“Không cần cảm ơn, cậu vốn dĩ là của chính mình, không cần vì chờ đợi ai mà sống cả – cậu vốn không nên là vật sở hữu của bất kỳ ai.”
Đôi tay đang siết chặt của Tô Minh An dần dần buông lỏng.
Cậu nhìn thẳng vào mắt cô gái trước mặt: “Nếu đây là lựa chọn của cậu, vậy thì, việc qua màn tiếp theo…”
“- Thẩm Nguyệt, cô giả vờ thờ ơ cái gì chứ!”
Đột nhiên, một tiếng quát chói tai vang lên.
Thẩm Tuyết đẩy Vương Trân Trân ra, vịn tường đứng dậy, vẻ mặt vô cùng u ám:
“- Rõ ràng cô là người may mắn nhất, cô thậm chí có tư cách chết vì anh ấy, còn tôi ngay cả đến gần cũng không dám…”
“Vậy cô thử chết vì Minh An xem?” Phân thân cười nhạo cô: “Không phải nói muốn chết vì cậu ấy sao? Cậu ấy đang đứng ngay đây, cô chết đi thì cậu ấy liền qua màn xuất sắc, thử xem?”
Vẻ mặt Thẩm Tuyết càng u ám, toàn thân cô run rẩy, sợi tơ trong tay cô bị siết chặt, phát ra tiếng ma sát ken két.
“Vay mượn túi da, Alice sa ngã, kẻ si mê tanh hôi.” Thẩm Nguyệt nhướng mắt nhìn cô: “Tình yêu của cô ấu trĩ đến mức khiến tôi buồn cười, dù cùng là người ‘vĩnh hằng’ vì đã trở thành quan trắc viên, cùng là người chờ đợi trong màn chơi, cô lại cứ mãi đắm chìm trong câu chuyện cổ tích trước khi trò chơi bắt đầu… Alice rồi cũng sẽ trưởng thành, còn cô thì không, một con bé ấu trĩ bị tình yêu làm cho mụ mị đầu óc.”
Thẩm Tuyết thẹn quá hoá giận, tay cô nắm chặt đến trắng bệch, các khớp xương kêu răng rắc.
“Trời…” Uông Tinh Không đứng bên cạnh ngây người: “Giờ tôi tin cô ấy và Minh An là cùng một loại người rồi, mắng người ta độc địa thế, mà còn chẳng dùng một từ ngữ tục tĩu nào.”
“Tôi sai chỗ nào!” Thẩm Tuyết cực kỳ tức giận, bùng nổ cơn thịnh nộ: “Tôi chỉ thích anh ấy, không cam tâm thích anh ấy qua một màn hình, không cam tâm chỉ có thể nhìn anh ấy từ xa, không cam tâm chỉ có thể gặp anh ấy trong phần bình luận… thậm chí đến bây giờ, tôi không muốn dần dần trở thành người của 2 thế giới với anh ấy, không thể chạm vào anh ấy nữa… Cách làm của tôi không sai! Tôi thậm chí đã vì anh ấy mà hy sinh tương lai của mình -!”
“Vậy nên.” Tô Minh An thản nhiên nói: “Tôi ghét những kẻ không có tương lai.”
Thẩm Tuyết sững người.
Cô há miệng, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Như thể bị rút hết sức lực trong chớp mắt, cô cúi đầu, dựa vào tường.
“Gần như đã suy luận xong, nếu đây là tuyến hòa bình, bây giờ chắc đã qua màn rồi.” Tô Minh An quay mặt đi: “Nhưng bây giờ là tuyến ẩn, rốt cuộc vẫn còn thiếu thứ gì nhỉ…”
“Thiếu… anh cùng em xuống địa ngục.” Vẻ mặt Thẩm Tuyết chợt trở nên đáng sợ.
Đôi mắt như hòn bi thủy tinh của cô tràn ngập sự điên cuồng muốn thiêu rụi tất cả.
Tay cô siết chặt –
“Xoẹt xoẹt -” Sợi tơ phát ra tiếng ma sát chói tai.
“Cẩn thận -” Lữ Thụ cảm thấy người mình căng cứng, dường như có bàn tay vô hình siết chặt toàn thân y, kèm theo đó là cảm giác đau nhói, châm chích dữ dội.
Trong khoảnh khắc đó, y nhìn về phía Tô Minh An, sau khi xác định trên người cậu không có bất kỳ sợi tơ nào, y mới yên tâm.
Lưỡi kiếm trong tay Thẩm Nguyệt nhanh như gió, khiến người ta không nhìn rõ.
“Xoẹt” một tiếng.
Bàn tay trắng nõn, mịn màng của Thẩm Tuyết rơi xuống đất, cô hét lên thảm thiết.
Thẩm Nguyệt thu kiếm, sợi tơ vô hình bị chém đứt, rơi xuống đất.
Thẩm Tuyết ngây người, nhìn chằm chằm vào bàn tay trắng trẻo, xinh đẹp trên mặt đất của mình.
Khoảnh khắc tiếp theo, bàn tay đó chợt lão hóa, biến thành bàn tay nhăn nheo của một bà lão.
“Aaaah -” Thẩm Tuyết nhìn bàn tay như mất đi sự che chở của thời gian, sự điên cuồng trong mắt cô khiến người ta kinh hãi: “Thẩm Nguyệt! Mày dám!”
“Tôi sẽ không giết cô.” Thẩm Nguyệt chĩa kiếm vào trán cô: “Thẩm Trác đã chăm sóc cho tôi 12 năm, chưa từng ra tay với tôi, dù ông ấy không phải cha ruột của tôi, nhưng lại khiến tôi cảm thấy thân thiết hơn cả cha ruột nhiều. Cô là người ông ấy muốn bảo vệ, là con gái của ông ấy, tôi sẽ không động vào cô – nhưng vẫn mong cô rời khỏi trường học này.”
“TÔI RỜI KHỎI TRƯỜNG HỌC NÀY, MỌI HỌC SINH SẼ CHẾT.” Thẩm Tuyết như người chết đuối vớ được cọng rơm cuối cùng mà kêu gào, cô nhìn về phía Tô Minh An, trong mắt bùng lên ngọn lửa điên cuồng: “MINH AN, CHẲNG PHẢI ANH ĐÃ VÀO TUYẾN ẨN SAO? CHẲNG PHẢI ANH MUỐN QUA MÀN XUẤT SẮC SAO? ĐẾN ĐÂY, GIẾT EM ĐI, MỘT KHI EM BIẾN MẤT KHỎI NGÔI TRƯỜNG NÀY, MỌI HỌC SINH SẼ CHẾT – EM XEM ANH CÒN HOÀN THÀNH TUYẾN QUANG VINH CỦA ANH KIỂU GÌ!”
Tô Minh An nhìn cô, vẻ mặt thờ ơ, như đang nhìn một vật vô tri vô giác.
Điều này khiến Thẩm Tuyết càng thêm phẫn nộ và đau buồn, cô mở to mắt, cố tìm kiếm dù chỉ một chút dấu vết của sự dao động cảm xúc vì hành động của mình trên khuôn mặt cậu… nhưng chẳng có gì cả.
Bản thân cô thực sự như một chú hề đang biểu diễn trước mặt mọi người… trở thành diễn viên trên sân khấu.
“Còn bí ẩn nào chưa được giải đáp à?” Lữ Thụ nhíu mày: “Không đúng, rõ ràng mọi thứ đã được giải quyết rồi…”
“Vì đây không phải là màn qua màn xuất sắc thật nhất.” Tiêu Hiểu bên cạnh suy nghĩ: “Sự thật của thế giới này, hình như vẫn chưa được hoàn toàn hé lộ.”
“Trời! Còn cái gì bị che giấu nữa chứ!” Uông Tinh Không vỗ trán: “Biết thế này thì đi tuyến hòa bình cho rồi, tên khốn nào kích hoạt tuyến ẩn vậy, khó quá…”
Cậu ta lại một lần nữa chạm phải ánh mắt của mọi người.
“Ờ, à!” Cậu ta nhận ra điều gì đó, liên tục xua tay: “Là Minh An An à. Coi như tôi chưa nói gì…”
“Ra ngoài tìm kiếm chứng cứ nữa chắc là không được rồi.” Tiêu Hiểu liếc nhìn không gian hội trường hoàn toàn bị phong tỏa.
Thẩm Tuyết bước tới, nhìn bọn họ.
“Thế nào, Minh An.” Cô như lại nhen nhóm hy vọng, lần nữa nhìn Tô Minh An, mang theo sự kỳ vọng sâu sắc: “Chỉ cần anh đồng ý với em, đồng ý ở bên em mãi mãi, ở lại đây, em sẽ tha cho những người khác, để họ được qua màn xuất sắc…”
Rồi cô phát hiện, mọi người đều đang nhìn cô như nhìn kẻ ngốc.
Dòng bình luận cũng sắp cười điên:
“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…” Uông Tinh Không lo lắng nhảy loi choi tại chỗ, chợt liếc nhìn Thẩm Tuyết, vẻ mặt cậu ta thay đổi: “Đúng rồi, không phải cô ta nói cô ta biết mọi chuyện sao? Vậy thì đánh cô ta, thẩm vấn cô ta, tra tấn bức cung! Không tin cô ta không khai!”
Tiêu Hiểu có chút bất ngờ, không ngờ Uông Tinh Không lại có thể đưa ra đề nghị như vậy.
Tô Minh An lại không có vẻ gì là ngạc nhiên: “Vẫn còn manh mối, mọi người vội làm gì.”
“Còn à?” Uông Tinh Không khó hiểu nhìn cậu.
“Lữ Thụ, việc tôi dặn cậu làm trước đó, cậu làm rồi chứ.” Tô Minh An nói với Lữ Thụ bên cạnh.
Lữ Thụ gật đầu, lấy ra một thứ từ trong balo.
Khoảnh khắc nhìn thấy thứ đó, sắc mặt mọi người đều biến đổi.
…Đó là một lớp da người hoàn chỉnh.
Khoảnh khắc Lữ Thụ lấy nó ra, lớp da từ từ dựng đứng lên, ngũ quan trống rỗng, nhăn nheo, trông giống lớp da của một người trẻ tuổi.
“Thật là tàn nhẫn, đồng chí Lữ Thụ, cậu lấy cái này ở đâu vậy?” Dương Trường Húc vẫn luôn im lặng nhìn lớp da với vẻ mặt nghiêm trọng, dần siết chặt nắm đấm: “Sao lại có người làm ra chuyện như vậy, lột da đồng loại, tuyệt đối không thể dung thứ…”
“Tôi… tôi…” Uông Tinh Không biến sắc: “Cái này ghê quá, tôi suýt nôn hết cơm vừa ăn ở nhà ăn ra rồi…”
“Tô Minh An, đây là việc cậu bảo tôi làm.” Lữ Thụ cắt ngang lời cậu ta.
Tiêu Hiểu nghiêng đầu nhìn Tô Minh An: “Người chơi số 1, cậu bảo cậu ấy làm gì vậy? Sao lại lôi ra một lớp da người…”
Tô Minh An đối mặt với mọi người.
Cậu chú ý đến vẻ mặt của từng người.
“- Thực ra, ngay từ đầu, tôi đã luôn nghi ngờ một người trong chúng ta.” Cậu khẽ nói:
“Hành vi của cậu ta trông giống như một người chơi bình thường… Cậu ta biết tất cả những chuyện mà người chơi nên biết, làm những việc mà người chơi nên làm, mọi biểu hiện của cậu ta, không khác gì một người chơi bình thường…”
Sắc mặt mấy người hơi thay đổi, dường như cũng nghĩ đến điều gì đó.
Tô Minh An nhìn vẻ mặt của mọi người, nói tiếp: “Nhưng sau đó, tôi đã chú ý đến. Sự chấp nhất của cậu ta quá đáng kinh ngạc. Cậu ta cứ lặp đi lặp lại một việc, ngày này qua ngày khác, liên tục không ngừng nghỉ… Hành vi của cậu ta giống hệt người bạn cùng phòng luôn lau phòng của tôi, lặp đi lặp lại một cách bệnh hoạn… Dù có chuyện gì xảy ra, cũng phải ngày ngày kiên trì làm việc đó – giống như những học sinh đã bị cải tạo vậy.”
“Ý cậu là, trong chúng ta có nội gián?” Tiêu Hiểu ngẩn người: “Cậu ta là ai? Sao tôi không phát hiện ai lặp đi lặp lại việc nào vậy?”
Tô Minh An không trực tiếp trả lời câu hỏi của Tiêu Hiểu, mà nói ra nghi ngờ của mình trước:
“Hơn nữa, vào ngày thứ 2 của trò chơi… Thẩm Tuyết hỏi sao trên người tôi có mùi hương hoa hồng. Tôi trả lời là, đến ký túc xá của cậu ta để giải đáp thắc mắc của cậu ta. Thẩm Tuyết không hề tỏ vẻ nghi ngờ, như đã nhận được câu trả lời chính xác – điều này chứng tỏ, phòng ký túc xá của cậu ta thực sự có mùi hương hoa hồng… Vậy thì, rốt cuộc là nơi nào, trong tình huống nào, mới có mùi hương hoa hồng chứ?”
Mọi người nhất thời biến sắc.
Câu trả lời thực ra rất rõ ràng.
…Trên da người.
Trên lớp da đã bị cải tạo.
“Vì vậy, trước khi vào văn phòng ở tầng 2, tôi đã nhắn riêng cho Lữ Thụ đi lục soát ký túc xá của cậu ta…” Tô Minh An khẽ thở dài: “Khi vào văn phòng, Thẩm Trác đã nói một câu, khiến tôi khẳng định suy nghĩ trong lòng.”
“Ông ta nói gì?” Uông Tinh Không nhìn cậu.
“Ông ta nhìn tôi nói… ‘Một kẻ dị biệt lại có thể trà trộn vào’.” Tô Minh An xòe tay: “Vậy thì, ngoài tôi ra, tất cả đều là ‘đồng loại’, là người có cùng bản chất với những học sinh đã bị cải tạo.”
“Ai… đã cùng cậu vào văn phòng?” Dương Trường Húc hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng.