Tô Minh An lên lầu, tùy tiện tìm một căn phòng để nghỉ ngơi tối nay.
Nguyệt Nguyệt đi theo sau cậu, đóng cửa lại, chợt lên tiếng: “Có gì đó không đúng.”
“…À.” Tô Minh An ngồi trên giường lau cây gậy sắt: “Cậu nói gì?”
“Quán rượu này có mùi máu tanh, có thể gặp nguy hiểm.” Nguyệt Nguyệt đáp.
“Đương nhiên sẽ gặp nguy hiểm.” Tô Minh An nói: “Trước đây tớ đã thấy vài cái xác chết kỳ lạ, trong thế giới này ngoài nguy cơ thây ma, người ta còn mắc một loại bệnh mọc nấm khắp người gọi là Bệnh nấm. Mà trong tin tức nói, nấm có thể chữa Bệnh nấm.”
Nguyệt Nguyệt chợt nghĩ đến điều gì đó.
’– Chẳng lẽ, nguyên liệu chữa bệnh nấm, là những cây nấm mọc ra từ… xác chết?'
“Những hắc điếm như này, chắc là những nơi nuôi trồng nấm.” Tô Minh An ngáp dài: “Lừa người ta đến đây, giam giữ họ, rồi trồng nấm trên cơ thể họ. Cả thành phố, chính là một lò thiêu khổng lồ.”
“Suy cho cùng, việc dùng bệnh tật để cô lập một nhóm người, chính là dán nhãn cho họ, phân loại ra những người thích hợp để trở thành nấm và những người thích hợp để được nấm “cứu rỗi” – thứ giết chết con người không phải là bệnh tật, mà là lòng tham của chính họ…”
Nghe cậu nói, Nguyệt Nguyệt đứng lặng trong gió đêm, cảm thấy hơi lạnh.
Đột nhiên, giọng nói khàn khàn của ông lão vang lên ngoài cửa:
“Chàng trai, cô gái, có muốn ăn chút gì không? Hai người vẫn chưa ăn gì phải không.”
Nguyệt Nguyệt rón rén đến gần cửa, áp mặt vào mắt mèo.
– Cô đối diện với đôi mắt đục ngầu như vũng bùn của ông lão.
Cô nuốt nước miếng, lập tức muốn lùi lại.
“…Sao không nói gì, ngủ rồi sao?” Cô nghe thấy ông lão lẩm bẩm ngoài cửa.
“Kẹt.”
Ông lão ngoài cửa, bàn tay còn dính máu, xách theo một giỏ nấm.
Khi nghe thấy rõ tiếng ván gỗ bên trong, nụ cười của ông lão bỗng chốc lan từ khóe miệng đến tận đuôi mắt, nụ cười đáng sợ đến mức không giống người bình thường: “…Thì ra đang ở bên trong à.”
Nguyệt Nguyệt rùng mình, nhưng lại phát hiện cánh cửa vốn đã khóa chặt, không biết từ lúc nào đã được mở khóa.
“Két -“
Ông lão cả người dính máu đen, qua khe cửa hé mở, nhe răng cười với cô.
Bất ngờ, “ầm” một tiếng, một cây gậy sắt sượt qua tóc Nguyệt Nguyệt, đập thẳng vào ông lão.
Tô Minh An trên giường cầm lấy một cây gậy sắt còn nguyên vẹn khác, bước nhanh đến bên cạnh ông lão đang vùng vẫy, “phập” một cái đâm cây gậy vào người ông lão làm máu bắn tung tóe.
Tô Minh An ra tay quá nhanh gọn, khiến ông lão không kịp trở tay.
Sau khi giết ông lão, Tô Minh An tìm thấy một cây nấm màu máu, bên trong chảy ra chất lỏng giống như máu người – chính thứ này, có thể cướp đi sinh mạng của người này, cứu sống người khác.
“Cậu ôm mền làm gì thế?”
Đột nhiên, Tô Minh An nhìn cô gái đang loay hoay với cái mền lớn.
“Đổi phòng.” Nguyệt Nguyệt đáp.
Cô ngáp dài, bước những bước chân uể oải.
“À, đúng rồi.” Cô quay đầu lại nói: “Trò chơi nhảy nhảy nhảy.”
Tô Minh An nghĩ một lúc mới hiểu cô nói đến cái gì.
Nguyệt Nguyệt và cậu là bạn bè lâu năm, cậu từng chơi trò chơi cùng cô, nhưng cô luôn chơi rất tệ, nên cậu nhanh chóng không muốn chơi cùng cô nữa. Cậu biết gia đình Nguyệt Nguyệt không khá giả, tính tình cô cũng quái gở, nên dễ bị nghiện trò chơi.
Nhưng cậu từ chối chơi cùng mấy đứa gà mờ.
Thế nên trước đó cậu đã lừa cô, nói rằng gần đây sẽ ra một “trò chơi nhảy nhảy nhảy”, khi nào ra mắt cậu sẽ rủ cô chơi cùng.
Nhưng không ngờ, cái trò chơi cậu bịa ra còn chưa chính thức ra mắt – thế giới trò chơi đã bắt đầu.
Cậu còn có một kỹ năng vượt ngoài quy tắc, trở thành người đứng đầu thế giới.
Cậu chắc chắn không thể quay lại cùng chơi trò chơi với ai, lãng phí thời gian thăng cấp quý báu. Huống hồ cậu vốn chẳng muốn chơi cùng cô.
“…” Tô Minh An nhất thời không biết phải trả lời cô thế nào.
“…”
Nguyệt Nguyệt nhìn cậu chằm chằm.
Nhưng rất nhanh, cô quay người đi:
“Thôi bỏ đi.” Cô ôm mền, đi đến một căn phòng trống khác: “Buồn ngủ rồi, ngủ ngon.”
“…Ngủ ngon.” Tô Minh An cuối cùng cũng thấy cô rời đi.
Có hồi sinh sau khi chết, cậu chắc chắn sẽ thường xuyên đến những nơi nguy hiểm. Sau khi thân phận người chơi số 1 bị lộ, cậu chắc chắn sẽ bị cả thế giới chú ý, có cô đi theo sẽ bất tiện.
Đợi thu thập đủ manh mối, sẽ cùng cô tách ra.
Cậu ra khỏi phòng, tìm kiếm xung quanh một lúc, rồi mở ra lối đi bí mật xuống tầng hầm.
Cậu cầm nến bước vào.
Ở cuối đường, cậu nhìn thấy vài xác chết còn khá mới, là xác của mấy thanh niên, mắt họ vẫn mở to, đầy vẻ kinh hãi và không thể tin nổi, trên người họ, những cây nấm tươi tốt đang sinh trưởng mạnh mẽ – đây chính là hy vọng đang nảy nở trong thành phố này.
Hy vọng bệnh hoạn.
Hy vọng mang tên hy sinh.
Cậu liếc nhìn những xác chết, cầm nến quay trở lại.
“Ngủ ngon.”
Ngọn nến vụt tắt.
Sau khi thế giới trò chơi bắt đầu, đã có rất nhiều người chơi chết vì tranh chấp nội bộ và bị băng nhóm cướp bóc.
Họ không ngờ rằng, lưỡi dao lạnh lùng nhất, lại đến từ chính đồng bào mình.
Những người chơi này mang đầy oán hận vào diễn đàn, bắt đầu cùng nhau phá vỡ chủ đề “Người chơi cố lên”.
Họ nhìn thấy bài viết được ban tổ chức ghim lên đầu: “📌 Phân tích ngắn gọn về vấn đề tự cứu của người chơi”.
Số lượng phản hồi đã lên đến hàng trăm triệu, vẫn đang liên tục tăng lên, có cả ủng hộ lẫn chỉ trích, nhiều ông lớn trong giới kinh doanh và nhiều siêu sao nổi tiếng trên Trạch Tinh lần lượt lên tiếng, bài viết của họ cũng thu hút không ít người.
Mọi người đều đồng ý với một quan điểm – Để giành chiến thắng cuối cùng, hy sinh một cách thích đáng là điều cần thiết.
Với điều kiện người chơi vẫn giữ được giới hạn đạo đức, mọi người không nên chỉ trích quá nhiều về hành vi cạnh tranh trong trò chơi.
Không thực sự chết, một trò chơi rèn luyện võ lực và trí tuệ, đối với loài người cũng là một cơ hội.
Chỉ là, người chơi vẫn còn lo lắng,
Trong trò chơi sinh tử này, tham vọng và dục vọng sẽ bị phóng đại lên vô hạn.
Đến cuối cùng… những người chơi có được tất cả, những người chơi có khoảng cách bị phóng đại vô hạn, rốt cuộc họ sẽ biến thành cái dạng gì, liệu… có biến thành giống như ban tổ chức, trở thành bá chủ thống trị toàn thể loài người một lần nữa không?