Tô Minh An bước ra khỏi Bệnh viện Trung ương.
Trên tay cậu xách vài lọ thuốc thử – đây là thuốc DNA mà Tiểu Hàn mong đợi.
Cậu sẽ mang chúng về trung tâm nghiên cứu, phát triển thành vắc xin thây ma có thể được sử dụng rộng rãi.
‘Từ nay về sau,
Sẽ không còn ai phải sợ hãi trước thây ma nữa.’
Vị tiến sĩ mà Tiểu Hàn tin tưởng – cậu thực sự đã thay đổi thế giới.
“Anh là hy vọng của tương lai, tiến sĩ.”
“Nếu là anh, nhất định có thể… Nếu nói ai có thể cứu vớt thế giới này, em tin người đó là anh.”
“Nếu em có thể sống đến ngày có thế kỷ mới…”
‘Thì ra Tiểu Hàn chỉ cách “thế kỷ mới” có vài ngày mà thôi.’
“Ting!”
Sau khi đạt được TE, cách đạt được 2 kết cục khác hiện ra trước mắt Tô Minh An.
Có lẽ vì ngay từ đầu cậu đã có được manh mối liên quan đến Bệnh viện Trung ương, trực tiếp đi theo kết thúc TE hoàn hảo nhất, nên cậu đã không tiếp xúc với hai tuyến đường còn lại.
Trong các màn thế giới sau, có lẽ có thể thử đi theo những tuyến có kết cục khác nhau.
“Này -!”
Giọng nữ vang lên từ phía sau, Tô Minh An quay người lại.
“À thì, cảm ơn cậu đã cứu tôi.” Ngu Nhược Hà nghiêm túc nói: “Ngoài lần bị nhóm cướp tấn công, đây đã là lần thứ 2 cậu cứu tôi rồi, lần này tôi nhất định phải báo đáp cậu. Tôi không biết nên báo đáp cậu như thế nào, tôi không biết cậu thiếu thứ gì…”
“Cái đó.” Tô Minh An chỉ vào người cô.
Ngu Nhược Hà sững người, mặt chợt đỏ bừng.
’…Cái, cái, cái cậu nhóc này đang nói gì vậy!'
Đầu óc Ngu Nhược Hà nhanh chóng xoay chuyển, tự dưng lại nghĩ lệch hướng.
“Không được, không được, cậu còn quá nhỏ, tuyệt đối không được…” Ngu Nhược Hà liên tục xua tay.
“?”
Cô thấy dường như trên đầu cậu thiếu niên trước mặt hiện lên một dấu chấm hỏi rõ rệt.
“Việc dùng súng liên quan gì đến tuổi tác?” Cô nghe thấy cậu đáp như vậy.
Sau đó, cô nhận ra điều gì đó.
Ánh mắt có chút xấu hổ của cô chậm rãi di chuyển xuống dưới, nhìn vào eo mình.
…Ở đó có một khẩu súng lục nhỏ.
Trong đầu cô lập tức trở nên hỗn độn, nhiệt độ lan ra cả mặt, cô cố gắng duy trì nét mặt lúc thường, sau đó rút súng ra đặt vào tay cậu.
“Nó đã là của cậu.” Cô đáp rồi tự động quay mặt đi.
Tô Minh An nhận lấy súng, bắt đầu kiểm tra thuộc tính.
“Lúc trước, khi bắn thây ma, tôi đã dùng vài viên, hiệu quả cũng được, cậu có thể thử.” Ngu Nhược Hà nhìn cậu nói.
Sau đó, cô thấy Tô Minh An lại nhìn về phía mình.
“Kỹ năng bắn súng của cô là cấp mấy?” Cậu hỏi.
“Cấp 3, có sẵn từ trước khi trò chơi bắt đầu rồi, tôi đã từng tập bắn súng ngoài đời.” Ngu Nhược Hà đáp: “Khẩu súng này chỉ cần cấp 1 là có thể dùng được, rất đơn giản.”
Cô thấy người trước mặt rơi vào sự im lặng kỳ lạ.
Dòng bình luận đang điên cuồng nhắc nhở cô:
“Ờm…” Ngu Nhược Hà nhìn cậu: “À thì, tôi dạy cậu cách dùng nhé?”
Cô chợt nhớ đến lời Tô Minh An đã nói với cô lúc trò chơi bắt đầu – cậu chỉ là một sinh viên đại học bình thường.
‘Bình thường chỗ nào chứ! Tuy không biết dùng súng thì hơi…’
“Tôi dạy cậu tư thế bắn, đây là tư thế đứng bắn, cần dang rộng hai chân bằng vai hoặc rộng hơn vai một chút. Mũi chân hơi chếch ra ngoài, sau đó hơi hướng trọng tâm về phía sau bên trái…” Cô nhớ khẩu quyết và nói cho cậu, cậu cũng rất thông minh, không cần cô phải lặp lại lần thứ hai hay chỉnh sửa tư thế.
“Còn có một loại là tư thế bắn súng khi di chuyển, tức là bắn mục tiêu di động, sẽ phức tạp hơn một chút. Cậu cần phải cầm súng bằng tay phải, tư thế này giống với động tác bắng súng bằng một tay. Lòng bàn tay trái hướng ra sau, nắm lấy cò súng, kéo về phía sau bên trái để lên đạn…” Cô giải thích sơ qua các khái niệm cơ bản, rồi nói tiếp: “Đây chỉ là những tư thế cơ bản. Để bắn trúng mục tiêu, đặc biệt là mục tiêu di động, cậu cần phải luyện tập rất nhiều. Cậu có thể tập ở đây, đừng nản nếu bắn không trúng, đó là chuyện bình thường…”
Cô đang nói thì đột nhiên thấy cậu thiếu niên giơ hai tay lên, mắt nhìn thẳng.
“- Đoàng!”
Tiếng súng vang lên.
Con thây ma đằng xa vừa mới ló đầu ra, còn chưa kịp vươn móng vuốt chạy tới đã bị một phát súng bắn nát đầu, máu đen bắn tung tóe khắp nơi.
Ngu Nhược Hà cảm thấy có lẽ trên đời này thực sự có thiên tài.
Dòng bình luận ngớ người trong nháy mắt:
Tô Minh An lại không bất ngờ, cậu có 30 điểm Tinh thần, việc khóa mục tiêu rất đơn giản, đúng là phải thành thục trong việc bắn súng, phát súng này là do ăn may mà thôi.
“Vậy thì, việc báo ơn đã hoàn tất.” Tô Minh An cất súng, vẫy tay với cô: “Tạm biệt?”
“Chờ, chờ đã!” Ngu Nhược Hà vội vàng gọi.
Vẻ mặt cô có chút bối rối.
Tình hình tận thế bây giờ ngày càng nguy hiểm, không có súng, lại ở ngay trung tâm thành phố nguy hiểm nhất này, chút kỹ năng cận chiến của cô căn bản không đủ, có thể sẽ không sống đến ngày thế giới này kết thúc.
“…” Dường như Tô Minh An cũng nhìn ra sự khó xử của cô, cậu quay người lại: “Cô đi theo tôi đi.”
Ngu Nhược Hà vội vàng đi theo sau cậu, giống như một con vật nhỏ sợ bị bỏ rơi.
Hai người đi qua đường lớn, sau đó Tô Minh An dẫn cô đến công viên, ngồi xuống ghế dài.
Tiếp theo cô liền thấy trước mặt Tô Minh An, lại xuất hiện một “Tô Minh An” giống như đúc.
Khoảnh khắc phân thân xuất hiện, cô cảm thấy một luồng khí tức nguy hiểm vô song, cô đã từng nghe những lời miêu tả từ bình luận, diễn đàn phỏng đoán chiến lực của phân thân có thể đạt tới khoảng 400, gần gấp 2,5 lần cô – dù sao nó có thể một kiếm chém gần hết máu của Ayni có 300 chiến lực.
Cô nhìn Tô Minh An phái phân thân đi, sau đó dường như cậu chỉ ngồi trên ghế dài, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô không hỏi gì, chỉ chờ cậu ra lệnh cho mình, nhưng đứng một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng động, cứ như cậu đã ngủ quên vậy.
“Ừm, tôi…” Cô có chút không tự nhiên lên tiếng.
Tô Minh An mở mắt, trong mắt đầy tơ máu:
“Xin lỗi, quên mất cô rồi.” Cậu vỗ vào chỗ trống bên cạnh trên ghế dài: “Cô có thể ngồi ở đây cho đến khi thế giới này kết thúc. Nếu muốn báo ơn thì hãy chú ý đừng để ai đến gần tôi.”
Ngu Nhược Hà ngồi xuống, thẳng người, cảnh giác nhìn xung quanh, sau đó, cô chợt phát hiện, lượng lớn bóng dáng thây ma vốn lang thang quanh công viên – tất cả đều biến mất trong nháy mắt.
Cả những tiếng gầm gừ thỉnh thoảng vang lên cũng không còn nữa, yên tĩnh như thể trong công viên không còn bất kỳ sinh vật nào khác.
…Cô chợt nhận ra phân thân kia đã đi làm gì.
Tại một trường mẫu giáo ở thành phố Hoành Cảng.
Trường mẫu giáo ở đây không còn giữ được vẻ ngoài được trang trí đáng yêu như trước tận thế, bên ngoài phủ đầy dây thép gai và rào chắn, bên trong có những người mặt mày mệt mỏi đang kéo vật tư ra vào, trong không khí thoang thoảng mùi máu tanh nồng nặc.
Đây là một nơi trú ẩn tạm thời.
Trong đại sảnh và các phòng là những đứa trẻ không có chiến lực, mọi người đang chất bao cát và gạch đá lên tường, dùng nồi nấu một ít mì ăn liền. Tiếng thở dài của mọi người và tiếng khóc của trẻ con, đan xen vào nhau, khiến người ta vô cùng phiền muộn.
Vẻ mặt họ mệt mỏi, trong mắt đầy tuyệt vọng và hoang mang – tất cả bọn họ đều được đội của Dương Trường Húc cứu. Còn những người bị thây ma cắn, sẽ bị nhốt trong từng phòng, để mặc họ tự sinh tự diệt.
Đột nhiên, có người nghe thấy tiếng cửa sắt bên ngoài bị đẩy ra, tiếp theo là một loạt tiếng bước chân mạnh mẽ.
“- Là lão Dương! Bọn lão Dương mang vật tư về rồi!”