Người chơi số 1 Chương 8. “Cậu không cần phải tham gia trò chơi này nữa.” ▾
Người chơi số 1
Nhân vật Chương 1. “Cậu sẽ có một tương lai tươi sáng.” Chương 2. Màn tân thủ TE・Cô ấy biến mất Chương 3. “- Chúng ta là ‘loài người’.” Chương 4. “Họ đã trở thành ‘người chơi’.” Chương 5. “Cứu rỗi mọi người, giết chết mọi người.” Chương 6. “Cậu là hy vọng cuối cùng của loài người.” Chương 7. “Loài người còn tương lai không?” Chương 8. “Cậu không cần phải tham gia trò chơi này nữa.” Chương 9. “Tôi yêu người, yêu người.” Chương 10. BE 1・Con tàu Noah lật Chương 11. “Hy vọng mang tên hy sinh.” Chương 12. “Giấc mơ tiên tri.” Chương 13. “Đến chơi trò chơi cùng em nào.” Chương 14. BE 2・Ngày mai Chương 15. Trò chơi bắt đầu Chương 16. "Đại sảnh Danh vọng và Bảng Dự tuyển" Chương 17. “Tiến sĩ, hãy dùng súng.” Chương 18. “Cô ấy đã ngủ yên dưới lòng đất.” Chương 19. “Xin chào, tôi là Tô Minh An, một sinh viên bình thường.” Chương 20. “Là thuốc giải ư?” Chương 21. “Chẳng lẽ muốn chúng ta tự tay giết anh ấy sao?” Chương 22. “Thời đại không thể nhìn thấy ánh sáng.” Chương 23. “Người đầu tiên?” Chương 24. “Tại sao lại là cậu?” Chương 25. “Cứ giao hết cho tớ.” Chương 26. “Dùng mạng sống làm quân cờ” Chương 27. “Thế giới bàn cờ” Chương 28. “Người chơi số 1?” Chương 29. “Tốt, tiến lên” Chương 30. “Trực tiếp tấn công Vua địch.” Chương 31. “Hoàn cảnh của tớ và cậu giống nhau rồi.” Chương 32. “Cậu rốt cuộc là ai?” Chương 33. “Cậu là Người chơi số 1.” Chương 34. “Ra lệnh đi.” Chương 35. BE 3・Cùng với ánh sáng và bụi trần Chương 36. “Vận may chiến thắng, Người chơi số 1.” Chương 37. “Chúng ta tự hào vì điều gì?” Chương 38. “Hôm nay trông anh có vẻ khác lắm.” Chương 39. Khâu suy luận cuối cùng Chương 40. TE・Không thể cứu vớt Chương 41. “Cậu còn quá nhỏ” Chương 42. “Liều thuốc duy nhất” Chương 43. “Rồi các người sẽ được cứu vớt” Chương 44. Bí mật của việc qua màn xuất sắc Chương 45. Cái bẫy dành cho người chơi số 1 Chương 46. Bảng xếp hạng thế giới Chương 47. "Người chơi số 1" Chương 48. Khoa học viễn tưởng・Tòa thành trên không Bạch Nhật Chương 49. “Cậu và đấng cứu thế.” Chương 50. “Ngài là thủ lĩnh quân phản kháng, Elevin.” Chương 51. “Các bạn cũng là tương lai của loài người.” Chương 52. “Thành phố này bệnh rồi.” Chương 53. “Các người có thù oán gì với người chơi số 1?” Chương 54.”Bảo vệ thủ lĩnh.” Chương 55. Mọi người, chúng ta là lửa. Chương 56. “Anh ấy có khí chất lãnh đạo.” Chương 57. “Hoa, tặng cho anh.” Chương 58. “Cậu và cây đàn piano” Chương 59. “Em phải mặc váy cưới trắng tinh.” Chương 60. “Con phải trở thành hy vọng của thành bang.” Chương 61. “Cậu là Thần.” Chương 62. “Cô là ngọn lửa tội ác.” Chương 63. “Bạch Thành không có hoa.” Chương 64. “Em tên là Alisa, Alisa tự do và độc lập.” Chương 65. TE・Đóa hoa vực thẳm Chương 66. “Cô là Noriah hoàn hảo.” Chương 67. Bang hội Ngọn Hải Đăng Chương 68. “Người chơi số 1, cậu thật ích kỷ.” Chương 69. “Cậu ta thật sự hẹp hòi như thế sao?” Chương 70. “Cậu lên đây đi, Tô Minh An” Chương 71. BE 4・Vinh quang Chương 72. “Người vì mọi người ôm củi” Chương 73. “Cậu ta đang nguyền rủa tôi” Chương 74. “Đi theo tôi đi” Chương 75. “Đây là một con số không tồi.” Chương 76. Thế giới học đường・Trung học Minh Khê Chương 77. “Bầu trời sao và lữ khách” Chương 78. “Đến văn phòng của thầy” Chương 79. “Cô đang sải cánh bay cao.” Chương 80. Streamer Chương 81. “Thà chết chứ không ăn đồ ở nhà ăn.” Chương 82. “Không biết làm, chết mất.” Chương 83. “Nhưng con muốn học vẽ.” Chương 84. “Ở lại, bầu bạn với tớ” Chương 85. “Tô Minh An, cậu rất quan trọng.” Chương 86. “Đừng so sánh mình với cậu ta” Chương 87. “Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” Chương 88. “Tôi thích Người chơi số 1 này.” Chương 89. “Cậu đang xem cái gì vậy?” Chương 90. BE・Giấc ngủ say Chương 91. “Cậu muốn phá hủy thế giới của tôi.” Chương 92. “Này, hãy làm cho con đẹp thêm chút nhé” Chương 93. “Cuối cùng… em cũng đợi được anh” Chương 94. “Con muốn, tư tưởng bất tử.” Chương 95. “Em chỉ là thích anh thôi mà” Chương 96. “Cùng em khiêu vũ nào.” Chương 97. “12 năm của cô” Chương 98. “Cậu không phải vật sở hữu của bất kỳ ai.” Chương 99. “Minh An An, hãy giết tôi đi” Chương 100. TE・Tương lai rực rỡ

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Cơn đau nhức trên đầu vẫn còn âm ỉ.

Lúc Tô Minh An tỉnh dậy, thanh HP trong tầm nhìn là 337/500, đang từ từ hồi phục. Bên cạnh cậu là Tiểu Hàn đang hôn mê.

Trước đó, đánh ngất cậu là một nhóm người chơi chuyên cướp bóc… không ngờ cậu cũng gặp phải loại người này.

Tuy nhiên, điều này cũng tốt. Vừa hay cậu có thể thử nghiệm khả năng chiến đấu với con người của mình.

Khán giả vẫn đang rôm rả trò chuyện, số lượng người chơi chết càng lúc càng nhiều, họ chuyển thành khán giả, tràn vào các phòng livestream, hiện tại độ hot của livestream của Tô Minh An đã đạt đến 300.

Anh Minh An cuối cùng cũng tỉnh rồi!
Tôi cảm thấy không ổn, đám người chơi này chuyên đi cướp điểm tích lũy. Đáng ghét, rõ ràng đều là người Long Quốc, lại còn gây khó dễ cho nhau, chẳng phải làm trò cười cho ban tổ chức à?
Chúng ta nhất định phải tẩy chay loại người chơi này, hình như có tin nói, loài người sắp tái thiết lập chính phủ liên hiệp, một tổ chức tự cứu của loài người. Ví dụ như Hiệp hội Hỗ trợ Bồ Câu Hòa Bình, Đoàn liên hợp Nhân loại, Đội Vệ binh Tự cứu Trạch Tinh, Khoa Gran Victoria, Liên minh Tự do nước Ưng, Liên minh Hỗ trợ phía Bắc,…
Tôi nghe nói mấy ông lớn của chúng ta như Lưu Gia Hòa, Tôn Thường Thanh cũng sẽ tái thiết lập hệ thống Trường Giang Long Quốc, thành lập bộ đội Hoàng Hà…
Vậy người chơi số 1 thì sao? Anh ta sẽ gia nhập tổ chức nào? Hay là tự lập phái riêng? Mấy ông lớn nước Ưng, nước Gran kia có chứa chấp anh ta không? Sức mạnh cá nhân của người này hoàn toàn áp đảo sức mạnh tập thể.
Không biết, vẫn chưa biết người chơi số 1 là ai…
Là ai cũng được, tôi khá thích Tô Minh An này, đẹp trai, biết lừa người, dám đánh nhau, quyết đoán, không thích con gái, sau này nhất định sẽ là một ông lớn…

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

“Đại ca, có một tên tỉnh rồi!”

Bên cạnh truyền đến giọng đàn ông, còn kèm theo mùi rượu, trong phòng có 5 người đang ngồi quanh bàn, ánh sao lọt vào từ cửa sổ.

“Vừa hay, đưa nó vào ngục giam.” Một người đàn ông đầu đinh thổi vào chai rượu, dường như không coi Tô Minh An ra gì.

“Ai đi? A Vượng, mày đi đi!”

Mấy người đều không muốn làm việc này, cuối cùng, một nam sinh dáng người nhỏ bé, trông thư sinh bị đẩy ra.

“Tôi tự đi.” Tô Minh An, dưới ánh mắt kỳ lạ của mấy người, chủ động đi về phía nam sinh thư sinh kia.

Đối với những nhóm cướp như này, vừa hay cậu có vài chuyện muốn biết.

Đám người lực lưỡng nhìn nhau, cảm thấy khó hiểu:

“Thật sự có người phối hợp như vậy à…”

“Dù sao cuối cùng cũng phải khóc lóc van xin giao điểm tích lũy ra, bây giờ cũng chẳng khác gì.”

“Cũng đúng, nào, tiếp tục uống…”

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Hai người đi qua hành lang tối tăm, hai bên có vài căn phòng trống và cửa sổ sắt cao.

Nam sinh thư sinh luôn nhìn chằm chằm Tô Minh An, vẻ mặt rất cảnh giác.

Tô Minh An chợt nghe thấy tiếng nhắc nhở của hệ thống.

“Ting.”

Nhận được nhiệm vụ tạm thời cấp A: Trốn thoát khỏi nơi này (thưởng điểm tích lũy dựa trên mức độ hoàn thành nhiệm vụ)

Mô tả nhiệm vụ: Tận thế đầy nguy hiểm sắp bắt đầu, người chơi lại bắt đầu tranh giành nội bộ, đối mặt với một màn đau lòng như vậy, cứu rỗi hay sa đọa, rốt cuộc bạn nên lựa chọn như thế nào?

Nam sinh thư sinh “áp giải” Tô Minh An vô cùng phối hợp đi theo, nghe thấy Tô Minh An bắt chuyện với cậu ta.

“- Anh trông trạc tuổi tôi đấy.” Tô Minh An nói.

Nam sinh thư sinh im lặng nhìn sang, dáng vẻ Tô Minh An khá sáng sủa, ánh mắt sáng ngời, dáng người cao ráo, quanh thân toát ra khí chất khiến người ta cảm thấy gần gũi (sức hút A), vừa nhìn đã biết là kiểu người được yêu thích trong lớp.

“Tôi vừa mệt vừa đói, thật sự sắp không chịu nổi nữa… Anh giỏi thật đấy, vậy mà có thể thong dong như vậy.” Tô Minh An nói.

Những “kinh nghiệm thất bại” mà Tô Minh An kể ra đã phần nào xua tan sự cảnh giác của nam sinh thư sinh, cậu ta quay mặt đi, nhỏ giọng nói: “Tôi… cũng không giỏi giang gì, bọn họ thường bắt nạt tôi.”

“Rõ ràng là trò chơi dựa vào trí tuệ và sức mạnh, vậy mà có người lại dựa vào vũ lực để chi phối mọi thứ…” Tô Minh An nói: “Một khi đã tham gia vào trò chơi này, chúng ta trở thành những kẻ cướp bóc tự nguyện, vừa căm ghét quy tắc, vừa muốn thu lợi từ nó… Nhưng nào có chuyện dễ như vậy.”

Nam sinh thư sinh im lặng, không nói gì.

Họ đi tiếp, cuối con đường phía trước là một căn phòng, bên trong giam giữ vài người vẻ mặt sa sút.

…Rõ ràng, những người bị giam giữ này chính là “con mồi” để cướp điểm tích lũy.

“Cậu, cậu đừng nói chuyện với tôi nữa.” Nam sinh thư sinh đột nhiên cao giọng, cậu ta lấy một cây gậy sắt từ trong balo, đẩy mạnh Tô Minh An vào trong, rồi đóng cửa sắt lại.

Cậu ta dùng gậy sắt chỉ vào Tô Minh An đang bị giam bên trong, giọng điệu rất bất ổn: “Dù cậu có nịnh nọt tôi, tôi cũng sẽ không nương tay đâu – trừ khi cậu giao điểm tích lũy ra, như vậy thì tôi cũng không cần phải nhốt cậu…”

“Không sao.” Tô Minh An mỉm cười xua tay: “Tôi chỉ cảm thấy, có những lúc, con người không thể đánh mất giới hạn đạo đức của mình.”

Có lẽ bị thái độ gần gũi của cậu tác động, nam sinh thư sinh hơi hạ giọng, vẻ mặt lộ ra chút sa sút:

“Tôi, tôi cũng không muốn như vậy… Trò chơi chết tiệt này khi nào mới kết thúc… Tôi, tôi cũng không biết bây giờ cha mẹ tôi thế nào rồi… Họ có bị đói không, có bị bắt nạt không…”

“Những người bị các anh tra tấn, có thể chính là cha mẹ của người khác.” Tô Minh An nói.

Cánh tay nam sinh thư sinh run lên dữ dội, gần như sụp đổ mà khóc lớn: “Tôi… tôi cũng không muốn, tôi cũng bị ép, tôi muốn về nhà, tôi thật sự muốn đi học đàng hoàng lại…”

Đang khóc, nam sinh thư sinh nghe thấy tiếng “cạch”.

Ổ khóa của cửa sắt rơi xuống đất trước mặt cậu ta.

Cậu ta ngước mắt lên, bàn tay của Tô Minh An đang đặt trên thái dương cậu ta.

“Bây giờ cậu không cần phải bị ép chơi trò chơi này nữa.” Tô Minh An nhìn cậu ta.

Nam sinh thư sinh còn chưa kịp giơ gậy sắt lên, đã nghe thấy tiếng “xẹt”.

Đầu ngón tay của Tô Minh An xuất hiện một vệt đen bóng, chính là kỹ năng Hủy diệt.

HP -500!(Chí mạng, xuyên thấu!)

Thanh HP lập tức tụt xuống 0, nam sinh thư sinh nhắm mắt lại, trên mặt đầy nước mắt.

Tô Minh An thu tay về, bước qua xác của nam sinh, nhặt cây gậy sắt lên.

Bạn đã giết Vương Vượng (người chơi), exp +0 (màn chơi không cạnh tranh, không cộng kinh nghiệm)
Nhận được vật phẩm Dây đồng hồ tinh xảo

Dây đồng hồ tinh xảo: Món quà cha mẹ tặng Vương Vượng vào sinh nhật 18 tuổi, cậu ta rất yêu cha mẹ mình, vẫn luôn đeo nó. Giá thu hồi: 5 điểm tích lũy (có thể bán sau khi quay về không gian Chủ thần)

Nhận được vật phẩm Gậy sắt gỉ

Gậy sắt gỉ: Thậm chí không được tính là trang bị, nhưng dính máu thì lại là nhất. (Không thể mang về không gian Chủ thần)

Chiến lực: 190 (đã cập nhật theo trạng thái chiến đấu) + 5

Trong tầm nhìn của Tô Minh An, khán giả đang xôn xao bàn tán, độ hot của livestream đã tăng vọt lên ba chữ số:

Má ơi!
Tôi cứ tưởng cái tên Tô Minh An mặt mũi học sinh này là một chú cừu non, ai ngờ giết người lại dứt khoát như vậy!
Học sinh trỗi dậy, học sinh cấp 3 cứu thế giới!
Mọi người nói đúng… Nhưng mà trực tiếp giết người có phải hơi tàn nhẫn không, chúng ta cũng phải giữ vững tam quan của người Trạch Tinh chứ…
Đừng có nhân từ nữa, tên đeo kính này không phải thứ tốt đẹp gì, có rất nhiều cách để sinh tồn, cậu ta lại chọn cách cướp bóc của người khác.

Tô Minh An dùng Hủy diệt để mài nhọn đầu cây gậy sắt, cậu nghe thấy tiếng kêu cứu của những người bị giam giữ phía sau.

“Cảm ơn anh! Anh có thể đưa chúng tôi ra ngoài không?”

“- Xin anh đấy! Tôi thật sự rất, rất sợ…”

Mấy người liều mạng kêu cứu, dường như rất muốn đi theo cậu.

Tô Minh An hơi dịch bước chân, để lộ thi thể của nam sinh thư sinh.

Trên thi thể, lỗ thủng ở thái dương quá rõ ràng, máu đỏ sẫm đang chảy dọc từ cái lỗ đen ngòm đó.

“Ah…” Cổ họng của mấy người ban nãy còn liều mạng kêu cứu như bị bóp nghẹt, im bặt, có một người trung niên thậm chí còn co rúm vào góc tường.

Tô Minh An bước ra ngoài: “Muốn ra ngoài thì tự tìm vũ khí gì đó, đi theo sau tôi.”

Bước chân cậu rất nhanh, mấy người vẫn còn do dự.

“Hay là, hay là… chúng ta đợi thêm một chút xem sao?” Một thanh niên rụt rè nói: “Ai biết cái chuyện có thể hồi sinh mà con thỏ kia nói có thật hay không, tôi không muốn dùng cái chết để thử, lỡ chết thật thì sao?”

“Cậu ta cũng giết người! Cậu ta cũng không phải thứ tốt đẹp gì!” Người phụ nữ trung niên kích động: “Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi mà lại tàn nhẫn như vậy! Không thể đi theo cậu ta, chúng ta cũng sẽ chết!”



Lời của tác giả:

Không có nữ chính, hãy trân trọng người trước mắt :)

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧