Cơn đau nhức trên đầu vẫn còn âm ỉ.
Lúc Tô Minh An tỉnh dậy, thanh HP trong tầm nhìn là 337/500, đang từ từ hồi phục. Bên cạnh cậu là Tiểu Hàn đang hôn mê.
Trước đó, đánh ngất cậu là một nhóm người chơi chuyên cướp bóc… không ngờ cậu cũng gặp phải loại người này.
Tuy nhiên, điều này cũng tốt. Vừa hay cậu có thể thử nghiệm khả năng chiến đấu với con người của mình.
Khán giả vẫn đang rôm rả trò chuyện, số lượng người chơi chết càng lúc càng nhiều, họ chuyển thành khán giả, tràn vào các phòng livestream, hiện tại độ hot của livestream của Tô Minh An đã đạt đến 300.
“Đại ca, có một tên tỉnh rồi!”
Bên cạnh truyền đến giọng đàn ông, còn kèm theo mùi rượu, trong phòng có 5 người đang ngồi quanh bàn, ánh sao lọt vào từ cửa sổ.
“Vừa hay, đưa nó vào ngục giam.” Một người đàn ông đầu đinh thổi vào chai rượu, dường như không coi Tô Minh An ra gì.
“Ai đi? A Vượng, mày đi đi!”
Mấy người đều không muốn làm việc này, cuối cùng, một nam sinh dáng người nhỏ bé, trông thư sinh bị đẩy ra.
“Tôi tự đi.” Tô Minh An, dưới ánh mắt kỳ lạ của mấy người, chủ động đi về phía nam sinh thư sinh kia.
Đối với những nhóm cướp như này, vừa hay cậu có vài chuyện muốn biết.
Đám người lực lưỡng nhìn nhau, cảm thấy khó hiểu:
“Thật sự có người phối hợp như vậy à…”
“Dù sao cuối cùng cũng phải khóc lóc van xin giao điểm tích lũy ra, bây giờ cũng chẳng khác gì.”
“Cũng đúng, nào, tiếp tục uống…”
Hai người đi qua hành lang tối tăm, hai bên có vài căn phòng trống và cửa sổ sắt cao.
Nam sinh thư sinh luôn nhìn chằm chằm Tô Minh An, vẻ mặt rất cảnh giác.
Tô Minh An chợt nghe thấy tiếng nhắc nhở của hệ thống.
“Ting.”
Nam sinh thư sinh “áp giải” Tô Minh An vô cùng phối hợp đi theo, nghe thấy Tô Minh An bắt chuyện với cậu ta.
“- Anh trông trạc tuổi tôi đấy.” Tô Minh An nói.
Nam sinh thư sinh im lặng nhìn sang, dáng vẻ Tô Minh An khá sáng sủa, ánh mắt sáng ngời, dáng người cao ráo, quanh thân toát ra khí chất khiến người ta cảm thấy gần gũi (sức hút A), vừa nhìn đã biết là kiểu người được yêu thích trong lớp.
“Tôi vừa mệt vừa đói, thật sự sắp không chịu nổi nữa… Anh giỏi thật đấy, vậy mà có thể thong dong như vậy.” Tô Minh An nói.
Những “kinh nghiệm thất bại” mà Tô Minh An kể ra đã phần nào xua tan sự cảnh giác của nam sinh thư sinh, cậu ta quay mặt đi, nhỏ giọng nói: “Tôi… cũng không giỏi giang gì, bọn họ thường bắt nạt tôi.”
“Rõ ràng là trò chơi dựa vào trí tuệ và sức mạnh, vậy mà có người lại dựa vào vũ lực để chi phối mọi thứ…” Tô Minh An nói: “Một khi đã tham gia vào trò chơi này, chúng ta trở thành những kẻ cướp bóc tự nguyện, vừa căm ghét quy tắc, vừa muốn thu lợi từ nó… Nhưng nào có chuyện dễ như vậy.”
Nam sinh thư sinh im lặng, không nói gì.
Họ đi tiếp, cuối con đường phía trước là một căn phòng, bên trong giam giữ vài người vẻ mặt sa sút.
…Rõ ràng, những người bị giam giữ này chính là “con mồi” để cướp điểm tích lũy.
“Cậu, cậu đừng nói chuyện với tôi nữa.” Nam sinh thư sinh đột nhiên cao giọng, cậu ta lấy một cây gậy sắt từ trong balo, đẩy mạnh Tô Minh An vào trong, rồi đóng cửa sắt lại.
Cậu ta dùng gậy sắt chỉ vào Tô Minh An đang bị giam bên trong, giọng điệu rất bất ổn: “Dù cậu có nịnh nọt tôi, tôi cũng sẽ không nương tay đâu – trừ khi cậu giao điểm tích lũy ra, như vậy thì tôi cũng không cần phải nhốt cậu…”
“Không sao.” Tô Minh An mỉm cười xua tay: “Tôi chỉ cảm thấy, có những lúc, con người không thể đánh mất giới hạn đạo đức của mình.”
Có lẽ bị thái độ gần gũi của cậu tác động, nam sinh thư sinh hơi hạ giọng, vẻ mặt lộ ra chút sa sút:
“Tôi, tôi cũng không muốn như vậy… Trò chơi chết tiệt này khi nào mới kết thúc… Tôi, tôi cũng không biết bây giờ cha mẹ tôi thế nào rồi… Họ có bị đói không, có bị bắt nạt không…”
“Những người bị các anh tra tấn, có thể chính là cha mẹ của người khác.” Tô Minh An nói.
Cánh tay nam sinh thư sinh run lên dữ dội, gần như sụp đổ mà khóc lớn: “Tôi… tôi cũng không muốn, tôi cũng bị ép, tôi muốn về nhà, tôi thật sự muốn đi học đàng hoàng lại…”
Đang khóc, nam sinh thư sinh nghe thấy tiếng “cạch”.
Ổ khóa của cửa sắt rơi xuống đất trước mặt cậu ta.
Cậu ta ngước mắt lên, bàn tay của Tô Minh An đang đặt trên thái dương cậu ta.
“Bây giờ cậu không cần phải bị ép chơi trò chơi này nữa.” Tô Minh An nhìn cậu ta.
Nam sinh thư sinh còn chưa kịp giơ gậy sắt lên, đã nghe thấy tiếng “xẹt”.
Đầu ngón tay của Tô Minh An xuất hiện một vệt đen bóng, chính là kỹ năng Hủy diệt.
Thanh HP lập tức tụt xuống 0, nam sinh thư sinh nhắm mắt lại, trên mặt đầy nước mắt.
Tô Minh An thu tay về, bước qua xác của nam sinh, nhặt cây gậy sắt lên.
Trong tầm nhìn của Tô Minh An, khán giả đang xôn xao bàn tán, độ hot của livestream đã tăng vọt lên ba chữ số:
Tô Minh An dùng Hủy diệt để mài nhọn đầu cây gậy sắt, cậu nghe thấy tiếng kêu cứu của những người bị giam giữ phía sau.
“Cảm ơn anh! Anh có thể đưa chúng tôi ra ngoài không?”
“- Xin anh đấy! Tôi thật sự rất, rất sợ…”
Mấy người liều mạng kêu cứu, dường như rất muốn đi theo cậu.
Tô Minh An hơi dịch bước chân, để lộ thi thể của nam sinh thư sinh.
Trên thi thể, lỗ thủng ở thái dương quá rõ ràng, máu đỏ sẫm đang chảy dọc từ cái lỗ đen ngòm đó.
“Ah…” Cổ họng của mấy người ban nãy còn liều mạng kêu cứu như bị bóp nghẹt, im bặt, có một người trung niên thậm chí còn co rúm vào góc tường.
Tô Minh An bước ra ngoài: “Muốn ra ngoài thì tự tìm vũ khí gì đó, đi theo sau tôi.”
Bước chân cậu rất nhanh, mấy người vẫn còn do dự.
“Hay là, hay là… chúng ta đợi thêm một chút xem sao?” Một thanh niên rụt rè nói: “Ai biết cái chuyện có thể hồi sinh mà con thỏ kia nói có thật hay không, tôi không muốn dùng cái chết để thử, lỡ chết thật thì sao?”
“Cậu ta cũng giết người! Cậu ta cũng không phải thứ tốt đẹp gì!” Người phụ nữ trung niên kích động: “Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi mà lại tàn nhẫn như vậy! Không thể đi theo cậu ta, chúng ta cũng sẽ chết!”
Lời của tác giả:
Không có nữ chính, hãy trân trọng người trước mắt :)