“Tô Minh An.” Giọng Thẩm Nguyệt khi gọi tên cậu đã xác nhận suy đoán của dòng bình luận, đôi mắt xinh đẹp của cô tĩnh lặng như ánh tuyết dưới mặt hồ phương Bắc, mang theo vẻ thanh tịnh, thoát tục: “Trân trọng mạng sống của mình một chút… được không? Cậu phải biết cậu rất quan trọng.”
Tô Minh An chỉ hỏi: “Trước đây cô là người chơi?”
“…” Tương tự, Thẩm Nguyệt cũng không trả lời câu hỏi này.
Trong bóng tối, Tô Minh An không nhìn rõ biểu cảm của cô.
“Trên người cậu có mùi của lời nguyền.” Thẩm Nguyệt khẽ nhíu mày: “Có người đã yểm lên người cậu một lời nguyền khiến độ khó của màn chơi tăng lên… Cậu bị nhắm vào rồi.”
Đây là lần đầu Tô Minh An nghe nói đến loại kỹ năng này.
“Tớ không thể giúp cậu hóa giải loại lời nguyền này, cậu hãy nghỉ ngơi ở đây một đêm, không được đi lung tung. Sáng mai 7 giờ học bài, cậu hãy đến lớp học.” Thẩm Nguyệt đi ra ngoài, khóa cửa.
Ngoài cửa truyền đến giọng nói gần như van xin của cô: “Đừng chạy lung tung nữa, tớ sẽ giúp cậu… ít nhất là trong việc qua màn xuất sắc ở thế giới này, hứa với tớ được không?”
“Được.” Nghe thấy nửa câu sau của cô, Tô Minh An gật đầu.
Tiếng bước chân ngoài cửa khựng lại một chút, rồi xa dần.
Dòng bình luận đã bùng nổ:
Tô Minh An đương nhiên biết cô là Nguyệt Nguyệt.
Đáng lẽ Nguyệt Nguyệt phải còn sống, bọn Hubert đều còn sống, không lý nào chỉ có mình cô chết.
Nhưng cô lại không phải là Nguyệt Nguyệt.
Cậu rất quen thuộc với ánh mắt và cách nói chuyện của Nguyệt Nguyệt, nhưng “Thẩm Nguyệt” này lại có những sự khác biệt nhỏ – Thẩm Nguyệt như một Nguyệt Nguyệt đã trưởng thành, ánh mắt cô không còn trong sáng nữa, như chứa đựng rất nhiều năm tháng.
Rốt cuộc… cô đã trải qua những gì?
Đây dường như là một văn phòng bình thường, ống đựng bút, túi đựng tài liệu, giáo án, khi Tô Minh An lục lọi tủ, cậu chạm vào một thứ mềm mại.
Động tác của cậu hơi do dự, nhưng vẫn rút nó ra khỏi một chồng sách ôn thi đại học Tuyển tập 5 năm đề thi, 3 năm đề ôn thi.
Là một miếng da mặt nhăn nheo, khô khốc.
Mặt nạ da người có mùi hương hoa hồng, rất giống với mùi hương trên người Thẩm Nguyệt, Tô Minh An nhét nó trở lại, lại tìm thấy một cuốn nhật ký trong tủ sắt.
Trong đêm tối không nhìn rõ chữ, cậu nhét cuốn nhật ký vào không gian balo, tiếp tục tìm kiếm.
“Cộc, cộc, cộc.”
Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài cửa, đều đặn và nặng nề, không giống như của Thẩm Nguyệt, ngược lại giống như của… giáo viên chủ nhiệm.
Cậu lập tức mở tủ chui vào, bên trong tủ khá trống trải, có mùi mốc nhẹ, nhưng cậu tạm thời không quan tâm đến những điều đó, cậu quay người lại nhanh chóng đóng cửa tủ.
“Huhu -“
Cậu nghe thấy tiếng khóc nức nở của một người, cùng với tiếng cơ thể bị kéo lê.
“Tha cho tôi, xin ông, tha cho tôi đi…”
Giọng nói đó đã khàn đặc, nhưng có thể nghe ra là giọng nữ.
“Đừng sợ.” Đó là giọng của giáo viên chủ nhiệm Thẩm, giọng thầy trầm thấp và dịu dàng, như đang thì thầm với người yêu: “Thầy sẽ ban cho trò tư tưởng bất tử, thân thể bất tử và linh hồn… bất tử.”
“Tôi không cần… Tôi không cần!”
“Đùng!”
Tô Minh An cảm thấy bức tường rung lên.
Cậu nhìn ra ngoài qua khe hở của tủ, thấy tên giáo viên chủ nhiệm túm tóc một nữ sinh, ném cô ta vào tường.
“Xin ông, hãy để tôi về nhà, tôi không muốn chơi trò chơi này nữa! Tôi không muốn làm người chơi, hãy để tôi quay về, xin ông -”
Nữ sinh vẫn đang cầu xin, trên người cô ta loang lổ những mảng màu đỏ tươi.
Dòng bình luận còn sốt ruột hơn cả cậu:
Giáo viên chủ nhiệm đưa tay ra, dường như muốn kéo cô gái đi đâu đó –
“Dừng tay!”
Bên ngoài vang lên một giọng nam trẻ tuổi, kèm theo tiếng bước chân vội vã.