Chào mọi người, tôi là Lữ Thụ.

Khi thám hiểm trong thế giới tận thế, tôi đã không để ý nhiều lắm. Sau khi kết thúc, lúc lướt diễn đàn tôi mới giật mình, hóa ra mọi người đều rất quan tâm đến tôi.

Tôi đã đọc một số bài đăng khen ngợi và yêu thích tôi, cảm ơn các bạn, cảm ơn vì sự yêu mến của các bạn.

Cũng đã đọc một số bài thảo luận về bản chất của thế giới trò chơi, những bài này đã khai sáng cho tôi rất nhiều, cảm ơn các bạn.

Đã xem các phân tích về bảng xếp hạng, xem các phân tích về bí ẩn của thế giới tận thế… À đúng rồi, cũng đã xem qua một số bài phân tích về tôi, mặc dù phân tích lung tung, nhưng trông rất thú vị, sự tự tin và đắc ý của người phân tích tự cho là đúng đã mang lại cho tôi không ít niềm vui, cũng cảm ơn các bạn.

Tôi thấy những người chơi hàng đầu khác trên bảng xếp hạng đều đăng bài, nội dung hoặc là tuyên chiến, hoặc là bày tỏ lòng biết ơn, tôi nghĩ nếu không đăng thì có vẻ không ổn lắm, hơn nữa số bài đăng của tài khoản mình bằng 0 trông rất xấu, nên tôi cũng đăng một bài.

Nhưng tôi lại cảm thấy không có gì để nói, trước đây tôi vốn không giỏi ăn nói, xin lỗi mọi người.

…Thật sự không biết nên nói gì.

À, đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, tôi đã thấy rất nhiều bài đăng về cuộc trò chuyện giữa tôi và người chơi số 1.

Có vẻ mọi người rất quan tâm, để đủ số chữ, tôi sẽ nói một chút.

Về Người chơi số 1, tôi rất tiếc lúc đó không thể nhìn thấy Lý luận của cậu ấy, chỉ biết được qua lời nhắc trên màn hình. Nhưng, khoảnh khắc hiểu ra, tôi biết, cậu ấy chính là người mà tôi muốn đi theo suốt đời… Từ nhỏ tôi đã thích những người luôn ấp ủ hy vọng, và người chơi số 1 chính là người như vậy, cậu ấy kiên định với mục tiêu, có thực lực mạnh mẽ, có trí tuệ hơn người, kiên trì không bỏ cuộc, kiên cường bất khuất, kiên trì không bỏ cuộc, lấy việc giúp người làm niềm vui… (lược bỏ ngàn câu thành ngữ) – Tôi hy vọng mình có thể trở thành người như cậu ấy, dù nhiều người không hiểu, tôi vẫn hy vọng được giống như cậu ấy, vĩnh viễn không dừng bước vì sự mất mát và thất bại…