Ngày nay, quân phản kháng vẫn đang quét sạch đường tiến công, suýt chút nữa thì Tô Minh An đã lên được cấp 1 bậc 9. Càng về sau thì càng khó lên cấp. Cậu rất mong chờ phần thưởng và kỹ năng mới của cấp 2.
Đến chiều, việc quét sạch tuyến đường đã hoàn tất, sẵn sàng cho cuộc tổng tiến công, chỉ còn chờ bên Cuchu giải mã xong con chip.
Lúc chiều tà, họ phát hiện một di tích. Di tích nằm ở vùng giáp ranh, tòa nhà có mái nhọn trông bí ẩn và thanh lịch dưới ánh sáng mờ ảo.
“Đây hình như là một biệt thự của thời đại cũ.” Dinue nói.
Cô thích hồi tưởng lại lịch sử loài người trước khi Bạch Thành xuất hiện – thời đó, con người còn có non xanh nước biếc, bầu trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh như kẹo bông gòn, không giống như bây giờ, chỉ còn lại màu đen xám xịt.
Alisa đi theo sau Tô Minh An. Vì có màn trình diễn vô cùng chính xác trên chiến trường, vũ khí của Alisa đã được đổi thành súng bắn tỉa. Cô gái nhìn phong cảnh tuyệt đẹp trước mắt, chú ý đến một bức ảnh cưới đã hơi phai màu.
“Nghe nói ở thời đại cũ của loài người, những người yêu nhau có thể kết hôn. Những bi kịch như nàng tiên cá sẽ không xảy ra.” Alisa nói: “Họ… sẽ không giống như bây giờ, chỉ có thể bị cưỡng chế cải tạo thành máy đẻ.”
“Vì vậy, chúng ta mới phải giết Baxon, thay đổi tai họa do chế độ mang lại.” Tô Minh An nói.
“…” Môi Alisa mấp máy.
Một lát sau, cô gái nhìn Tô Minh An: “Tại sao ngài luôn trả lời em?”
“Hửm?” Tô Minh An hơi sững sờ: “Em nói việc tôi trả lời em không phải là lẽ thường ư?”
“Em chỉ cảm thấy… rất vui.” Alisa xoa ngực: “Ngài luôn đối xử với em tốt như vậy, em cảm thấy rất xấu hổ.”
Rõ ràng chỉ là những câu trả lời khi trò chuyện hàng ngày, đối với cô gái, lại giống như có được cả thế giới.
Khi ham muốn và năng lực của một người tương xứng với nhau, họ mới không cảm nhận được quá nhiều bất hạnh. Những người không có khát vọng tương lai rất khó sống tiếp. Đối với Alisa, ham muốn thấp bé của cô gái chỉ giới hạn trong việc “có người yêu thương cô”.
Không liên quan đến tình yêu nam nữ, mà là một loại tình yêu có sự “quan tâm đến cô”. Thứ mà người khác xem là dễ như trở bàn tay lại là bảo vật hiếm có mà nửa đời cô gái cũng không thể chạm tới.
“…” Tô Minh An hơi cúi đầu, chạm vào đôi mắt trong veo của cô gái.
Trong lòng cậu biết – nếu không có gợi ý nhiệm vụ liên quan đến Alisa, cậu sẽ không đối xử với cô tốt như vậy, thời gian của cậu quá quý giá, không thể nào vô cớ quan tâm đến một cô gái tình cờ gặp được.
Tất cả sự quan tâm, tất cả tình yêu mà cô gái nhận được, đều dựa trên một dòng gợi ý nhiệm vụ lạnh lùng.
“Tôi vào trong xem thử.”
Cậu quay người, bước vào trong biệt thự.
Alisa vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn bức ảnh cưới đã phai màu.
Trong biệt thự có cây xanh, có tranh treo tường, có điêu khắc sơn thủy. Quân phản kháng chạy lung tung khắp nơi, đầy tò mò và ngưỡng mộ trước cảnh vật sơn thủy trong tranh.
Trong phòng có một cây đàn piano. Màu đen trắng, giống như một tấm bia mộ nặng nề, mọi người đều nhìn về phía nó.
“Đây là cái gì?” Vincent ló đầu vào cửa, tò mò hỏi: “Dinue, cô biết thứ đó không?”
Dinue lắc đầu: “Không biết. Cẩn thận, đây có thể là một loại vũ khí hạng nặng, ông xem những phím bấm kia, có thể là công tắc điều khiển đại bác.”
Quân phản kháng đều tập trung trong căn phòng này, vô cùng cảnh giác với “đại bác hạng nặng” này. Lúc này, Tô Minh An phủi bụi trên ghế đàn, ngồi xuống.
“THỦ LĨNH CẨN THẬN! ĐÓ CÓ THỂ LÀ VŨ KHÍ HẠNG NẶNG!” Vincent hét lên.
“Không sao.” Tô Minh An lắc đầu: “Đây là nhạc cụ, nó gọi là piano.”
Cậu nhìn chằm chằm vào những phím đàn đen trắng, dường như nhớ lại điều gì đó. “Đây… là dụng cụ điều hòa cảm xúc của con người trong thời đại cũ.”
Cậu đặt tay lên phím đàn, tư thế ngay ngắn. Bỗng nhiên, tiếng đàn từ đầu ngón tay cậu lan tỏa, mọi người ngẩn ngơ nhìn vị thủ lĩnh đang chơi đàn, họ chưa từng nghĩ rằng, vị thủ lĩnh trẻ tuổi của quân phản kháng này lại còn biết đánh đàn piano.
Âm nhạc dường như thực sự có linh hồn, nó có thể khiến trái tim bồn chồn phiền não của con người trở nên yên tĩnh. Đàn xong một khúc, Tô Minh An đứng dậy, nhìn chằm chằm vào phím đàn.
Cậu thật sự biết đàn piano, cũng đã luyện tập suốt 10 năm. Nhưng vì lý do gia đình nên cậu không muốn nhớ lại, piano cũng dần dần rời xa cậu. Cậu không ngờ lần đầu tiên chơi đàn sau khi trưởng thành lại là trong thế giới trò chơi.
Nhìn thấy cây đàn piano này, cậu cảm thấy, đây là một cơ hội tốt để tăng độ thiện cảm.
Quả nhiên, cậu nghe thấy hàng chục âm thanh thông báo độ thiện cảm tăng lên, thậm chí có nữ quân phản kháng có độ thiện cảm tăng lên đến 80 điểm… cũng không thiếu nam quân phản kháng có độ thiện cảm tăng lên đến 90 điểm.
Dòng bình luận trong phòng livestream đã sững sờ:
“Ting!”
“Trạng thái Ảnh cấp 1.” Tô Minh An nói.
“Ting!”
Trước đó là kháng độc, bây giờ là kháng dị thường và lời nguyền. Nghề nghiệp này thực sự muốn phát triển cậu theo hướng miễn khống chế, sau này có lẽ còn có miễn dịch lửa, miễn dịch băng, miễn dịch sấm sét,…
Tô Minh An cảm thấy sau khi cấp độ nghề nghiệp tăng lên, cậu có thể ung dung tắm trong các loại kỹ năng của người chơi pháp sư và thuật sĩ.
Cậu nghe nói người chơi từ nước Gran hiện đang được ca ngợi là người có chiến lực mạnh nhất – Edward, sở hữu các kỹ năng hệ thời gian và hệ tinh thần.
Người chơi số 3 từ nước Phù Tang – Mizushimakawa Sora, là nghề nghiệp hệ tinh thần “Pháp sư ảo ảnh”, có thể tạo ra các loại ảo cảnh.
Người chơi số 8 từ nước U – Iris, nghề nghiệp “Âm thanh mê hoặc”, giỏi về tấn công khống chế tinh thần bằng âm thanh.
Dường như hướng phát triển của những người chơi hàng đầu mạnh nhất đều là hệ tinh thần, hệ tinh thần cũng được ca ngợi là nghề nghiệp khó đối phó nhất. Mà hướng phát triển nghề nghiệp của Tô Minh An là miễn dịch với tất cả các loại tấn công hệ tinh thần, thậm chí cả hệ phép thuật.. quả thực khắc chế cứng những người này.
Tô Minh An đứng dậy, người chơi số 2 – Noel lặng lẽ đứng sau lưng cậu.
“Tiếng đàn piano rất hay, cùng đi dạo nhé, Người chơi số 1.” Noel nói.
“Có chuyện gì vậy?” Tô Minh An hỏi.
“Mấy ngày nay, tôi đã được tận mắt chứng kiến sức mạnh từ kỹ năng của cậu, kỹ năng Phân thân mạnh thật, không chỉ không sợ việc sống chết, khống chế hai đường, còn có thể gác đêm…” Noel nói: “Cậu vẫn luôn đề phòng tôi, vì vậy, tôi muốn nói rõ mọi chuyện với cậu.”
“Hửm?”
“Một màn chơi song song chỉ có thể có một người qua màn xuất sắc thôi đúng không.” Noel xòe tay: “Tôi sẽ không tranh giành với cậu, tôi chỉ đến để ‘thám hiểm’ và tìm kiếm sự kích thích.”
Tô Minh An suy nghĩ một lát rồi gật đầu. Dù lời của Noel là thật hay giả, cậu cũng không sợ Noel giở trò.
Họ tản bộ, đi ra khỏi khu biệt thự, bên này có rất nhiều nhà cấp 4.
Một bà cụ mù ngồi trong tiệm, trong tủ bày bán vài thứ lặt vặt như bóng đèn vàng, nến, đèn dầu. Bà cúi đầu, khó khăn xỏ kim chỉ, dường như đang đan áo len.
Noel bước vào, trò chuyện với bà, Tô Minh An đứng bên ngoài chờ. Không biết Noel đã nói gì mà khiến cho bà cụ cười vui vẻ. Bà mời Noel vào nhà. Một chuỗi chìa khóa đầy gỉ sét kêu “leng keng” dưới lớp áo bông đỏ thẫm của bà cụ.
10 phút sau, Noel đi ra, bà cụ vẫn đi theo sau cậu ấy, tiễn cậu ấy một đoạn đường dài mới quay về.
“Xin lỗi đã để cậu đợi lâu, Tô Minh An.” Noel nói.
Tô Minh An không hỏi nhiều.
Noel lại chủ động nói: “Vừa rồi, đó là một bà cụ mù, con trai bà bị mù, con gái cũng vậy.”
Tô Minh An nghiêng đầu.
“Con gái bà, vì không nhìn thấy đường, một hôm đụng phải đội quân máy móc, bị bắn chết.” Noel nói:
“Con trai bà đi tìm chị gái, đi được vài bước thì trời đã tối, cậu ta dẫm phải lớp băng, ngã xuống sông, chết đuối. Vào ngày hôm sau, thi thể cậu ta nổi lên từ dưới sông, không ai dám nói cho bà ấy biết tin dữ.”
“Giọng của tôi rất giống với con trai bà, nên vừa rồi tôi giả làm con trai bà, nói với bà rằng tôi đã trở về, sau này sẽ đi xa một chuyến, bảo bà đừng lo.”
Noel đưa tay ra, lấy ra một chiếc đèn pin:
“Bà nói đây là chiếc đèn pin tốt nhất trong tiệm bà, tặng cho tôi, để sau này trời tối tôi đều bật lên, như vậy dù tôi không nhìn thấy đường, người khác cũng có thể nhìn thấy ánh sáng trên tay tôi, tôi sẽ không đụng phải ai.”
“Cạch” một tiếng, đèn pin chiếu ra một vòng sáng yếu ớt. Ánh mắt Noel trầm xuống.
“Nhưng bà đâu biết… dù có nhìn thấy ánh sáng, cũng có những người sẽ không nhường đường cho người khác, họ luôn thích mạnh mẽ đâm tới, luôn thích… dùng súng đạn và nắm đấm để phán quyết tất cả.”
Tô Minh An nghe nhưng không nói gì. Những câu chuyện tương tự như của bà cụ mù này, trên mảnh đất này nhiều vô số kể, đây chỉ là một chuyện hết sức bình thường.
Nếu Noel không đến, sớm muộn gì bà cụ cũng sẽ biết tin con mình đã chết, bà căn bản… không chịu nổi bi kịch như vậy.
Bà sẽ chết. Cả gia đình này sẽ đi đến kết cục bi thảm.
Mọi người đang chờ đợi một sự cứu rỗi.
Một… sự cứu rỗi có thể cứu vãn tai họa của Bạch Thành, khiến thế giới này trở nên tốt đẹp hơn.
Để tưởng nhớ thời đại cũ không có máy móc, họ ca hát, nhảy múa, ôm đàn guitar gỗ, hoài niệm những bản nhạc cũ và piano.
Để trở về thời đại cũ “con người không biến thành quái vật”, họ thay thế những người đã ngã xuống trong đêm đông lạnh lẽo tịch mịch, sẵn lòng hy sinh.
Người ẩn nấp ôm gấu bông tình nguyện chết trong biển lửa, người lính cứu cô gái chết trong đêm tối trước ánh rạng đông, vô số cư dân bị áp bức đã từ bỏ cuộc sống an nhàn, ẩn náu dưới lòng đất để ngày đêm đấu tranh.
– Tô Minh An và… quân phản kháng sẽ là sự cứu rỗi của họ sao?