Dòng bình luận đang chạy:
Thẩm Nguyệt chỉ nhìn cậu, không nói gì.
Tô Minh An cũng nhìn thấy bóng dáng của Thẩm Tuyết trong dòng người. Dường như lúc nào đôi mắt kỳ lạ của cô ta cũng dán chặt vào người cậu, chính xác hướng ánh nhìn âm u về phía cậu.
“Cẩn thận mọi người… trong ngôi trường này.” Thẩm Nguyệt chợt tiến lại gần cậu, cô thì thầm bên tai cậu: “…Kể cả tớ.”
Nói xong, Thẩm Nguyệt đi về phía Thẩm Tuyết, 2 người như rất thân thiết khoác tay nhau, cùng đi về phía nhà ăn.
Ánh hoàng hôn buông xuống trên đầu, trên thân những học sinh trong trường, mọi thứ đều vàng rực, khung cảnh trông vô cùng yên bình, như thể chợt kéo người ta trở về thời thanh xuân thuần khiết nhất.
Như cái chết của Tưởng Lệ Lệ chỉ là một trò đùa thoáng qua.
Tô Minh An đi về phía văn phòng, muốn điều tra thêm manh mối, nhưng cậu chợt bị ai đó kéo lại.
“Đừng quay lại đó.” Lữ Thụ kéo cậu lại nói: “Lúc nãy, tòa dạy học đã biến mất rồi.”
Tô Minh An nhìn về nơi tòa dạy học từng ở.
…Cậu nhìn thấy một mảng trắng xóa cao ngất.
Như thể thế giới chợt bị khoét mất một mảng, nơi tòa dạy học từng tọa lạc đã biến mất, trong khoảng trắng xóa đó, vẫn có học sinh đang cười nói ùa ra.
“Cảm thấy hơi giống chuyện ma.” Tô Minh An nhìn khoảng trắng xóa đó nói.
“Tôi đã đến hội trường xem thử, ở đó cũng vậy, một khoảng trắng xóa, như thể cố tình không cho người ta vào.” Lữ Thụ nói: “Bây giờ cũng chỉ có nhà ăn và ký túc xá còn mở cửa thôi.”
Hai người đi về phía nhà ăn, nơi này trông giống một nhà ăn bình thường, có rất nhiều học sinh. Các cô đầu bếp múc thức ăn vào đĩa, học sinh vừa trò chuyện vừa ăn như chết đói.
Tô Minh An và Lữ Thụ lấy cơm xong, ngồi vào chỗ – đương nhiên họ sẽ không ăn những thứ này, chỉ là xem thử xung quanh có phản ứng gì hay không.
Tuy nhiên, không có gì cả.
Ngoài vài ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua – và Uông Tinh Không bưng đĩa đến ngồi xuống ăn ngấu nghiến – mọi thứ đều rất bình thường.
“Mùi vị… thật là quen thuộc.” Uông Tinh Không ngồi đối diện như sắp khóc, vừa ăn ngấu nghiến vừa tự nhiên cảm khái: “Tuy thế giới trò chơi mới bắt đầu được 1 tháng, nhưng lại như đã qua 1 thế kỷ… không phải là tận thế đầy rẫy thây ma thì cũng là thành phố máy móc âm u đó, cuối cùng cũng có một thế giới khiến tôi cảm thấy vô cùng ấm áp…”
Cậu ta tự nói một mình, chẳng mấy chốc đã ăn sạch sẽ đĩa thức ăn.
“Thật không có một chút cảnh giác nào cả.” Lữ Thụ không có thiện cảm với kiểu người tự nhiên lại gần như này.
“Ăn cơm là chuyện quan trọng nhất, ai cũng phải ăn cơm mà!” Uông Tinh Không hùng hồn đáp lại: “Tuy trò chơi chết tiệt này số hóa cơ thể, khiến ta không cần ăn cơm, nhưng vẫn phải tận hưởng quá trình chứ – không ăn cơm thì sống còn ý nghĩa gì nữa!”
Cậu ta vừa nói, tay vừa thò sang đĩa thức ăn của Tô Minh An và Lữ Thụ: “Minh An An, Lữ đại thần, hai người không ăn thì tôi ăn nhé?”
“…Tùy cậu.” Tô Minh An lần đầu nghe thấy có người gọi mình như vậy.
“Hừ.” Lữ Thụ quay mặt đi, không để ý đến Uông Tinh Không.
“Minh An An này, tôi đã xem livestream của cậu từ lâu rồi.” Uông Tinh Không vừa ăn phần cơm của 3 người vừa lẩm bẩm nói: “Nhưng có một khoảng thời gian cậu không đăng video. Hồi thi cuối kỳ, tôi đã xem lại video cũ của cậu để vượt qua kỳ thi.”
Tô Minh An hiểu được lý do tại sao cậu ta lại tự nhiên như vậy.
Cậu nhớ đến video mình chưa kịp đăng lên BiliBili trước khi vào trò chơi, cái video mà cậu đã mất khá nhiều thời gian để quay.
Rõ ràng chỉ mới 1 tháng trước thôi, nhưng lại như đã qua rất lâu rồi.
“…Không còn gì nữa.” Tô Minh An nhàn nhạt đáp: “Tôi cũng sẽ không làm streamer nữa.”
Dòng bình luận cũng lập tức hiểu ra:
“Tôi nói cho cậu biết nhé, trước đây, khi xem, tôi đã thấy kỹ năng của cậu rất tốt, cũng không bị dọa cho la hét, hơn nữa giọng nói của cậu rất bình tĩnh, giải thích cũng rất rõ ràng… Tôi rất thích video cậu giải thích cách nhốt ma trong điểm an toàn, rồi tự mình chạy ra ngoài dọa người khác, còn nữa còn nữa, còn có cái video không sao lưu dữ liệu, trực tiếp vào tủ mà vẫn qua màn được nữa…” Uông Tinh Không vẫn đang thao thao bất tuyệt thì Tô Minh An lên tiếng: “Dừng lại”.
“Aaah? Tôi nói nhiều quá à? Xin lỗi, tôi chỉ là quá phấn khích vì cuối cùng cũng được gặp người thật thôi, thật ra tôi đặc biệt thích video hướng dẫn đốt bà lão của cậu…”
“Im miệng.” Lần này là Lữ Thụ lên tiếng.
Uông Tinh Không ngẩng đầu lên khỏi đĩa thức ăn.
– Bây giờ cậu ta mới phát hiện.
Những học sinh đang ngồi ăn uống, nói cười lúc nãy, giờ phút này đều đang nhìn về phía này.
Đó không phải là ánh mắt do bị lời cậu ta nói thu hút.
Mà là ánh mắt nhìn con mồi, đỏ rực, giống như của sói vậy.