“Tớ đã đoán đúng, vắc xin phòng bệnh hay nói đúng hơn là thuốc giải… thực ra có 2 loại.” Tô Minh An suy nghĩ: “Vi rút đến từ nấm sẽ ẩn náu trong cơ thể người, vắc xin phòng bệnh của nó phải được nuôi cấy trên xác người – đó chính là nguồn gốc của lọ không màu này, lọ không màu tớ nhặt được ở trung tâm nghiên cứu ngay từ đầu. Cậu đã ăn bánh quy nấm đầu khỉ, nhiễm vi rút, cần loại thuốc giải này.”
“Còn vi rút đến từ thây ma thì cần lọ chất lỏng màu tím để giải, giống như khi giải độc cho Dương Trường Húc, lọ màu tím tớ nhặt được ở một phòng khám bỏ hoang.”
Cậu bỗng thấy ánh mắt Nguyệt Nguyệt nhìn sang, đó là ánh mắt đặc trưng của cô, như được sương mù bao phủ, mơ màng.
“Không hiểu sao? Không sao cả.” Tô Minh An bước vào bệnh viện: “Cứ giao hết cho tớ.”
Nguyệt Nguyệt cầm kiếm trong tay, bám sát theo sau cậu.
…Cô không quan tâm sự thật của thế giới này là như thế nào.
Cô chỉ muốn đi theo cậu. Cô cho rằng mình không có gia đình, người có thể chơi trò chơi cùng mình chính là người thân nhất.
Khi còn bé cậu đã cứu cô, không chỉ 1 lần.
Cô biết mình vụng về, không giỏi ăn nói, trong mắt chỉ có kiếm, nên cô cố gắng chọn cách im lặng, cô cũng không quan tâm đến ngọn hải đăng trong lời Tô Minh An nói, suy nghĩ của cô đơn giản và trực tiếp, vì cô không hiểu những điều quanh co phức tạp đó.
Từ khi thế giới trò chơi bắt đầu, đã có 50,000 thành phố X, nếu xác suất 1/50,000 để họ gặp nhau trong cùng 1 thành phố X, đó chính là do trời định.
Cô luôn tin vào may mắn cấp S của mình.
Vừa bước vào bệnh viện, đã cảm nhận được một luồng lạnh lẽo len lỏi khắp nơi, cảm giác nguy hiểm nhanh chóng leo lên dọc sống lưng.
Hành lang như miệng con quái thú khổng lồ, tiếng gầm gừ của thây ma vang vọng trong hành lang.
Tô Minh An mở bản đồ, bệnh viện có bốn cổng chính ở hướng Đông, Tây, Nam và Bắc. Một hành lang dài nối từ các cổng này dẫn đến sảnh tròn nằm chính giữa và thang máy.
Cậu bật đèn pin lên, đột nhiên có cảm giác như đang làm streamer chơi trò chơi kinh dị, vòng sáng tròn đó đến từ chiếc đèn pin “năng lượng hạt nhân” trong tay, dường như nó sẽ không bao giờ tắt.
“Chúng ta đến phòng cấp cứu ở tầng 3 trước đi.” Cậu nói.
“Tớ đi theo cậu.” Nguyệt Nguyệt đáp.
Dọc đường khá im lặng, chỉ có tiếng vút của thanh kiếm bạc. Tô Minh An đi phía trước, tay cầm bản đồ, suy nghĩ về câu đố, còn Nguyệt Nguyệt thì bảo vệ cậu bằng kiếm.
Suy nghĩ của cậu và võ lực của cô, lúc này phối hợp vô cùng ăn ý.
Khi nhìn thấy một tia sáng phía trước, cậu biết đã đến đại sảnh.
Bình luận còn sợ hơn cả cậu:
Ngay khi cậu bước vào sảnh tròn, trên tường chợt xuất hiện vô số dấu tay đẫm máu, như vết tích của người sắp chết để lại.
“Hihi, hihihi…”
Cậu chợt nghe thấy một tiếng cười như chuông bạc. Có tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau, cậu nhanh chóng quay người lại, nhưng chỉ thấy một bức tường.
Trên tường là mấy chữ lớn viết bằng máu:
Còn bóng dáng của Nguyệt Nguyệt, chợt biến mất.
Tô Minh An quay đầu bỏ chạy, lao lên cầu thang mục nát.
“Tsss -“
Ngay khi bước lên, cậu nghe thấy tiếng cầu thang phía sau dần mục nát gãy đổ.
Cùng với việc cậu chạy lên, con đường phía sau liên tục sụp đổ.
Cậu bước về phía trước, khi nhìn thấy sân an toàn ở tầng 2, cậu dồn hết sức nhảy lên, vươn tay ra –
Đèn pin rơi xuống, ánh sáng dần dần biến mất trong bóng tối sâu thẳm.
Cách sân rộng lớn đó, chỉ còn một gang tay.
Cậu cố gắng vươn người về phía trước, bậc thang dưới chân đã hoàn toàn biến mất.
Khoảng cách ngắn ngủi đó, phóng đại vô hạn trước mắt.
Nơi mà bàn tay có thể với tới, còn thiếu một gang tay.