Chào mọi người, tôi là Lữ Thụ.
Khi thám hiểm trong thế giới tận thế, tôi đã không để ý nhiều lắm. Sau khi kết thúc, lúc lướt diễn đàn tôi mới giật mình, hóa ra mọi người đều rất quan tâm đến tôi.
Tôi đã đọc một số bài đăng khen ngợi và yêu thích tôi, cảm ơn các bạn, cảm ơn vì sự yêu mến của các bạn.
Cũng đã đọc một số bài thảo luận về bản chất của thế giới trò chơi, những bài này đã khai sáng cho tôi rất nhiều, cảm ơn các bạn.
Đã xem các phân tích về bảng xếp hạng, xem các phân tích về bí ẩn của thế giới tận thế… À đúng rồi, cũng đã xem qua một số bài phân tích về tôi, mặc dù phân tích lung tung, nhưng trông rất thú vị, sự tự tin và đắc ý của người phân tích tự cho là đúng đã mang lại cho tôi không ít niềm vui, cũng cảm ơn các bạn.
Tôi thấy những người chơi hàng đầu khác trên bảng xếp hạng đều đăng bài, nội dung hoặc là tuyên chiến, hoặc là bày tỏ lòng biết ơn, tôi nghĩ nếu không đăng thì có vẻ không ổn lắm, hơn nữa số bài đăng của tài khoản mình bằng 0 trông rất xấu, nên tôi cũng đăng một bài.
Nhưng tôi lại cảm thấy không có gì để nói, trước đây tôi vốn không giỏi ăn nói, xin lỗi mọi người.
…Thật sự không biết nên nói gì.
À, đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, tôi đã thấy rất nhiều bài đăng về cuộc trò chuyện giữa tôi và người chơi số 1.
Có vẻ mọi người rất quan tâm, để đủ số chữ, tôi sẽ nói một chút.
Về Người chơi số 1, tôi rất tiếc lúc đó không thể nhìn thấy Lý luận của cậu ấy, chỉ biết được qua lời nhắc trên màn hình. Nhưng, khoảnh khắc hiểu ra, tôi biết, cậu ấy chính là người mà tôi muốn đi theo suốt đời… Từ nhỏ tôi đã thích những người luôn ấp ủ hy vọng, và người chơi số 1 chính là người như vậy, cậu ấy kiên định với mục tiêu, có thực lực mạnh mẽ, có trí tuệ hơn người, kiên trì không bỏ cuộc, kiên cường bất khuất, kiên trì không bỏ cuộc, lấy việc giúp người làm niềm vui… (lược bỏ ngàn câu thành ngữ) – Tôi hy vọng mình có thể trở thành người như cậu ấy, dù nhiều người không hiểu, tôi vẫn hy vọng được giống như cậu ấy, vĩnh viễn không dừng bước vì sự mất mát và thất bại…
Sau đó, Tô Minh An nhìn người tự xưng là “không giỏi ăn nói” này, viết một bài văn nhỏ, trôi chảy, dài hàng chục nghìn chữ ca ngợi mình.
…Hơn nữa, người này vậy mà lại dùng từ “kiên trì không bỏ cuộc” 2 lần.
Cậu đang định xem phản hồi của mọi người bên dưới thì chợt nghe thấy một tiếng “Ting”, dường như có người trong danh sách bạn bè trả lời cậu.
’– Là cô ấy!'
Tinh thần Tô Minh An bỗng phấn chấn, cảm giác nặng nề trong lòng cũng vơi đi phần nào.
’– Cô ấy trả lời mình rồi!'
Cậu lập tức di chuyển ngón tay đến danh sách bạn bè, mở thông báo tin nhắn đó.
Thông báo hệ thống: Do người chơi “Nguyệt Nguyệt” chưa chấp nhận lời mời kết bạn trong 24 giờ, yêu cầu kết bạn thất bại.
Ánh sáng trong mắt Tô Minh An dần dần tắt, cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ ngắn ngủi đó, nhất thời không biết nên nghĩ gì.
Người đồng đội cùng vào sinh ra tử bặt vô âm tín, rốt cuộc Nguyệt Nguyệt đã đi đâu? Điều này khiến cậu cảm thấy nghi hoặc.
‘Rõ ràng hy sinh trên bàn cờ cũng sẽ được hồi sinh, tại sao cô ấy lại không trả lời tin nhắn? Chẳng lẽ… trong thế giới trò chơi còn có thân phận và quy tắc nào khác ngoài người chơi?’
Sau khi ngồi trước quả cầu ánh sáng rất lâu, cậu đưa tay ra, tắt thông báo đó, sau đó, mở bảng xếp hạng thế giới.
Bảng xếp hạng thế giới (đánh giá tổng hợp):
| Hạng |
Tên |
Chiến lực |
Danh hiệu |
Số lần qua màn xuất sắc |
| 1 |
Tô Minh An |
310 |
Người chơi số 1 |
1 |
| 2 |
Noel |
485 |
|
1 |
| 3 |
Mizushimakawa Sora |
395 |
|
1 |
| 4 |
Lữ Thụ |
400 |
|
|
| 5 |
Arthur |
395 |
|
|
| 6 |
Adolph |
379 |
|
|
| 7 |
Iris |
360 |
|
1 |
| 8 |
Vương Vạn Vũ |
398 |
|
1 |
| 9 |
Jesse |
378 |
|
|
| 10 |
Edward |
397 |
|
1 |
…
Bảng xếp hạng thế giới do hệ thống liệt kê đáng tin hơn nhiều so với Đại sảnh Danh vọng do người chơi tự lập, rõ ràng không chỉ xét chiến lực, nếu không thì Tô Minh An với chiến lực cá nhân 310 không thể nào xếp trên một loạt người có chiến lực 400 được, chiến lực trong thực tế của cậu đều nằm ở phân thân.
Bảng xếp hạng chỉ được làm mới sau mỗi lần thế giới trong màn chơi kết thúc, chứ không thay đổi theo thời gian thực.
Nghĩ đến việc “Không gian Chủ thần” đã mở, Tô Minh An nhìn cánh cửa trong căn phòng trước mặt, tiến lên đẩy cửa.
Ngài sắp vào quảng trường Chủ thần (máy chủ 37198 – do số lượng người chơi và khán giả quá đông, hệ thống tự động chia quảng trường Chủ thần thành 50,000 khu, mỗi quảng trường có thể chứa 20,000 người chơi)
Có muốn chọn ẩn danh và che giấu diện mạo không?
“Có.” Cái này nhất định phải chọn có, nếu không vừa ra ngoài có lẽ đã bị bao vây.
Một luồng sáng trắng lóe lên trước mắt.
Khi tầm nhìn phục hồi, bên tai vang lên tiếng người ồn ào, Tô Minh An mở mắt ra, thấy trước mặt mình là một đài phun nước khổng lồ, tiếng nước “ào ào” rõ ràng, giữa đài phun nước là một bức tượng khổng lồ, méo mó, được sơn trắng xóa – rõ ràng, bức tượng có gu thẩm mỹ kém này là tượng của Sếp Thỏ.
Cậu nhận thấy toàn thân mình được bao phủ bởi một chiếc áo choàng, khi đặt tay lên mặt, cậu chạm vào một bề mặt lạnh lẽo, có một chiếc mặt nạ che kín mặt cậu – tốt lắm, che giấu rất kỹ, trông rất an toàn.
Dường như bây giờ cậu đang ở trong một góc, đài phun nước nằm gần góc phố, gần đó không có ai, cậu mở bản đồ nhỏ – nơi này hình như là cái nơi được gọi là “Thế giới Chủ thần”, trông giống như một thành phố nhỏ pha trộn phong cách Đông Tây, những ngôi nhà bỏ hoang bên đường vừa mang phong cách cổ trấn của Long Quốc với mái ngói tường trắng, vừa mang phong cách thị trấn phương Tây với màu sắc rực rỡ.
Sau này, ngoài việc xem livestream và bàn luận trên diễn đàn thì những khán giả bị loại còn có thể thuê nhà ở đây, trở thành “người chơi giải trí”, họ có thể rèn vật phẩm, luyện thuốc, chế tạo vũ khí phụ, thậm chí mở hiệu sách, quán cà phê, sau đó bán cho những người chơi thám hiểm khi họ trở về, kiếm điểm tích lũy… Khán giả cuối cùng cũng có thể làm một nghề hậu cần hữu ích, thay vì suốt ngày lên diễn đàn chỉ trích người khác.
– Tuy nhiên, điều này cũng sẽ gây ra một mối nguy hiểm tiềm ẩn.
Đó là, số người sẵn sàng xuống sân, mạo hiểm mạng sống sẽ ngày càng ít đi – con người luôn thích sự an nhàn, dường như ban tổ chức muốn khán giả chìm đắm trong trạng thái giải trí đến chết này.
Tô Minh An đứng ở góc nhìn ra ngoài, quảng trường rộng mênh mông, khắp nơi đều thấy người bày hàng và người đi chợ – tuy những người này đa số đều là người chơi thám hiểm, nhưng sau này những người bày hàng chủ yếu sẽ là những người chơi hậu cần bị loại.
Ngoài quảng trường còn có vô số con hẻm dẫn đến những nơi khác, đó dường như là nơi đặt các xưởng rèn, cửa hàng thuốc, sau này có thể còn có hiệu sách, quán cà phê,… nhưng bây giờ vẫn chưa có ai thuê. Dường như Sếp Thỏ rất hiểu cảm nhận về “tổ ấm” của con người trên Trạch Tinh, khi đủ điểm tích lũy, người chơi thám hiểm hay người chơi bị loại đều có thể mua hoặc thuê nhà ở đây, thậm chí mua đồ nội thất để trang trí nó, không cần phải chen chúc trong không gian cá nhân nhỏ bé nữa.
…Tuy nhiên, những điều này đối với Tô Minh An đều là lãng phí, cậu không có thời gian rảnh rỗi để tận hưởng.
Sau khi xác nhận áo choàng và mặt nạ hoàn toàn che kín mình, cậu bước ra khỏi góc phố, muốn đến xem những quầy hàng nhỏ của người chơi.
Quảng trường rất náo nhiệt, đủ loại tiếng rao hàng vang lên không ngớt.
“Thu mua các loại trang bị, đồ rèn, trả giá đi!”
“Bán vũ khí loại đao cấp trắng xanh, có thể dùng điểm tích lũy hoặc trao đổi!”
“Bán tất cả vật phẩm, tôi sống được 15 ngày trong thế giới thứ nhất, không định tiếp tục chơi nữa, bán hết toàn bộ trang bị trên người, chỉ cần 250 điểm tích lũy là có thể mua hết…”
“Tuyển seeder trên diễn đàn, 1 điểm tích lũy một bài! Làm bất cứ lúc nào, không mất phí dịch vụ, ai muốn kiếm thêm điểm tích lũy trong thời gian rảnh rỗi thì hãy liên hệ riêng với tôi…”
“Có ai muốn nâng cao kỹ năng viết bài và chỉnh sửa video trên diễn đàn không, ở đây có một nhóm dạy các kỹ năng photoshop và premiere, không cần mời người, ai muốn học thì nhanh chóng vào nhóm +q885896871…”
Đúng lúc bên cạnh con hẻm có một cô gái trẻ khoảng 20 tuổi đang bày hàng, trên đó đặt một thanh trường kiếm bằng sắt và một số vật dụng nhỏ dùng để rèn. Từ lâu Tô Minh An đã muốn có một vũ khí của riêng mình, nên rất quan tâm đến những thứ này.
Cậu bước tới, muốn mở bảng thông tin của thanh trường kiếm để xem, nhưng chợt chú ý thấy ánh mắt người phụ nữ dùng để nhìn mình trở nên rất kỳ lạ.
Khuôn mặt cô ta giống như chợt bị tạt sơn đỏ, trở nên đỏ bừng trong nháy mắt, ánh mắt cũng như lấp lánh ánh sao, trên mặt là vẻ không thể tin được, thậm chí cô còn đưa tay ra, dường như muốn chạm vào mặt nạ của cậu.