Người chơi số 1 Chương 25. “Cứ giao hết cho tớ.” ▾
Người chơi số 1
Nhân vật Chương 1. “Cậu sẽ có một tương lai tươi sáng.” Chương 2. Màn tân thủ TE・Cô ấy biến mất Chương 3. “- Chúng ta là ‘loài người’.” Chương 4. “Họ đã trở thành ‘người chơi’.” Chương 5. “Cứu rỗi mọi người, giết chết mọi người.” Chương 6. “Cậu là hy vọng cuối cùng của loài người.” Chương 7. “Loài người còn tương lai không?” Chương 8. “Cậu không cần phải tham gia trò chơi này nữa.” Chương 9. “Tôi yêu người, yêu người.” Chương 10. BE 1・Con tàu Noah lật Chương 11. “Hy vọng mang tên hy sinh.” Chương 12. “Giấc mơ tiên tri.” Chương 13. “Đến chơi trò chơi cùng em nào.” Chương 14. BE 2・Ngày mai Chương 15. Trò chơi bắt đầu Chương 16. "Đại sảnh Danh vọng và Bảng Dự tuyển" Chương 17. “Tiến sĩ, hãy dùng súng.” Chương 18. “Cô ấy đã ngủ yên dưới lòng đất.” Chương 19. “Xin chào, tôi là Tô Minh An, một sinh viên bình thường.” Chương 20. “Là thuốc giải ư?” Chương 21. “Chẳng lẽ muốn chúng ta tự tay giết anh ấy sao?” Chương 22. “Thời đại không thể nhìn thấy ánh sáng.” Chương 23. “Người đầu tiên?” Chương 24. “Tại sao lại là cậu?” Chương 25. “Cứ giao hết cho tớ.” Chương 26. “Dùng mạng sống làm quân cờ” Chương 27. “Thế giới bàn cờ” Chương 28. “Người chơi số 1?” Chương 29. “Tốt, tiến lên” Chương 30. “Trực tiếp tấn công Vua địch.” Chương 31. “Hoàn cảnh của tớ và cậu giống nhau rồi.” Chương 32. “Cậu rốt cuộc là ai?” Chương 33. “Cậu là Người chơi số 1.” Chương 34. “Ra lệnh đi.” Chương 35. BE 3・Cùng với ánh sáng và bụi trần Chương 36. “Vận may chiến thắng, Người chơi số 1.” Chương 37. “Chúng ta tự hào vì điều gì?” Chương 38. “Hôm nay trông anh có vẻ khác lắm.” Chương 39. Khâu suy luận cuối cùng Chương 40. TE・Không thể cứu vớt Chương 41. “Cậu còn quá nhỏ” Chương 42. “Liều thuốc duy nhất” Chương 43. “Rồi các người sẽ được cứu vớt” Chương 44. Bí mật của việc qua màn xuất sắc Chương 45. Cái bẫy dành cho người chơi số 1 Chương 46. Bảng xếp hạng thế giới Chương 47. "Người chơi số 1" Chương 48. Khoa học viễn tưởng・Tòa thành trên không Bạch Nhật Chương 49. “Cậu và đấng cứu thế.” Chương 50. “Ngài là thủ lĩnh quân phản kháng, Elevin.” Chương 51. “Các bạn cũng là tương lai của loài người.” Chương 52. “Thành phố này bệnh rồi.” Chương 53. “Các người có thù oán gì với người chơi số 1?” Chương 54.”Bảo vệ thủ lĩnh.” Chương 55. Mọi người, chúng ta là lửa. Chương 56. “Anh ấy có khí chất lãnh đạo.” Chương 57. “Hoa, tặng cho anh.” Chương 58. “Cậu và cây đàn piano” Chương 59. “Em phải mặc váy cưới trắng tinh.” Chương 60. “Con phải trở thành hy vọng của thành bang.” Chương 61. “Cậu là Thần.” Chương 62. “Cô là ngọn lửa tội ác.” Chương 63. “Bạch Thành không có hoa.” Chương 64. “Em tên là Alisa, Alisa tự do và độc lập.” Chương 65. TE・Đóa hoa vực thẳm Chương 66. “Cô là Noriah hoàn hảo.” Chương 67. Bang hội Ngọn Hải Đăng Chương 68. “Người chơi số 1, cậu thật ích kỷ.” Chương 69. “Cậu ta thật sự hẹp hòi như thế sao?” Chương 70. “Cậu lên đây đi, Tô Minh An” Chương 71. BE 4・Vinh quang Chương 72. “Người vì mọi người ôm củi” Chương 73. “Cậu ta đang nguyền rủa tôi” Chương 74. “Đi theo tôi đi” Chương 75. “Đây là một con số không tồi.” Chương 76. Thế giới học đường・Trung học Minh Khê Chương 77. “Bầu trời sao và lữ khách” Chương 78. “Đến văn phòng của thầy” Chương 79. “Cô đang sải cánh bay cao.” Chương 80. Streamer Chương 81. “Thà chết chứ không ăn đồ ở nhà ăn.” Chương 82. “Không biết làm, chết mất.” Chương 83. “Nhưng con muốn học vẽ.” Chương 84. “Ở lại, bầu bạn với tớ” Chương 85. “Tô Minh An, cậu rất quan trọng.” Chương 86. “Đừng so sánh mình với cậu ta” Chương 87. “Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” Chương 88. “Tôi thích Người chơi số 1 này.” Chương 89. “Cậu đang xem cái gì vậy?” Chương 90. BE・Giấc ngủ say Chương 91. “Cậu muốn phá hủy thế giới của tôi.” Chương 92. “Này, hãy làm cho con đẹp thêm chút nhé” Chương 93. “Cuối cùng… em cũng đợi được anh” Chương 94. “Con muốn, tư tưởng bất tử.” Chương 95. “Em chỉ là thích anh thôi mà” Chương 96. “Cùng em khiêu vũ nào.” Chương 97. “12 năm của cô” Chương 98. “Cậu không phải vật sở hữu của bất kỳ ai.” Chương 99. “Minh An An, hãy giết tôi đi” Chương 100. TE・Tương lai rực rỡ

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

“Tớ đã đoán đúng, vắc xin phòng bệnh hay nói đúng hơn là thuốc giải… thực ra có 2 loại.” Tô Minh An suy nghĩ: “Vi rút đến từ nấm sẽ ẩn náu trong cơ thể người, vắc xin phòng bệnh của nó phải được nuôi cấy trên xác người – đó chính là nguồn gốc của lọ không màu này, lọ không màu tớ nhặt được ở trung tâm nghiên cứu ngay từ đầu. Cậu đã ăn bánh quy nấm đầu khỉ, nhiễm vi rút, cần loại thuốc giải này.”

“Còn vi rút đến từ thây ma thì cần lọ chất lỏng màu tím để giải, giống như khi giải độc cho Dương Trường Húc, lọ màu tím tớ nhặt được ở một phòng khám bỏ hoang.”

Cậu bỗng thấy ánh mắt Nguyệt Nguyệt nhìn sang, đó là ánh mắt đặc trưng của cô, như được sương mù bao phủ, mơ màng.

“Không hiểu sao? Không sao cả.” Tô Minh An bước vào bệnh viện: “Cứ giao hết cho tớ.”

Nguyệt Nguyệt cầm kiếm trong tay, bám sát theo sau cậu.

…Cô không quan tâm sự thật của thế giới này là như thế nào.

Cô chỉ muốn đi theo cậu. Cô cho rằng mình không có gia đình, người có thể chơi trò chơi cùng mình chính là người thân nhất.

Khi còn bé cậu đã cứu cô, không chỉ 1 lần.

Cô biết mình vụng về, không giỏi ăn nói, trong mắt chỉ có kiếm, nên cô cố gắng chọn cách im lặng, cô cũng không quan tâm đến ngọn hải đăng trong lời Tô Minh An nói, suy nghĩ của cô đơn giản và trực tiếp, vì cô không hiểu những điều quanh co phức tạp đó.

Từ khi thế giới trò chơi bắt đầu, đã có 50,000 thành phố X, nếu xác suất 1/50,000 để họ gặp nhau trong cùng 1 thành phố X, đó chính là do trời định.

Cô luôn tin vào may mắn cấp S của mình.

Vừa bước vào bệnh viện, đã cảm nhận được một luồng lạnh lẽo len lỏi khắp nơi, cảm giác nguy hiểm nhanh chóng leo lên dọc sống lưng.

Hành lang như miệng con quái thú khổng lồ, tiếng gầm gừ của thây ma vang vọng trong hành lang.

Tô Minh An mở bản đồ, bệnh viện có bốn cổng chính ở hướng Đông, Tây, Nam và Bắc. Một hành lang dài nối từ các cổng này dẫn đến sảnh tròn nằm chính giữa và thang máy.

Cậu bật đèn pin lên, đột nhiên có cảm giác như đang làm streamer chơi trò chơi kinh dị, vòng sáng tròn đó đến từ chiếc đèn pin “năng lượng hạt nhân” trong tay, dường như nó sẽ không bao giờ tắt.

“Chúng ta đến phòng cấp cứu ở tầng 3 trước đi.” Cậu nói.

“Tớ đi theo cậu.” Nguyệt Nguyệt đáp.

Dọc đường khá im lặng, chỉ có tiếng vút của thanh kiếm bạc. Tô Minh An đi phía trước, tay cầm bản đồ, suy nghĩ về câu đố, còn Nguyệt Nguyệt thì bảo vệ cậu bằng kiếm.

Suy nghĩ của cậu và võ lực của cô, lúc này phối hợp vô cùng ăn ý.

Khi nhìn thấy một tia sáng phía trước, cậu biết đã đến đại sảnh.

Bình luận còn sợ hơn cả cậu:

Bệnh viện này âm u quá, giống bệnh viện trong trò chơi kinh dị tôi từng chơi.
Chỉ riêng lòng can đảm này thôi đã khiến tôi khâm phục rồi, hy vọng Tô Minh An có thể đi đến cuối.
Nói thật, chúng ta không nên quá khắt khe với người khác… Họ thật sự rất vất vả…
Lại bắt đầu rồi? Tôi nhớ lúc trước anh cũng mắng chửi thậm tệ đấy?
Đừng mắng nữa đừng mắng nữa, không biết Tô Minh An cơ bản không xem bình luận sao, mắng cũng vô ích, lại còn bị người ta chửi lại, khán giả gà mờ còn không hiểu, tôi bó tay…

Ngay khi cậu bước vào sảnh tròn, trên tường chợt xuất hiện vô số dấu tay đẫm máu, như vết tích của người sắp chết để lại.

“Hihi, hihihi…”

Cậu chợt nghe thấy một tiếng cười như chuông bạc. Có tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau, cậu nhanh chóng quay người lại, nhưng chỉ thấy một bức tường.

Trên tường là mấy chữ lớn viết bằng máu:

– Anh có muốn đi hái nấm cùng em không?

Còn bóng dáng của Nguyệt Nguyệt, chợt biến mất.

Tô Minh An quay đầu bỏ chạy, lao lên cầu thang mục nát.

“Tsss -“

Ngay khi bước lên, cậu nghe thấy tiếng cầu thang phía sau dần mục nát gãy đổ.

Cùng với việc cậu chạy lên, con đường phía sau liên tục sụp đổ.

Cậu bước về phía trước, khi nhìn thấy sân an toàn ở tầng 2, cậu dồn hết sức nhảy lên, vươn tay ra –

Đèn pin rơi xuống, ánh sáng dần dần biến mất trong bóng tối sâu thẳm.

Cách sân rộng lớn đó, chỉ còn một gang tay.

Cậu cố gắng vươn người về phía trước, bậc thang dưới chân đã hoàn toàn biến mất.

Khoảng cách ngắn ngủi đó, phóng đại vô hạn trước mắt.

Nơi mà bàn tay có thể với tới, còn thiếu một gang tay.

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧