đủ.” Lữ Thụ lắc đầu: “Cậu nên nghỉ ngơi nhiều hơn.”
“Tôi nghỉ ngơi, cậu giúp tôi qua màn xuất sắc à?” Tô Minh An dụi mắt, thuận miệng nói: “Thôi bỏ đi, cậu không còn cơ hội nữa rồi.”
Sắc mặt lạnh lùng của Lữ Thụ có chút sụp đổ.
Thẩm Nguyệt bước tới, vẻ mặt cô tràn đầy lo lắng.
“Rõ ràng đã hứa với tớ là không được mạo hiểm.” Cô thở dài: “Thôi, tớ cũng không quản được cậu.”
“Bây giờ có thể nói rồi chứ.” Tô Minh An nói: “Thông tin mà các cậu thu thập được cho đến nay.”
“Tên giáo viên chủ nhiệm đó, là một tên biến thái chính hiệu, gã đã cải tạo cơ thể con người ở trường này 12 năm, nhưng gã chỉ phụ trách “cải tạo”, chứ không bao giờ “giết chết”, những học sinh bị gã lột da, thậm chí sẽ dần yêu thích lớp da không lão hóa và ngày càng mịn màng đó…” Lữ Thụ nhíu mày: “NPC học sinh trong ký túc xá, NPC học sinh trong nhà ăn, họ đã sớm không biết mình là học sinh khóa này hay khóa trước… Họ vĩnh viễn dừng lại ở ngày bị cải tạo thành ‘vĩnh hằng’, và lặp lại những việc đã làm trong ngày hôm đó…”
Tô Minh An nhớ đến Trương Kình Phi.
Dường như anh chàng luôn bận rộn với cây lau nhà của mình, mỗi lần bước vào cửa, anh chàng luôn làm sạch cây lau nhà đó, sau đó lau lại căn phòng ẩm ướt… Thì ra anh chàng đã chết từ lâu, chỉ để lại một “túi da” lặp lại hoạt động vệ sinh phòng ngủ trong ngày hôm đó.
Cả Lý Hâm cũng vậy, cậu chàng luôn làm bài tập, sắp xếp cặp sách, dường như không bao giờ nói chuyện… Chỉ là ngày chết cậu chàng không nói nhiều, nên sự im lặng cứ thế theo cậu chàng suốt nhiều năm.
Lý Hâm chỉ là một ngày không nói chuyện.
Sau đó, suốt đời cậu chàng không thể nói chuyện được nữa.
Chỉ khi màn đêm buông xuống, lúc 12 giờ, họ mới lộ ra bộ mặt thật – biến thành một bộ xương hoàn chỉnh, nằm yên trên giường.
Cảnh tượng náo nhiệt vào ban ngày, sự thật vào ban đêm.
Người chơi Vương Nhiên đã chết, không thể có được ‘vĩnh hằng’, dấu vết của chàng trai biến mất khỏi ngôi trường này, như một ngôi sao vụt tắt, như chưa từng tồn tại trong dòng thời gian mênh mông này.
…Đây là một trường trung học Minh Khê “vĩnh hằng”.
“Gì vậy…” Tô Minh An bật cười: “Đây căn bản không phải là ‘vĩnh hằng’, một thế giới không có tương lai, thà bị hủy diệt còn sạch sẽ hơn. Ban đầu tôi còn tưởng gã Thẩm Trác kia còn có chút tâm nguyện là xây dựng thế giới nhỏ của riêng mình, bây giờ xem ra, mong muốn của gã thật ngu xuẩn đến buồn cười… Kẻ như thế…”
“- Kẻ như thế, mãi mãi không thể trở thành Ngọn hải đăng!” Uông Tinh Không vội vàng cướp lời, như đang tranh giành trả lời câu hỏi vậy, cậu ta nói xong liền bật cười, vẻ mặt đắc ý: “Thế nào? Tôi trả lời đúng không, chính xác không? Minh An An cậu hài lòng không?”
Sau đó, cậu ta thấy mọi người trong phòng đều đang nhìn mình.
Bầu không khí nhất thời có chút ngượng nghịu.
“…Ờ, coi như tôi chưa nói gì.” Uông Tinh Không xua tay, vừa hướng Tô Minh An bĩu môi: “Minh An An, cậu nói tiếp, cậu nói tiếp đi…”
Ban đầu cậu ta muốn làm dịu đi bầu không khí bỗng trở nên triết lý của Tô Minh An, bây giờ xem ra, hình như những người khác đều rất thích nghe Tô Minh An nói.
Tô Minh An đứng dậy khỏi giường: “Chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng đi, tôi đoán buổi diễn tập cũng sắp xong rồi.”
“Tô Minh An.” Giọng Thẩm Nguyệt vang lên từ phía sau: “Tớ thân là quan trắc viên, không thể nói cho cậu biết sự thật của thế giới, nhưng… tớ hy vọng trong quá trình vở kịch sắp tới diễn ra, xin cậu hãy giữ bình tĩnh.”
Tô Minh An liếc nhìn cô, rồi bước thẳng ra ngoài.
Cậu bước vào một vùng ánh sáng trắng.
“- Ting ting ting. Bây giờ là 7 giờ sáng, màn phụ để qua màn xuất sắc ‘Alice lạc vào xứ sở thần tiên’, chính thức bắt đầu!”
“Có.”
Dù không biết chức vụ “Thợ săn” chợt xuất hiện này lại là chức vụ gì, nhưng Tô Minh An không còn đường lui.
Ngay từ thế giới tận thế đầu tiên, cậu hoàn thành màn phụ “Thế giới bàn cờ”, cậu đã biết, nếu cố tình tránh những màn phụ này, mất đi manh mối quan trọng, gần như không thể qua màn xuất sắc.
Ánh sáng trắng dần tan biến.
Cậu ngửi thấy mùi hương nồng nàn của hoa hồng.
Ban đầu cậu không nghĩ màn phụ sẽ khó đến vậy, cậu tự tin vào thực lực của mình.
…Cho đến khi cậu mở mắt ra liền nhìn thấy lưỡi dao lạnh lẽo gần như chạm vào cổ mình.
Đôi mắt thủy tinh, sáng long lanh của Thẩm Tuyết đang nhìn cậu chằm chằm.
Cô ta mặc chiếc váy ngắn của Alice trong truyện cổ tích, váy xanh trắng in hình trái tim đỏ thẫm, làn da trắng mịn, trông rất xinh đẹp.
Tô Minh An cử động tay, nhưng lại nghe thấy tiếng xích sắt va chạm leng keng.
Thứ đang trói chặt 2 tay cậu, treo cậu lên, là một đôi vòng sắt, dù có 24 điểm Sức mạnh cũng không thoát ra được.
Không biết những người chơi khác đã đi đâu, trong căn hầm tối tăm, cậu chỉ nhìn thấy cô gái trước mặt đang cười rất không bình thường.
“Tô Giản… Tô Minh An.” Tay cô ta đặt lên má cậu, trong mắt tràn ngập vẻ dịu dàng đầy mê hoặc: “Ah… thật tốt quá, cuối cùng em cũng đợi được anh.”