Người chơi số 1 Chương 51. “Các bạn cũng là tương lai của loài người.” ▾
Người chơi số 1
Nhân vật Chương 1. “Cậu sẽ có một tương lai tươi sáng.” Chương 2. Màn tân thủ TE・Cô ấy biến mất Chương 3. “- Chúng ta là ‘loài người’.” Chương 4. “Họ đã trở thành ‘người chơi’.” Chương 5. “Cứu rỗi mọi người, giết chết mọi người.” Chương 6. “Cậu là hy vọng cuối cùng của loài người.” Chương 7. “Loài người còn tương lai không?” Chương 8. “Cậu không cần phải tham gia trò chơi này nữa.” Chương 9. “Tôi yêu người, yêu người.” Chương 10. BE 1・Con tàu Noah lật Chương 11. “Hy vọng mang tên hy sinh.” Chương 12. “Giấc mơ tiên tri.” Chương 13. “Đến chơi trò chơi cùng em nào.” Chương 14. BE 2・Ngày mai Chương 15. Trò chơi bắt đầu Chương 16. "Đại sảnh Danh vọng và Bảng Dự tuyển" Chương 17. “Tiến sĩ, hãy dùng súng.” Chương 18. “Cô ấy đã ngủ yên dưới lòng đất.” Chương 19. “Xin chào, tôi là Tô Minh An, một sinh viên bình thường.” Chương 20. “Là thuốc giải ư?” Chương 21. “Chẳng lẽ muốn chúng ta tự tay giết anh ấy sao?” Chương 22. “Thời đại không thể nhìn thấy ánh sáng.” Chương 23. “Người đầu tiên?” Chương 24. “Tại sao lại là cậu?” Chương 25. “Cứ giao hết cho tớ.” Chương 26. “Dùng mạng sống làm quân cờ” Chương 27. “Thế giới bàn cờ” Chương 28. “Người chơi số 1?” Chương 29. “Tốt, tiến lên” Chương 30. “Trực tiếp tấn công Vua địch.” Chương 31. “Hoàn cảnh của tớ và cậu giống nhau rồi.” Chương 32. “Cậu rốt cuộc là ai?” Chương 33. “Cậu là Người chơi số 1.” Chương 34. “Ra lệnh đi.” Chương 35. BE 3・Cùng với ánh sáng và bụi trần Chương 36. “Vận may chiến thắng, Người chơi số 1.” Chương 37. “Chúng ta tự hào vì điều gì?” Chương 38. “Hôm nay trông anh có vẻ khác lắm.” Chương 39. Khâu suy luận cuối cùng Chương 40. TE・Không thể cứu vớt Chương 41. “Cậu còn quá nhỏ” Chương 42. “Liều thuốc duy nhất” Chương 43. “Rồi các người sẽ được cứu vớt” Chương 44. Bí mật của việc qua màn xuất sắc Chương 45. Cái bẫy dành cho người chơi số 1 Chương 46. Bảng xếp hạng thế giới Chương 47. "Người chơi số 1" Chương 48. Khoa học viễn tưởng・Tòa thành trên không Bạch Nhật Chương 49. “Cậu và đấng cứu thế.” Chương 50. “Ngài là thủ lĩnh quân phản kháng, Elevin.” Chương 51. “Các bạn cũng là tương lai của loài người.” Chương 52. “Thành phố này bệnh rồi.” Chương 53. “Các người có thù oán gì với người chơi số 1?” Chương 54.”Bảo vệ thủ lĩnh.” Chương 55. Mọi người, chúng ta là lửa. Chương 56. “Anh ấy có khí chất lãnh đạo.” Chương 57. “Hoa, tặng cho anh.” Chương 58. “Cậu và cây đàn piano” Chương 59. “Em phải mặc váy cưới trắng tinh.” Chương 60. “Con phải trở thành hy vọng của thành bang.” Chương 61. “Cậu là Thần.” Chương 62. “Cô là ngọn lửa tội ác.” Chương 63. “Bạch Thành không có hoa.” Chương 64. “Em tên là Alisa, Alisa tự do và độc lập.” Chương 65. TE・Đóa hoa vực thẳm Chương 66. “Cô là Noriah hoàn hảo.” Chương 67. Bang hội Ngọn Hải Đăng Chương 68. “Người chơi số 1, cậu thật ích kỷ.” Chương 69. “Cậu ta thật sự hẹp hòi như thế sao?” Chương 70. “Cậu lên đây đi, Tô Minh An” Chương 71. BE 4・Vinh quang Chương 72. “Người vì mọi người ôm củi” Chương 73. “Cậu ta đang nguyền rủa tôi” Chương 74. “Đi theo tôi đi” Chương 75. “Đây là một con số không tồi.” Chương 76. Thế giới học đường・Trung học Minh Khê Chương 77. “Bầu trời sao và lữ khách” Chương 78. “Đến văn phòng của thầy” Chương 79. “Cô đang sải cánh bay cao.” Chương 80. Streamer Chương 81. “Thà chết chứ không ăn đồ ở nhà ăn.” Chương 82. “Không biết làm, chết mất.” Chương 83. “Nhưng con muốn học vẽ.” Chương 84. “Ở lại, bầu bạn với tớ” Chương 85. “Tô Minh An, cậu rất quan trọng.” Chương 86. “Đừng so sánh mình với cậu ta” Chương 87. “Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” Chương 88. “Tôi thích Người chơi số 1 này.” Chương 89. “Cậu đang xem cái gì vậy?” Chương 90. BE・Giấc ngủ say Chương 91. “Cậu muốn phá hủy thế giới của tôi.” Chương 92. “Này, hãy làm cho con đẹp thêm chút nhé” Chương 93. “Cuối cùng… em cũng đợi được anh” Chương 94. “Con muốn, tư tưởng bất tử.” Chương 95. “Em chỉ là thích anh thôi mà” Chương 96. “Cùng em khiêu vũ nào.” Chương 97. “12 năm của cô” Chương 98. “Cậu không phải vật sở hữu của bất kỳ ai.” Chương 99. “Minh An An, hãy giết tôi đi” Chương 100. TE・Tương lai rực rỡ

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Thành phố máy móc trắng xóa này vô cùng lạnh lẽo.

Không khí mang theo mùi gỉ sắt, các tòa nhà đa phần là màu trắng hoặc màu trắng xám. Bảng hiệu LED nhấp nháy treo lơ lửng giữa những ngôi nhà san sát, cả thành phố như một đóa hồng héo úa đang mục rữa.

Tô Minh An bỏ lại chiếc đĩa bay hết nhiên liệu, men theo con hẻm đi sâu vào trong. Dọc đường, cậu thấy không ít người sống như chuột trong cống rãnh.

Họ co ro bên cạnh đống rác hoặc gần đường ống nước ngầm, người họ bốc mùi hôi thối của rác thải, ánh mắt như sói đói nhìn chằm chằm vào cậu.

Trên cột điện, trong mớ quảng cáo dán chi chít, Tô Minh An nhìn thấy một tờ thông báo tuyển dụng.

Trên đó viết, chỉ cần gia đình nào giao con gái cho nội thành cải tạo thì sẽ nhận được một khoản tiền hậu hĩnh.

’…Tởm thật.'

Tô Minh An bóc tờ quảng cáo xuống, xé nát vụn.

Những người bị cải tạo thành máy đẻ đều người không ra người, quỷ không ra quỷ. Vì tiền mà bán đứng người thân, quả thật chẳng khác gì ác quỷ.

Tranh thủ lúc còn thời gian, cậu tạo ra một phân thân.

Ngay sau đó, ánh sáng trắng tụ lại trước mắt cậu –

Một Tô Minh An giống y như đúc xuất hiện trước mặt cậu, cậu cảm nhận được cảm giác điều khiển đồng thời 2 cơ thể, gần giống như mở một cửa sổ nhỏ trong tầm nhìn, không khiến cậu choáng váng.

Phân thân mở mắt, vì đã có khả năng tự suy nghĩ, ánh mắt hoàn toàn khác với trước đó, ôn hòa, trầm tĩnh, nhìn thẳng vào Tô Minh An.

“Xin chào, bản thể.” Phân thân nói.

“Xưng hô như thế nào đây?” Tô Minh An hỏi.

“Không cần bận tâm… Tôi vốn là cậu, tôi chỉ là một biến thể trong tính cách của cậu trong tương lai vô tận mà thôi… Cậu có thể tùy ý điều khiển và ra lệnh cho tôi, kể cả có chết đi thì cũng không sao cả.” Ánh mắt phân thân luôn mang theo nụ cười: “Nếu nhất định phải có tên, hãy gọi tôi là Minh, tôi yêu tất cả những gì tươi sáng và tốt đẹp trên thế gian.”

“Thật khó để tưởng tượng tính cách của tôi sẽ trở nên như vậy.” Tô Minh An nhìn chàng trai giống hệt mình, nhưng tính cách lại như một hiệp sĩ, có lẽ đây chính là phiên bản “chàng trai ấm áp” của cậu.

“Cậu tìm cách tìm ra Noel, theo dõi hành động của cậu ta.” Tô Minh An đưa “Gậy sắt chưa gỉ (cấp trắng)” cho phân thân làm vũ khí.

“Hiểu rồi.” Phân thân trịnh trọng đáp: “Không cần quá chú ý đến tôi, tôi sẽ báo cáo tình hình cho cậu, nếu cần, xin hãy dùng tinh thần để ra lệnh cho tôi.”

Phân thân xoay người rời khỏi con hẻm.

Tô Minh An chìm vào bóng tối của thành phố, cậu chuyển góc nhìn livestream sang phân thân, muốn xem sẽ có kết quả gì.

Cậu vẫn có thể thấy bình luận, chỉ là góc nhìn của bình luận là từ phía phân thân, không nhìn thấy cậu.

Có bình luận hỏi:

Ơ? Ơ, đây là chàng phân thân sao?
Haiz, chúng ta là khán giả, chỉ có thể nhìn Tô Minh An từ xa, chúng ta là một lũ vô dụng…

“Không vô dụng đâu.” Phân thân mỉm cười đáp: “Dù không thể trở thành Ngọn hải đăng, nhưng cũng có ánh sáng của riêng mình. Trong mắt tôi, các bạn vẫn là những tồn tại lấp lánh như ánh sao… Đừng bao giờ từ bỏ tương lai của mình, bởi vì chiến thắng của Trạch Tinh, cuối cùng cũng thuộc về mỗi người trong số các bạn.”

Bình luận im lặng một cách kỳ lạ.

Sau đó, như một vụ nổ, trào dâng mãnh liệt, đủ loại cảm xúc như khóc lóc vì vui mừng, hò hét phấn khích, còn có cả những bình luận gõ chữ loạn xạ.

Phân thân vừa đi vừa trò chuyện cùng bình luận, giọng nói vô cùng dịu dàng.

“…Đừng coi thường bản thân, các bạn cũng là tương lai của loài người.”

“…Hãy tin vào tiềm năng của mình, không ai sinh ra đã là mạnh nhất, bây giờ thời gian vẫn còn sớm, các bạn vẫn còn có thể tiếp tục nỗ lực.”

“… Thích tôi như vậy sao? Cảm ơn, nhưng tôi nghĩ thích một người là phải thích toàn bộ con người họ.”

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Bình luận khóc như mưa, độ hot cao hơn bất kỳ lúc nào.

Quá đỗi dịu dàng, chết rồi, tôi đổ gục rồi
Anh ấy cười với chúng ta… Anh ấy đúng là Ngọn hải đăng
Người chơi số 1 biến thành như phân thân không tốt sao? Cái dáng vẻ kiêu ngạo “tao là thiên hạ đệ nhất” trước đó nhìn khó chịu thật.
Tôi tuyên bố chính thức gia nhập phe Ngọn hải đăng! Tôi sẽ trở thành người chơi thám hiểm trong thế giới tiếp theo! Tôi muốn theo kịp bước chân của Tô Minh An, mãi mãi đi theo ánh trăng sáng của tôi – dù rất nhỏ bé, nhưng tôi cũng muốn tỏa sáng!

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

“- Tô Minh An?” Một tiếng gọi vang lên, chính là Noel, người đứng thứ 2 trên bảng xếp hạng thế giới. Noel vừa trốn thoát khỏi bệnh viện thì tìm thấy phân thân đang đi dạo.

Phân thân ngẩng đầu: “Xin chào, muốn hợp tác không?”

“Đương nhiên rồi, cậu là phân thân của Tô Minh An à?” Noel liếc mắt một cái đã hiểu rõ: “Người số 1 và người số 2 hợp tác chẳng phải là một lựa chọn tốt sao?”

Tuy Noel trông giống một đứa trẻ, nhưng thật ra cũng đã 25 tuổi, dung mạo trẻ trung của cậu ấy bắt nguồn từ một cuộc phẫu thuật thực nghiệm.

Là người đứng thứ 2 trên bảng xếp hạng thế giới, chỉ số IQ và EQ của Noel tuyệt đối không thấp, cậu ấy có sự nhạy bén khác thường đối với các manh mối.

“Chúng ta đi thôi, Noel.” Phân thân mỉm cười nói với cậu ấy: “Dù thế giới này đáng ghét nhưng nó vẫn đáng được cứu rỗi… Hãy đi tìm bí mật khiến nó xấu đi, chữa lành nó, cứu rỗi nó, tôi tin nó sẽ trở thành hình dáng mà chúng ta yêu thích.”

Lời nói ôn hòa, trầm tĩnh của cậu mang theo sự kiên định đầy thuyết phục, ánh mắt càng tràn đầy hy vọng vô tận, khiến người ta phấn chấn.

“Ừm… Đi thôi.” Noel bị nụ cười của cậu làm cho sững sờ, có chút do dự rồi bước theo.

Bình luận trong phòng livestream rất phấn khích, nhưng Noel lại nhạy cảm với sự thay đổi trong cảm xúc của con người. Phân thân trước mặt, thoạt nhìn thân thiện hơn người chơi số 1 trước đó, nhưng lời nói lại toát lên vẻ nguy hiểm.

…Phân thân nói là, “hình dáng mà chúng ta yêu thích”, chứ không phải “hình dáng mà thành phố này nên có” – Hiệp sĩ theo đuổi ánh sáng tưởng chừng như dũng cảm, nếu trong lòng chỉ còn lại ánh sáng của chính nghĩa, thì mọi thứ nằm trong vùng xám, đối với hắn mà nói, đều là thứ cần phải quét sạch.

‘Thật đáng sợ.’ Noel nghĩ rồi bước theo.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Tô Minh An tiếp tục khám phá trong con hẻm, không còn tiếng ồn ào của khán giả, bây giờ cậu cảm thấy nhẹ nhõm.

Cậu đưa tay che bông tuyết rơi trên đầu, chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó, một bóng dáng bụi bẩn chạy tới.

“- Chặn nó lại! Không được để nó chạy thoát!”

“- Dâng người phụ nữ này lên sẽ được 50,000; đừng để nó bị tên khốn nào khác cướp mất!”

Giọng những gã đàn ông thô lỗ phía sau hòa vào nhau, họ đang đuổi theo một cô gái tóc vàng mắt xanh.

Đầu cô gái phủ đầy tuyết trắng, toàn thân run rẩy vì lạnh.

Khi nhìn thấy Tô Minh An, ánh mắt cô sáng lên, bàn tay bẩn thỉu nắm lấy vạt áo của Tô Minh An, đôi mắt xanh biển nhìn cậu: “Xin anh hãy cứu em… Em không muốn bị lôi đi cải tạo, em không phải là tài nguyên…”

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧