’…Không ổn rồi.'
Thân hình Tô Minh An run lên, rơi xuống.
Cậu mở to mắt, chuẩn bị chào đón lần hồi sinh sau khi chết tiếp theo.
“Bốp!”
Đúng lúc này, một bàn tay trắng gần như trong suốt nắm lấy tay cậu.
Mái tóc đen nhánh buông xuống, lướt qua má cậu. Cậu ngẩng đầu, thấy cô gái đang kiên định nắm lấy tay mình, sân bên dưới cô cũng đang vỡ vụn.
Ngay sau đó, cảm giác trời đất quay cuồng thay thế tất cả, cậu bị Nguyệt Nguyệt dùng một tay kéo lên, ném mạnh lên sân rộng rãi bên cạnh.
“Hãy sống tiếp.” Cậu nghe thấy cô nói vậy.
Cậu lập tức cố gắng cử động, nhưng chỉ có thể nhìn thấy một bóng trắng rơi xuống.
Màn này đầy rẫy nguy hiểm, cậu vừa vào bệnh viện trung tâm thì đã xảy ra biến cố như vậy, tầng 2 phía dưới đã biến thành một vực sâu không đáy.
…Mà cô đã rơi xuống đó.
Cậu nhìn chằm chằm vào bóng tối bên dưới một lúc, các ngón tay dần dần cuộn lại.
Ngay sau đó, cậu nghe thấy phía sau truyền đến tiếng vỗ cánh của bướm.
“Đừng vội.” Có người nói.
Tầng 2 bệnh viện tràn ngập ánh nắng, trước mặt chính là một cửa sổ sát đất lớn, chàng trai quàng khăn quàng cổ màu xám tắm mình trong ánh sáng, trên vai đậu một con bọ ngựa màu xanh ngọc bích.
Là Lữ Thụ của Long Quốc.
“Có thể cô ấy vẫn còn sống, bướm của tôi vừa hay ở bên dưới, ẻm đã đỡ được cô ấy.” Lữ Thụ nói, cánh tay hơi nâng lên.
Một con bướm khổng lồ từ vực sâu vô tận từ từ bay lên. Trên đôi cánh như ngọc, nằm cô gái ôm thanh kiếm mỏng.
“Tô Minh An, cậu mang theo thứ gì mà lại khiến cho bệnh viện phản ứng mạnh đến vậy? Lúc tôi lên thì không có tình huống này, rõ ràng cậu bị cả bệnh viện nhắm vào rồi.” Lữ Thụ nói.
Tô Minh An nghĩ đến chất lỏng màu tím trong balo.
Lúc này bình luận mới sống dậy:
Tô Minh An cố gắng cõng Nguyệt Nguyệt lên lưng.
“Tôi cứu cô ấy là để xin lỗi cậu.” Lữ Thụ nói: “Trước đây tôi đã ra tay với cậu, để hoàn thành nhiệm vụ của mình… Một mạng đổi một mạng, bây giờ tôi đã cứu cô ấy một mạng, cậu có thể tha thứ cho tôi không?”
Tô Minh An cõng Nguyệt Nguyệt đang hôn mê, đi về phía cầu thang lên tầng 3.
“…Cậu muốn lên tầng 3 sao?” Lữ Thụ lên giọng: “Ở đó rất nguy hiểm, có liên quan đến manh mối phá đảo cuối cùng. Nếu cậu chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ cơ bản thì không cần phải đi.”
“Cậu không muốn qua màn xuất sắc sao?” Tô Minh An quay đầu hỏi y.
“Muốn. Nhưng cảm thấy không đáng, vì có thêm một ít điểm tích lũy mà đi khiêu chiến độ khó cao nhất, có thể sẽ mất mạng.” Lữ Thụ đáp: “Chúng ta đều là người Long Quốc trên bảng xếp hạng, mặc dù cậu là bảng dự bị… Nhưng kỹ năng của cậu rất thú vị, nếu không phiền thì sau khi tôi khám phá xong tầng 2, tôi có thể đưa cậu ra ngoài an toàn.”
Lữ Thụ cảm thấy thái độ của thiếu niên này đối với y luôn rất lịch sự, cũng không giống người xấu, y giúp đỡ cậu một chút cũng không sao.
“Tôi biết rồi.” Tô Minh An đáp.
“Cái gì?” Lữ Thụ ngớ người.
Tô Minh An cõng cô gái đang hôn mê, đi về phía tầng 3. Cậu đã cố gắng đánh thức Nguyệt Nguyệt nhưng không thành công, cô như đã ngủ say, không biết cú rơi vừa rồi đã ảnh hưởng đến cô như thế nào.
“Này – cậu đang đi tìm chết đấy!” Lữ Thụ không hiểu người này đang nghĩ gì – rõ ràng tay để cầm vũ khí của người này cũng không còn.
Tô Minh An bước vào hành lang sâu hun hút.
Tầng 3 bệnh viện không khác mấy so với các tầng khác, nhưng Tô Minh An lại nhìn thấy cô bé váy đỏ đang chờ cậu.
“Anh trai?” Đóa Đóa chậm rãi ngẩng đầu, nhìn cậu.
Bình luận vẫn đang thảo luận về chuyện của Lữ Thụ:
Tô Minh An nhìn Đóa Đóa: “Quả nhiên bám dai như đỉa.”
“Anh trai, anh đến tầng 3 bệnh viện là vì muốn có được manh mối cuối cùng đúng không?” Đóa Đóa cười tủm tỉm.
“Nói điều kiện của em đi.” Tô Minh An đáp.
“Trước đây, Đóa Đóa rất thích chơi cờ, nhưng luôn không có ai chơi cùng Đóa Đóa.” Đóa Đóa cười nói với cậu: “Anh trai, Đóa Đóa muốn xem anh… chơi một ván cờ với người chơi khác – dùng mạng sống của các anh làm quân cờ, anh có đồng ý chơi với Đóa Đóa không?”
Ngay sau đó, Tô Minh An nghe thấy thông báo của hệ thống.
Đóa Đóa nghiêng đầu, dường như rất mong chờ: “- Đóa Đóa tin rằng anh, dù chỉ có một mình, cũng sẽ rất mạnh!”
Ngay sau đó, Tô Minh An phát hiện trang phục của mình đã thay đổi.
Cậu không còn mặc áo dài tay hiện đại nữa, mà là một bộ trường bào màu đỏ máu lộng lẫy, có viền lông dày rộng, trong tay cũng xuất hiện một thanh trường kiếm khắc hoa văn phức tạp.
Cậu ngẩng đầu, thấy cảnh tượng trước mắt không còn là tầng 3 bệnh viện đổ nát nữa, thay vào đó là bầu trời sao bao la như biển sao trên đầu và bàn cờ đen trắng to lớn dưới chân.
’…Dùng mạng sống làm quân cờ?'
‘Trò chơi kiểu gì vậy?’
Tô Minh An nghe thấy tiếng thông báo từ hệ thống.
“Ting!”
“Ting!”
Ánh mắt Tô Minh An ngưng trọng.
…Cậu cảm nhận được một luồng ác ý sâu sắc đến từ cơ chế ghép đội.
Cậu có chút do dự, ngón tay định chạm vào thái dương. Nhưng sau khi nhìn thấy dòng chữ “SS (cấp độ hoàn hảo)”, cậu lại từ từ buông tay xuống.
…Cậu nhất định phải đạt được đánh giá SS này.
Dù sao cũng có hồi sinh sau khi chết.
Liều một phen vậy.