Ngày hôm sau, sau một đêm nghỉ ngơi, Nguyệt Nguyệt dậy rất sớm.
Cô ngồi bên bàn gặm thanh socola, ăn từng chút từng chút một từ trên xuống dưới, ăn vỏ trước rồi mới ăn ruột, giống như đang thực hiện một nghi lễ nào đó.
Tô Minh An đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cô.
Bình luận luôn gán ghép 2 người họ, điều này khiến cậu cảm thấy không được tôn trọng. Trong mắt cậu, cô chỉ là một đồng đội mang tên Nguyệt Nguyệt, chứ không phải là “cô em xinh đẹp có thể được gán ghép”, cho dù cô là một gã đàn ông thô kệch mặt đầy sẹo thì trong mắt cậu cũng chẳng khác gì nhau.
Khi cậu nhìn người khác, cậu chưa bao giờ phân biệt họ dựa trên ngoại hình và giới tính.
“Chào buổi sáng, hôm nay chúng ta đến Bệnh viện Trung ương nhé.” Tô Minh An dụi mắt.
“Tớ nằm mơ thấy một giấc mơ không được tốt lắm.” Nguyệt Nguyệt nói.
Từ nhỏ cô đã thường xuyên mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ.
Ví dụ như mơ thấy ngày mai mưa to thì ngày mai trời sẽ mưa như thác đổ, mơ thấy trường học mất điện thì ngày mai trường học thực sự sẽ mất điện… Cô lên mạng tìm hiểu, mọi người gọi đó là “giấc mơ tiên tri”, có một số người sẽ mơ thấy những giấc mơ như vậy.
Tối qua cô mơ thấy một cơn ác mộng, mơ thấy mình sẽ chết…
“Tớ đã tìm được vị trí của Bệnh viện Trung ương, có lẽ đó là điểm manh mối mấu chốt.” Tô Minh An không để ý đến lời cô nói.
“Tìm bằng cách nào?” Nguyệt Nguyệt hỏi.
Tô Minh An vẫy tay với phía ngoài, một Tô Minh An giống hệt cậu đẩy cửa bước vào.
Nguyệt Nguyệt sững người một lúc, mới nhận ra kỹ năng của Tô Minh An là gì – phân thân, một kỹ năng mạnh mẽ như vậy, chắc chắn phải trả giá không nhỏ.
Cô chợt nhớ đến ngày trò chơi bắt đầu, bóng dáng người phát biểu trước hàng tỷ sinh linh. Thực ra lúc đó, cô đã cảm thấy cách nói chuyện này rất giống với cậu.
‘Thì ra cấp SS mà cậu nói trước đây là thật.’
Tô Minh An đặt tay lên phân thân, thu nó lại, làm dịu cơn đau đầu chóng mặt.
Chính vì phân thân này mà cả đêm qua cậu rất mệt mỏi, ngay cả việc nói chuyện bình thường cũng trở nên khó khăn.
Sau khi 2 người thu dọn xong, đẩy cửa ra ngoài, dường như hôm nay đại dịch thây ma đột nhiên bùng phát toàn diện, có không ít thây ma lang thang vào ban ngày.
Trên đường đi, họ nghe thấy vô số tiếng kêu thảm thiết, cùng với tiếng gầm gừ khàn đặc của thây ma.
Khi đi ngang qua một khu phố, Tô Minh An nhìn thấy một người chơi đang hấp hối.
Kỹ năng của người chơi này dường như là triệu hồi chim trắng, vô số chim trắng vây quanh cậu ta, giúp cậu ta đỡ đòn tấn công của thây ma xung quanh.
Xác những con chim nhỏ rơi rải rác như những ngôi sao ban mai, từng ngôi sao một, rơi xuống mặt đất, giống như chúng lấy mặt đất làm vũ trụ, tạo thành hàng ngàn bản đồ sao màu bạc trắng, xác những con chim đỏ trắng nằm xen lẫn là những chòm sao, vệt máu đỏ tươi kéo dài là những đường nối liền các ngôi sao.
– Còn người chơi kéo lê một vệt máu dài đỏ tươi, như đang bò về phía tận cùng vũ trụ, giống như một ngôi sao băng màu vàng đỏ đang rơi xuống từ giữa những chòm sao.
“Anh…” Tô Minh An vừa định ra tay giết thây ma, thì thấy người chơi đó đột nhiên bẻ gãy cổ, tự sát.
“Có lẽ anh ta biết không còn hy vọng sống sót, biết mình sẽ trở thành khán giả, nên mới quyết định tự sát, tránh sau này bị thây ma hành hạ.” Nguyệt Nguyệt nhìn cảnh tượng này nói.
Tô Minh An hơi cau mày.
Quả nhiên, trong trò chơi này, ngoài những người chơi không thể thích nghi với trò chơi, còn có những người chơi cực kỳ thích nghi với quy tắc.
Đây là một cuộc chiến trường kỳ.
Đau quá… đừng đâm nữa, đừng dùng dao giải phẫu đâm em nữa.
Những người mặc áo blouse trắng nói em là quái vật, nói những người có thể kháng lại vi rút thây ma như em, là quái vật.
Nhưng nếu em là quái vật mạnh mẽ thì đã có thể phá vỡ kính phòng giải phẫu, xông ra ngoài rồi phải không?
Em không phải quái vật nên em không thể xông ra ngoài.
Thật mỉa mai.
Em lại hơi hy vọng mình là quái vật.
– Rốt cuộc bản thân em là ‘quái vật’ hay những người cho rằng em là ‘quái vật’ đã ép em biến thành ‘quái vật’?
…Em không biết.
Đau quá… đừng mổ xẻ em nữa… em muốn mặc váy, em muốn về nhà…
— Trích từ phần phân tích cốt truyện trên diễn đàn thế giới・Nhật ký của Đóa Đóa