Người chơi số 1 Chương 43. “Rồi các người sẽ được cứu vớt” ▾
Người chơi số 1
Nhân vật Chương 1. “Cậu sẽ có một tương lai tươi sáng.” Chương 2. Màn tân thủ TE・Cô ấy biến mất Chương 3. “- Chúng ta là ‘loài người’.” Chương 4. “Họ đã trở thành ‘người chơi’.” Chương 5. “Cứu rỗi mọi người, giết chết mọi người.” Chương 6. “Cậu là hy vọng cuối cùng của loài người.” Chương 7. “Loài người còn tương lai không?” Chương 8. “Cậu không cần phải tham gia trò chơi này nữa.” Chương 9. “Tôi yêu người, yêu người.” Chương 10. BE 1・Con tàu Noah lật Chương 11. “Hy vọng mang tên hy sinh.” Chương 12. “Giấc mơ tiên tri.” Chương 13. “Đến chơi trò chơi cùng em nào.” Chương 14. BE 2・Ngày mai Chương 15. Trò chơi bắt đầu Chương 16. "Đại sảnh Danh vọng và Bảng Dự tuyển" Chương 17. “Tiến sĩ, hãy dùng súng.” Chương 18. “Cô ấy đã ngủ yên dưới lòng đất.” Chương 19. “Xin chào, tôi là Tô Minh An, một sinh viên bình thường.” Chương 20. “Là thuốc giải ư?” Chương 21. “Chẳng lẽ muốn chúng ta tự tay giết anh ấy sao?” Chương 22. “Thời đại không thể nhìn thấy ánh sáng.” Chương 23. “Người đầu tiên?” Chương 24. “Tại sao lại là cậu?” Chương 25. “Cứ giao hết cho tớ.” Chương 26. “Dùng mạng sống làm quân cờ” Chương 27. “Thế giới bàn cờ” Chương 28. “Người chơi số 1?” Chương 29. “Tốt, tiến lên” Chương 30. “Trực tiếp tấn công Vua địch.” Chương 31. “Hoàn cảnh của tớ và cậu giống nhau rồi.” Chương 32. “Cậu rốt cuộc là ai?” Chương 33. “Cậu là Người chơi số 1.” Chương 34. “Ra lệnh đi.” Chương 35. BE 3・Cùng với ánh sáng và bụi trần Chương 36. “Vận may chiến thắng, Người chơi số 1.” Chương 37. “Chúng ta tự hào vì điều gì?” Chương 38. “Hôm nay trông anh có vẻ khác lắm.” Chương 39. Khâu suy luận cuối cùng Chương 40. TE・Không thể cứu vớt Chương 41. “Cậu còn quá nhỏ” Chương 42. “Liều thuốc duy nhất” Chương 43. “Rồi các người sẽ được cứu vớt” Chương 44. Bí mật của việc qua màn xuất sắc Chương 45. Cái bẫy dành cho người chơi số 1 Chương 46. Bảng xếp hạng thế giới Chương 47. "Người chơi số 1" Chương 48. Khoa học viễn tưởng・Tòa thành trên không Bạch Nhật Chương 49. “Cậu và đấng cứu thế.” Chương 50. “Ngài là thủ lĩnh quân phản kháng, Elevin.” Chương 51. “Các bạn cũng là tương lai của loài người.” Chương 52. “Thành phố này bệnh rồi.” Chương 53. “Các người có thù oán gì với người chơi số 1?” Chương 54.”Bảo vệ thủ lĩnh.” Chương 55. Mọi người, chúng ta là lửa. Chương 56. “Anh ấy có khí chất lãnh đạo.” Chương 57. “Hoa, tặng cho anh.” Chương 58. “Cậu và cây đàn piano” Chương 59. “Em phải mặc váy cưới trắng tinh.” Chương 60. “Con phải trở thành hy vọng của thành bang.” Chương 61. “Cậu là Thần.” Chương 62. “Cô là ngọn lửa tội ác.” Chương 63. “Bạch Thành không có hoa.” Chương 64. “Em tên là Alisa, Alisa tự do và độc lập.” Chương 65. TE・Đóa hoa vực thẳm Chương 66. “Cô là Noriah hoàn hảo.” Chương 67. Bang hội Ngọn Hải Đăng Chương 68. “Người chơi số 1, cậu thật ích kỷ.” Chương 69. “Cậu ta thật sự hẹp hòi như thế sao?” Chương 70. “Cậu lên đây đi, Tô Minh An” Chương 71. BE 4・Vinh quang Chương 72. “Người vì mọi người ôm củi” Chương 73. “Cậu ta đang nguyền rủa tôi” Chương 74. “Đi theo tôi đi” Chương 75. “Đây là một con số không tồi.” Chương 76. Thế giới học đường・Trung học Minh Khê Chương 77. “Bầu trời sao và lữ khách” Chương 78. “Đến văn phòng của thầy” Chương 79. “Cô đang sải cánh bay cao.” Chương 80. Streamer Chương 81. “Thà chết chứ không ăn đồ ở nhà ăn.” Chương 82. “Không biết làm, chết mất.” Chương 83. “Nhưng con muốn học vẽ.” Chương 84. “Ở lại, bầu bạn với tớ” Chương 85. “Tô Minh An, cậu rất quan trọng.” Chương 86. “Đừng so sánh mình với cậu ta” Chương 87. “Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” Chương 88. “Tôi thích Người chơi số 1 này.” Chương 89. “Cậu đang xem cái gì vậy?” Chương 90. BE・Giấc ngủ say Chương 91. “Cậu muốn phá hủy thế giới của tôi.” Chương 92. “Này, hãy làm cho con đẹp thêm chút nhé” Chương 93. “Cuối cùng… em cũng đợi được anh” Chương 94. “Con muốn, tư tưởng bất tử.” Chương 95. “Em chỉ là thích anh thôi mà” Chương 96. “Cùng em khiêu vũ nào.” Chương 97. “12 năm của cô” Chương 98. “Cậu không phải vật sở hữu của bất kỳ ai.” Chương 99. “Minh An An, hãy giết tôi đi” Chương 100. TE・Tương lai rực rỡ

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Ánh mắt Dương Trường Húc ngưng lại một thoáng, sau đó vô cùng kiên định nói: “…Chỉ là họ cùng đường bí lối, bản chất vẫn là công dân cần được bảo vệ – tôi là quân nhân, chỉ cần họ vẫn chấp nhận sự bảo vệ, tôi có nghĩa vụ bảo vệ họ.”

Giọng ông dứt khoát, lời nói thật sự xuất phát từ đáy lòng.

Ông nghe thấy cậu cười một tiếng.

Sau đó, một lọ chứa đầy chất lỏng màu tím được ném tới.

Tô Minh An nói: “Tôi giúp anh canh chừng nơi này, anh đi đi.”

Cậu hơi nghiêng người, ánh nắng xuyên qua cậu chiếu vào trong, trải một lớp ánh sáng vàng kim lấp lánh xuống mặt đất.

Dương Trường Húc “bốp” một tiếng đứng thẳng người, chào cậu một cái, rồi vội vàng cầm lọ thuốc chạy về phía phòng cách ly.

Liều thuốc giải đầy trong tay sẽ trở thành hy vọng cho những người bị nhốt trong đó.

Trên đường chạy đến phòng cách ly, ông chợt nhận thấy, những tiếng gào thét kinh hoàng của lũ thây ma vốn đang vây quanh bên ngoài khu trú ẩn đã biến mất.

Thay vào đó là từng lớp từng lớp xác thây ma, trải dài gần như từ bên kia đường đến tận khu trú ẩn bên này.

Máu đen loang lổ khắp nơi, gần như biến con đường lớn thành một con đường máu đỏ rực.

Nguy cơ đã được giải trừ, xung quanh yên tĩnh lạ thường.

Xung quanh khu trú ẩn, bây giờ lại trở thành nơi an toàn nhất.

‘Do Tô Minh An làm ư?’

…Dương Trường Húc cuối cùng cũng đã hiểu được sức nặng được ẩn chứa trong danh hiệu “Người chơi số 1”.

Ông quay đầu lại, nhìn thoáng qua chàng trai đang dựa vào cửa, người không dính một giọt máu nào, rồi nắm chặt lọ thuốc trong tay, không ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng vào phòng cách ly.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

“Người chơi số 1, anh là người chơi số 1 đúng không!” Có người hướng về Tô Minh An đang đứng ở cửa ra vào, giọng nói kích động: “Tôi đã nghe nói về những chiến tích của anh… Bọn Dương Trường Húc không đủ năng lực, nhưng anh nhất định làm được đúng không! Anh có thể vào những siêu thị đó, để chúng tôi sống tiếp đúng không!”

“Đúng vậy, anh có thể dễ dàng lấy được tất cả những gì còn sót lại ở thành phố X, nếu anh đồng ý trở thành người bảo hộ của khu trú ẩn này…” Có người phụ họa theo.

“Lũ thây ma ở cửa đã bị dọn sạch rồi.” Tô Minh An nghiêng đầu nhìn họ: “Chỉ cần có dũng khí cầm vũ khí lên, không cần dựa vào khu trú ẩn, cũng có thể tự sống tiếp – các người rất muốn sống, vừa rồi cũng muốn rời khỏi đây, chắc cũng không cần ở lại khu trú ẩn này nữa đâu nhỉ?”

“Không không không!” Người phụ nữ trung niên vội vã xua tay: “Sao có thể giống nhau được. Chàng trai trẻ, cô nghe nói, nghe nói con rất lợi hại, lợi hại hơn bất kỳ ai. Nhưng thật ra bọn cô không còn chút sức lực nào nữa, chỉ cần con tùy tiện mang chút đồ cho bọn cô, bọn cô có thể cầm cự qua ngày.”

“Đúng vậy đúng vậy, bên ngoài vẫn rất nguy hiểm.”

“Nếu vừa rồi không phải tuyệt vọng đến cùng cực, ai mà muốn ra ngoài chứ.” Mấy người vội vàng bổ sung: “Đều là đồng bào với nhau cả, trong thời tận thế cũng phải giúp đỡ lẫn nhau chứ.”

Kỳ lạ là, những người vừa rồi còn tranh giành một lọ thuốc giải đến sứt đầu mẻ trán, giờ đây như chợt đứng chung chiến tuyến, chỉ tha thiết mong Tô Minh An có thể tiếp tục che chở cho họ.

“Còn nữa, chàng trai trẻ, cái lọ kia của con… lọ thuốc giải màu tím kia, còn không?” Người phụ nữ tiếp tục cầu xin.

“Đúng vậy, còn cả A Hùng nhà cô…”

“Còn cả anh Bác Long…”

“Bên tôi cũng cần…”

“Coi như cô cầu xin con, chàng trai trẻ, chỉ cần một chút thuốc giải thôi, chỉ cần một chút thôi…”

Người phụ nữ vẫn nài nỉ không ngừng.

“Choang -!”

Một con dao găm đột nhiên bị ném đến trước mặt bà ta, ánh sáng loang loáng của lưỡi dao làm bà ta sợ hãi lùi lại một bước, vẫn chưa kịp phản ứng với chuyện vừa xảy ra.

Tô Minh An nhìn họ:

“Ai có thể đâm con dao găm này xuyên qua lòng bàn tay mình, tôi sẽ đưa thuốc giải cứu mạng cho người đó, đã liều mạng rồi, chỉ đâm xuyên lòng bàn tay thôi chắc hẳn cũng không khó khăn gì nhỉ?”

Ánh mắt mọi người dùng để nhìn cậu từ mong đợi, trong nháy mắt chuyển sang kinh hãi.

“Cậu bị điên à?” Người phụ nữ nhìn cậu như nhìn tội phạm: “Rõ ràng chỉ cần đưa thuốc giải cho chúng tôi là được rồi! Sao phải làm vậy?”

“Không, điều kiện này khá ưu đãi đấy.” Tô Minh An nhìn bà ta: “Các người đã nói, người bị nhiễm độc thây ma là người quan trọng nhất đối với các người, là người các người yêu thương nhất, vậy thì đâm xuyên lòng bàn tay để cứu một người… quá hời rồi còn gì. Các người không cần phải trả bất kỳ cái giá nặng nề nào… Điều kiện này thật sự khiến tôi ghen tị đến muốn rơi lệ.”

Cậu vừa nói, trong mắt dường như thật sự dâng lên vài tia sáng.

“Nếu ngay cả việc này mà các người cũng không làm được thì sau này sống lay lắt, còn ai có thể tiếp tục che chở cho các người nữa? Cơ hội có được thuốc giải này rất quý giá, tôi không thể chia đều cho mọi người. Các người cứ coi như đây là một bài kiểm tra, chứng minh các người là những người có tư cách để sống tiếp…”

Ánh mắt người phụ nữ dần dần lộ ra vẻ sợ hãi.

Bà ta hoàn toàn ý thức được sự bất thường của cậu, lùi lại từng bước, dần dần, cách xa con dao găm kia.

Ánh nắng bên ngoài dần dần chiếu vào, phủ lên bề mặt con dao găm một quầng sáng rực rỡ và hấp dẫn.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Sau khi Dương Trường Húc chia thuốc giải cho vài người quan trọng nhất, ông nhìn những căn phòng khác, do dự một lúc, rồi cầm lọ thuốc còn khoảng nửa lọ đi ra khỏi khu trú ẩn.

Lão Tần vừa mới hồi phục thở hổn hển, ông ta dựa vào người Dương Trường Húc, ánh mắt mang theo nỗi sợ và niềm vui sau khi thoát chết:

“Đây là thuốc giải mà người chơi số 1 đưa cho chúng ta sao?” Lão Tần tấm tắc khen: “Cậu ta thật sự là một người tốt… Rõ ràng là thứ quý giá như vậy, lại không cầu bất cứ hồi báo nào. Thật là một đồng chí tốt, tôi nhất định phải đến cảm ơn cậu ta cho đàng hoàng. Chính vì có những người mạnh mẽ và nhân từ, vừa có thực lực vừa có lòng tốt như vậy tồn tại, tương lai của chúng ta mới có hy vọng…”

“Đúng vậy, cậu ta quả đúng là một người rất tốt.” Dương Trường Húc gật đầu, mặc dù cảnh tượng lúc gặp mặt ban đầu khá lúng túng, nhưng việc Tô Minh An trực tiếp ném lọ thuốc giải cho ông, trong mắt ông chính là biểu hiện của tinh thần hy sinh cao cả.

Ông dìu lão Tần đang nóng lòng muốn bày tỏ lòng biết ơn, đi từng bước về phía gian phòng cũ.

“Nghe nói cậu ta còn là sinh viên đại học. Thật hiếm có, rõ ràng còn là một đứa trẻ, lại giác ngộ như vậy…” Lời nói của lão Tần chợt dừng lại.

Hai người đứng trước gian phòng trong khu trú ẩn, nhìn cảnh tượng trước mắt.

Máu chảy lênh láng khắp nơi.

Hai thi thể nằm gục dưới mặt đất, đầu vỡ toang, đủ loại màu văng tung tóe khắp nơi.

“Tôi đâm rồi, tôi đâm rồi! Xin cậu, xin cậu, mau đưa thuốc giải cho tôi…”

Một người đàn ông gầy gò vì đói, lòng bàn tay bị một con dao găm xuyên qua, anh ta đau đến nước mắt nước mũi tèm lem, nhưng vẫn cố lết cơ thể đã gần như kiệt sức, quỳ sụp xuống dưới chân chàng trai trẻ, máu nhỏ xuống như mưa.

Tô Minh An như không nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, quay đầu đi chỗ khác.

Một bên cậu, là cây rìu dính máu trong tay.

“Cậu… cậu đã làm gì?” Lão Tần là nhà nghiên cứu, từ trước đến giờ chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, răng ông ta run lập cập.

“Chợt có người muốn tấn công tôi để cướp thuốc giải, nên tôi đã giết gà dọa khỉ một chút.” Tô Minh An đáp: “Phòng vệ chính đáng.”

“Vậy… vậy còn người kia thì sao?” Lão Tần vẫn có chút không thể tin nổi nhìn người đàn ông gần như phát điên, lòng bàn tay bị dao găm xuyên qua.

“Bằng chứng cần thiết để có được thuốc giải.” Tô Minh An nhìn người đàn ông đang khóc lóc thảm thiết: “Người thân của người đàn ông này là ai? Cho người thân của anh ta uống chút thuốc giải đi.”

“Đây là điều kiện cậu đưa ra sao?” Dương Trường Húc nhìn cậu: “Đâm xuyên qua lòng bàn tay là có thể có được thuốc giải? Tại sao cậu phải làm vậy?”

“Vốn dĩ nên có sự tuyển chọn này.” Tô Minh An đáp: “Ở thế giới ban đầu, vì số lượng có hạn nên phải tổ chức vô số cuộc thi… khiến cho cơ hội quý báu chỉ có thể rơi vào tay một ít người… Người này đã làm được, vì vậy anh ta có tư cách nhận được thứ mình muốn. Tôi làm vậy thì có gì sai chứ?”

“Nhưng đâu cần phải làm đến mức này!”

“Nếu ngay cả việc này mà họ cũng không dám làm, thì dù được che chở mà sống tiếp, sớm muộn gì họ cũng sẽ phải đối mặt với tình huống tuyệt vọng hơn nữa.” Tô Minh An nhìn ông: “Hơn nữa, nếu không làm vậy, anh định phân chia thuốc giải như thế nào? Chia đều? Chẳng lẽ anh cho rằng chia đều sẽ mãi đúng sao? Anh quên mất sai lầm vừa rồi rồi à?”

Dương Trường Húc chợt sững người.

“Dương Trường Húc, con người là loài động vật sống theo bầy đàn.” Tô Minh An nói: “Một khi xảy ra hoảng loạn, nó sẽ như một loại bệnh truyền nhiễm, nhanh chóng lây lan trong bầy đàn. Trong những lúc như vậy, trí tuệ và sự độc lập của cá nhân sẽ bị suy yếu vô hạn, dễ dàng bị cuốn theo đám đông…”

“Sự tuyệt vọng của tập thể, sẽ chỉ mang đến sự tuyệt vọng lớn hơn.” Cậu nói:

“Vì trong một thế giới như thế này, chúng ta không thể khiến mọi người tránh xa sự hoảng loạn, vậy nên, hãy loại bỏ những yếu tố gây ra sự hỗn loạn…”

“…Cậu quá tàn nhẫn.” Dương Trường Húc chợt ngắt lời cậu, tức giận nói: “Có lẽ cậu cho rằng làm như vậy là đúng, nhưng chúng ta là người Trạch Tinh yêu chuộng hòa bình, không thể để trò chơi này ảnh hưởng đến tam quan, tôi nhớ trước đây khi cậu ở bên cô gái tên Nguyệt Nguyệt kia, cậu không phải như vậy… Điều gì đã biến cậu thành ra thế này?”

Tiếp đó, ông thấy cậu mỉm cười với ông.

Tô Minh An đưa tay ra, đeo lại túi kiếm hơi lỏng lẻo.

Cậu quay người:

“… Thây ma xung quanh đã bị tôi quét sạch rồi. Muốn làm gì thì cứ làm đi.”

Nếu những người này ngay cả giết gà dọa khỉ cũng không dám, chỉ nghĩ đến trật tự trước khi trò chơi bắt đầu, thì cho dù cậu có vất vả cứu từng người cũng không đủ.

Một người, nếu ngay cả hy vọng cuối cùng cũng từ bỏ, ngay cả giá trị và tầm quan trọng của bản thân cũng không dám khẳng định… vậy tương lai còn gì đáng để chờ mong nữa?

Đa số mọi người đều quen với việc mù quáng nghe theo, vì họ không muốn tự suy nghĩ.

Khi một tập thể đang nỗ lực hướng về cùng một hướng, những kẻ quay đầu hoặc quay lưng rời đi đều sẽ trở thành những kẻ dị biệt.

Họ khao khát trật tự, uốn nắn người khác, chữa lành bản thân, sửa đổi kẻ phản nghịch, loại bỏ kẻ ngu dốt, nhưng lại chủ động lẩn quẩn, bài xích sự khác biệt, khao khát lý trí, nhưng lại dễ dàng phát điên.

Lời nói và hành động vừa rồi của cậu, rất phù hợp với hình tượng một thiếu niên nhiệt huyết “chỉ coi trọng kẻ mạnh”, một game thủ thuần túy.

Hình tượng này, đã được thiết lập.

“Cậu… cậu, chàng trai trẻ! Cậu nói rõ xem nào, có chuyện gì mọi người không thể cùng nhau bàn bạc chứ?” Lão Tần muốn gọi cậu lại.

Nhưng Tô Minh An không dừng bước mà trực tiếp rời khỏi nơi này.

Cậu đeo túi kiếm trên lưng, ánh mặt trời chiếu xuống, để lại một bóng đen dày đặc.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Thế giới trò chơi・Số người chơi hiện còn: 308,768,273 người

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧