Tôi từng nghĩ Tô Minh An là một vị cứu tinh toàn năng, một người chơi vốn đã rất mạnh.

Nhưng sau đó tôi phát hiện cậu ta chính là một kẻ độc tài đáng sợ, một kẻ cuồng tín điên rồ.

Cậu ta sẽ không trở thành Ngọn hải đăng của loài người, cũng không phải là người hy sinh mà không sợ hãi, cậu ta không ổn định và không thể kiểm soát được.

Tôi không dám nói mình là người thống trị phù hợp nhất, nhưng cũng sẽ không giao quyền chủ động của thế giới cho cậu ta, cậu ta không phù hợp, ít nhất là không phù hợp hơn tôi. Cậu ta giẫm đạp lên thi cốt của đồng đội để leo lên vị trí cao, căn bản không phải là tương lai tươi sáng mà loài người mong muốn…