Thành phố máy móc trắng xóa này vô cùng lạnh lẽo.
Không khí mang theo mùi gỉ sắt, các tòa nhà đa phần là màu trắng hoặc màu trắng xám. Bảng hiệu LED nhấp nháy treo lơ lửng giữa những ngôi nhà san sát, cả thành phố như một đóa hồng héo úa đang mục rữa.
Tô Minh An bỏ lại chiếc đĩa bay hết nhiên liệu, men theo con hẻm đi sâu vào trong. Dọc đường, cậu thấy không ít người sống như chuột trong cống rãnh.
Họ co ro bên cạnh đống rác hoặc gần đường ống nước ngầm, người họ bốc mùi hôi thối của rác thải, ánh mắt như sói đói nhìn chằm chằm vào cậu.
Trên cột điện, trong mớ quảng cáo dán chi chít, Tô Minh An nhìn thấy một tờ thông báo tuyển dụng.
Trên đó viết, chỉ cần gia đình nào giao con gái cho nội thành cải tạo thì sẽ nhận được một khoản tiền hậu hĩnh.
’…Tởm thật.'
Tô Minh An bóc tờ quảng cáo xuống, xé nát vụn.
Những người bị cải tạo thành máy đẻ đều người không ra người, quỷ không ra quỷ. Vì tiền mà bán đứng người thân, quả thật chẳng khác gì ác quỷ.
Tranh thủ lúc còn thời gian, cậu tạo ra một phân thân.
Ngay sau đó, ánh sáng trắng tụ lại trước mắt cậu –
Một Tô Minh An giống y như đúc xuất hiện trước mặt cậu, cậu cảm nhận được cảm giác điều khiển đồng thời 2 cơ thể, gần giống như mở một cửa sổ nhỏ trong tầm nhìn, không khiến cậu choáng váng.
Phân thân mở mắt, vì đã có khả năng tự suy nghĩ, ánh mắt hoàn toàn khác với trước đó, ôn hòa, trầm tĩnh, nhìn thẳng vào Tô Minh An.
“Xin chào, bản thể.” Phân thân nói.
“Xưng hô như thế nào đây?” Tô Minh An hỏi.
“Không cần bận tâm… Tôi vốn là cậu, tôi chỉ là một biến thể trong tính cách của cậu trong tương lai vô tận mà thôi… Cậu có thể tùy ý điều khiển và ra lệnh cho tôi, kể cả có chết đi thì cũng không sao cả.” Ánh mắt phân thân luôn mang theo nụ cười: “Nếu nhất định phải có tên, hãy gọi tôi là Minh, tôi yêu tất cả những gì tươi sáng và tốt đẹp trên thế gian.”
“Thật khó để tưởng tượng tính cách của tôi sẽ trở nên như vậy.” Tô Minh An nhìn chàng trai giống hệt mình, nhưng tính cách lại như một hiệp sĩ, có lẽ đây chính là phiên bản “chàng trai ấm áp” của cậu.
“Cậu tìm cách tìm ra Noel, theo dõi hành động của cậu ta.” Tô Minh An đưa “Gậy sắt chưa gỉ (cấp trắng)” cho phân thân làm vũ khí.
“Hiểu rồi.” Phân thân trịnh trọng đáp: “Không cần quá chú ý đến tôi, tôi sẽ báo cáo tình hình cho cậu, nếu cần, xin hãy dùng tinh thần để ra lệnh cho tôi.”
Phân thân xoay người rời khỏi con hẻm.
Tô Minh An chìm vào bóng tối của thành phố, cậu chuyển góc nhìn livestream sang phân thân, muốn xem sẽ có kết quả gì.
Cậu vẫn có thể thấy bình luận, chỉ là góc nhìn của bình luận là từ phía phân thân, không nhìn thấy cậu.
Có bình luận hỏi:
“Không vô dụng đâu.” Phân thân mỉm cười đáp: “Dù không thể trở thành Ngọn hải đăng, nhưng cũng có ánh sáng của riêng mình. Trong mắt tôi, các bạn vẫn là những tồn tại lấp lánh như ánh sao… Đừng bao giờ từ bỏ tương lai của mình, bởi vì chiến thắng của Trạch Tinh, cuối cùng cũng thuộc về mỗi người trong số các bạn.”
Bình luận im lặng một cách kỳ lạ.
Sau đó, như một vụ nổ, trào dâng mãnh liệt, đủ loại cảm xúc như khóc lóc vì vui mừng, hò hét phấn khích, còn có cả những bình luận gõ chữ loạn xạ.
Phân thân vừa đi vừa trò chuyện cùng bình luận, giọng nói vô cùng dịu dàng.
“…Đừng coi thường bản thân, các bạn cũng là tương lai của loài người.”
“…Hãy tin vào tiềm năng của mình, không ai sinh ra đã là mạnh nhất, bây giờ thời gian vẫn còn sớm, các bạn vẫn còn có thể tiếp tục nỗ lực.”
“… Thích tôi như vậy sao? Cảm ơn, nhưng tôi nghĩ thích một người là phải thích toàn bộ con người họ.”
Bình luận khóc như mưa, độ hot cao hơn bất kỳ lúc nào.
“- Tô Minh An?” Một tiếng gọi vang lên, chính là Noel, người đứng thứ 2 trên bảng xếp hạng thế giới. Noel vừa trốn thoát khỏi bệnh viện thì tìm thấy phân thân đang đi dạo.
Phân thân ngẩng đầu: “Xin chào, muốn hợp tác không?”
“Đương nhiên rồi, cậu là phân thân của Tô Minh An à?” Noel liếc mắt một cái đã hiểu rõ: “Người số 1 và người số 2 hợp tác chẳng phải là một lựa chọn tốt sao?”
Tuy Noel trông giống một đứa trẻ, nhưng thật ra cũng đã 25 tuổi, dung mạo trẻ trung của cậu ấy bắt nguồn từ một cuộc phẫu thuật thực nghiệm.
Là người đứng thứ 2 trên bảng xếp hạng thế giới, chỉ số IQ và EQ của Noel tuyệt đối không thấp, cậu ấy có sự nhạy bén khác thường đối với các manh mối.
“Chúng ta đi thôi, Noel.” Phân thân mỉm cười nói với cậu ấy: “Dù thế giới này đáng ghét nhưng nó vẫn đáng được cứu rỗi… Hãy đi tìm bí mật khiến nó xấu đi, chữa lành nó, cứu rỗi nó, tôi tin nó sẽ trở thành hình dáng mà chúng ta yêu thích.”
Lời nói ôn hòa, trầm tĩnh của cậu mang theo sự kiên định đầy thuyết phục, ánh mắt càng tràn đầy hy vọng vô tận, khiến người ta phấn chấn.
“Ừm… Đi thôi.” Noel bị nụ cười của cậu làm cho sững sờ, có chút do dự rồi bước theo.
Bình luận trong phòng livestream rất phấn khích, nhưng Noel lại nhạy cảm với sự thay đổi trong cảm xúc của con người. Phân thân trước mặt, thoạt nhìn thân thiện hơn người chơi số 1 trước đó, nhưng lời nói lại toát lên vẻ nguy hiểm.
…Phân thân nói là, “hình dáng mà chúng ta yêu thích”, chứ không phải “hình dáng mà thành phố này nên có” – Hiệp sĩ theo đuổi ánh sáng tưởng chừng như dũng cảm, nếu trong lòng chỉ còn lại ánh sáng của chính nghĩa, thì mọi thứ nằm trong vùng xám, đối với hắn mà nói, đều là thứ cần phải quét sạch.
‘Thật đáng sợ.’ Noel nghĩ rồi bước theo.
Tô Minh An tiếp tục khám phá trong con hẻm, không còn tiếng ồn ào của khán giả, bây giờ cậu cảm thấy nhẹ nhõm.
Cậu đưa tay che bông tuyết rơi trên đầu, chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó, một bóng dáng bụi bẩn chạy tới.
“- Chặn nó lại! Không được để nó chạy thoát!”
“- Dâng người phụ nữ này lên sẽ được 50,000; đừng để nó bị tên khốn nào khác cướp mất!”
Giọng những gã đàn ông thô lỗ phía sau hòa vào nhau, họ đang đuổi theo một cô gái tóc vàng mắt xanh.
Đầu cô gái phủ đầy tuyết trắng, toàn thân run rẩy vì lạnh.
Khi nhìn thấy Tô Minh An, ánh mắt cô sáng lên, bàn tay bẩn thỉu nắm lấy vạt áo của Tô Minh An, đôi mắt xanh biển nhìn cậu: “Xin anh hãy cứu em… Em không muốn bị lôi đi cải tạo, em không phải là tài nguyên…”