“Ting!”
Tô Minh An liếc nhìn, trên đó hiển thị hai chữ “Lữ Thụ”.
“Có chuyện gì à?” Cậu bắt máy, nhìn thấy khuôn mặt vô cảm quen thuộc của Lữ Thụ.
“Tô Minh An, cậu nhất định phải kiên trì.” Lữ Thụ đáp một câu không đầu không đuôi.
“?”
“Cậu cũng nhận ra rồi chứ, bây giờ người chơi sẵn lòng xuống sân ngày càng ít.” Lữ Thụ nói: “Không gian Chủ Thần được xây dựng quá thoải mái, tâm lý đứng từ trên cao nhìn xuống của khán giả ngày càng nghiêm trọng, họ thà ngồi uống trà cười nói chứ không bằng lòng xuống sân… Hơn nữa, cũng xuất hiện một lượng lớn người chơi cam tâm từ bỏ thân phận con người, vĩnh viễn ở lại màn chơi…”
Tô Minh An nhớ tới những lời nhắc nhở của hệ thống trong màn chơi thứ 2, dường như nó luôn khuyến khích cậu trở thành “Quan trắc viên” – ở lại Tòa thành trên không Bạch Nhật, trở thành kẻ thống trị duy nhất.
Không thể không nói, nếu đối với một người chơi bình thường, được ở lại thành phố máy móc tuyệt vời, được sai khiến nhiều người máy dạng người như vậy, trở thành người thống trị tối cao, còn có Noriah xinh đẹp… rất nhiều người có lẽ không thể từ chối, lựa chọn ở lại màn chơi mãi mãi.
Số người chơi đang giảm dần.
Thậm chí, số “người” cũng đang giảm dần.
Ban tổ chức đây là đang luộc ếch trong nước ấm, họ sẽ không để người chơi thực sự chết đi, nhưng lại khiến người chơi cam tâm tình nguyện sa ngã, sống buông thả, tách rời… sau đó cam tâm trở thành một đoạn dữ liệu trong màn chơi, hưởng thụ sự giả tạo chân thực.
“Còn 3 tiếng nữa trụ sở bang hội sẽ mở, đó sẽ là không gian riêng của bang hội chúng ta sau này, hơn 10,000 người chơi đứng đầu bang hội sẽ tụ tập lại với nhau.” Lữ Thụ nói: “Người chơi số 1, đến lúc đó, hãy phát biểu nhé.”
“Diễn thuyết trước công chúng?” Tô Minh An cúi đầu lật xem balo: “Được, không thành vấn đề.”
“Còn nữa…” Lữ Thụ dừng lại một chút: “Chờ chút nữa, tìm một quán trà, gặp mặt đi.”
“Được.” Tô Minh An khoác áo choàng, đẩy cửa ra.
Lữ Thụ cung cấp một tọa độ, khi ra ngoài chỉ cần nhập tọa độ là có thể đến thẳng máy chủ.
Trước mắt là quảng trường đông nghịt người được ánh nắng bao phủ, đài suối phun nước có bức tượng Sếp Thỏ quen thuộc lấp lánh ánh sáng, tầm nhìn cậu ngập tràn ánh sáng rực rỡ.
Tô Minh An nhìn thấy tòa nhà màu đỏ nâu ở trung tâm tầm nhìn trước tiên, có rất nhiều người chơi đi ra đi vào theo thảm đỏ được trải ra, trên cửa treo tấm biển vàng Sàn đấu giá – chắc là nội dung trong bản cập nhật lần này, như vậy người chơi sẽ không cần phải mò kim đáy bể để mua đồ nữa.
Bên cạnh là một tòa nhà hình tròn màu xám sắt, dường như lộ thiên, lượng người qua lại cũng khá đông, chắc là Sân thi đấu mà hệ thống đã đề cập đến, là nơi tốt để luyện tập thực chiến, một số người chơi không nổi tiếng cũng có thể thông qua nơi này mà tăng độ nổi tiếng.
Cậu biết quảng trường Chủ thần được người chơi tự chia thành các khu, có khu Long Quốc, cũng có khu các quốc gia khác, người thuộc quốc tịch khác nhau sống ở các máy chủ khác nhau, như tái hiện lại Trạch Tinh. Nghe nói những khu có số thứ tự đứng đầu như khu 1, 2 còn được chia thành khu Trung ương và khu quân sự, có khu như liên đoàn, bộ đội hay gì đó đang được thành lập, hình như muốn duy trì sự an ninh của Thế giới Chủ thần.
Tô Minh An đi thẳng đến tọa độ Lữ Thụ gửi, đi dọc theo một con phố, đây là khu sinh hoạt, các tòa nhà hai bên mang phong cách Long Quốc, tường trắng ngói đen, có dây leo xanh quấn quanh chúng, các cửa hàng hai bên cũng theo phong cách thị trấn cổ của Long Quốc. Tô Minh An thậm chí còn nhìn thấy cửa hàng Hán phục, cửa hàng đồ cổ,…
Cậu đi thẳng đến quán trà, quán trà này lại khá đông khách, nó có 3 tầng, bên cửa sổ gỗ có khá nhiều người chơi đang ngồi uống trà, nói chuyện phiếm.
Nhưng ánh mắt họ đều hướng lên trên, như đang nhìn ai đó.
Tô Minh An gửi tin nhắn riêng:
Tô Minh An đi lên cầu thang.
…Cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao quán trà này lại đông khách đến vậy.
Chàng trai trẻ ngồi bên cửa sổ với đôi mắt vô cảm đang nhìn về phía này, y mặc một bộ Hán phục màu đen mực, con bọ ngựa màu xanh biếc và con bướm đỏ thẫm đang yên tĩnh đậu trên vai y, ánh sáng phủ lên khuôn mặt thanh tú, tĩnh lặng của y, đôi mắt đen trắng rõ ràng của y như hồ nước trong veo, khung cảnh này như một bức tranh thủy mặc tuyệt đẹp.
’…Lữ Thụ vậy mà không thèm ngụy trang gì cả!'
Quả nhiên, ánh mắt của những người chơi khác đều ít nhiều liếc về phía đó, nhỏ giọng bàn tán về những chiến tích của “Lữ Thụ”.
Tô Minh An khoác áo choàng kín mít, đi tới ngồi đối diện y. Cậu chú ý thấy bên cạnh Lữ Thụ còn ngồi một người phụ nữ xinh đẹp, trưởng thành, buộc tóc 2 bên, đôi mắt phượng kia vừa nhìn lên đã lóe ra hai tia sáng sắc như dao, trong nháy mắt tạo ra cảm giác như kim loại va chạm.
“Hạng 3 thế giới, Mizushimakawa Sora.” Người phụ nữ đưa tay ra: “Xin chào Người chơi số 1, nghe danh đã lâu.”
May mà cô tâm lý hơn Lữ Thụ, giọng cô rất nhỏ, những người khác không nghe thấy cô tự giới thiệu.
“Tô Minh An.” Tô Minh An chỉ bắt tay nhẹ rồi rút về, cậu để ý thấy ngón tay cô rất thon dài, trên mu bàn tay có hai dấu ấn màu trắng rõ ràng, đó là bằng chứng của việc cô qua màn xuất sắc 2 lần.
Trên mặt cậu nở một nụ cười chân thành.
Lữ Thụ bên cạnh đứng dậy pha trà cho cậu, động tác của y rất chuyên nghiệp, lúc này trên người Lữ Thụ không còn vẻ sắc bén khi điều khiển bọ ngựa giết chóc nữa, toàn thân y toát lên vẻ tĩnh lặng và ôn hòa. Điều này khiến Tô Minh An, người vừa trải qua cuộc chiến sinh tồn tàn khốc, có cảm giác như đã trở về quê hương.
Tô Minh An nhìn trà, giao diện giới thiệu bất ngờ hiện ra:
Tô Minh An cảm thấy đây có lẽ là kỹ năng vô dụng nhất của Lữ Thụ.
“Tô Minh An, tôi đã nghe nói về những chiến tích của cậu, cũng đã xem những video người chơi khác làm về cậu.” Mizushimakawa Sora nhìn cậu chằm chằm: “Tôi rất khâm phục cậu… theo nhiều nghĩa. Nhưng trong lòng tôi vẫn ngờ vực.”
“Mời nói.”
“Tôi vẫn luôn không hiểu…” Mizushimakawa Sora chỉ chỉ mu bàn tay: “Sao cậu lại có tầm nhìn xa như vậy đối với nhiều việc trong tương lai… Trên diễn đàn, rất nhiều người chơi cũng đang tranh cãi về chuyện này, dù có người chỉ ra có thể cậu sở hữu kỹ năng đặc biệt, nhưng vẫn có người nghi ngờ cậu là nội gián do ban tổ chức phái tới. Họ cho rằng ban tổ chức muốn nâng cậu lên vị trí số 1, để khiến loài người Trạch Tinh tuyệt vọng.”
Lữ Thụ kín đáo liếc nhìn Tô Minh An.
“…Vậy ư.” Tô Minh An cười đáp: “Không sao, tôi cũng có thể hiểu được những suy nghĩ như vậy… Nhưng cô Mizushimakawa, cô nghĩ sao về điều này?”
“Tôi không tin.” Mizushimakawa Sora nhấp một ngụm trà: “Những lý luận của cậu, tất cả những gì cậu thể hiện ra… đều không giống những gì một nội gián sinh vật cấp cao có thể có, tôi tin cậu là con người, vì con người có khả năng vô hạn… Chúng tôi cũng đoán được, qua màn xuất sắc tới cuối có thể đạt được điều gì đó, vậy nên, Người chơi số 1, nguyện vọng của cậu là gì?”
Đầu ngón tay Tô Minh An khẽ run.
Lữ Thụ pha trà xong, đặt trước mặt Tô Minh An, y im lặng ngồi xuống, từ đầu đến cuối không nói một lời.
“- Chúng tôi vẫn luôn rất quan tâm đến điểm này.” Giọng nói của cô chợt gần.
Tô Minh An chợt cảm thấy bị một bóng đen bao phủ, cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt đen láy của Mizushimakawa Sora.
“Muốn chúng tôi ủng hộ cậu, tin tưởng cậu thì cậu cần phải nói những điều chúng tôi cần biết với chúng tôi.” Mizushimakawa Sora ở rất gần cậu, hàng mi dài của cô gần như chạm vào mắt cậu: “Cậu là Người chơi số 1, cậu nên nói cho chúng tôi biết lý do quan trọng nhất.”
“Cô đang uy hiếp tôi?” Tô Minh An nghe ra hàm ý từ lời Mizushimakawa Sora nói.
“Dù tôi thừa nhận thân phận con người của cậu, nhưng vẫn sẽ nghi ngờ ý đồ của cậu.” Mizushimakawa Sora thản nhiên đáp: “Xét cho cùng, nhìn từ bề ngoài, cậu là kiểu người sẵn sàng hy sinh đồng đội để đối lấy điểm tích lũy hoàn hảo. Tôi không dám tin vào lòng tốt của con người, cũng không cho rằng cậu hoàn toàn là kẻ ác. Nhưng nếu cậu cứ cố tình che giấu, tôi sẽ chỉ cho rằng cậu có mưu đồ khác – Khi một người được đưa lên ngôi thần, mọi dục vọng đều sẽ bị phóng đại, Người chơi số 1 cũng vậy.”
“Vậy cô nghĩ nguyện vọng của tôi là gì?” Tô Minh An hỏi.
Ánh mắt Mizushimakawa Sora dùng để nhìn cậu càng thêm nặng nề.
“Xuất sắc vượt qua mọi màn chơi sẽ nhận được phần thưởng nào đó, đây đã là điều mọi người đều đoán được.” Mizushimakawa Sora nói: “Tôi cũng đã từng hỏi Sếp Thỏ, rốt cuộc sẽ nhận được gì, nhưng nó không chịu nói cho tôi biết.”
’…Đương nhiên Sếp Thỏ sẽ không dễ dàng tiết lộ điều đó.'
Tô Minh An có được câu trả lời là do sự dẫn dắt khéo léo trong lần chết kia, cùng với tính cách ham vui của Sếp Thỏ. Nếu Mizushimakawa Sora đi hỏi thẳng, nó sẽ chỉ cười trừ cho qua chuyện.
“Quyền thống trị thế giới? Sức mạnh tối thượng? Trường sinh bất tử? Hay là điều gì khác?” Mizushimakawa Sora truy hỏi: “Xuất sắc vượt qua mọi màn chơi sẽ nhận được gì? Mà khiến cậu mê mẩn đến vậy?”
Tô Minh An mỉm cười nhìn cô: “Cô nghĩ sao? Các người hẳn đã đoán ra rồi chứ. Nếu xuất sắc vượt qua mọi màn chơi – các người có thể đạt được tất cả những gì mình muốn…”
Mizushimakawa Sora lộ ra vẻ mặt “quả nhiên là vậy”, giọng nói cô lớn hơn: “- Vậy còn cậu? Cậu muốn có được điều gì? Hỡi Người chơi số 1 cuồng nhiệt đến thế?”
Lữ Thụ kéo áo cô, y không ngờ câu hỏi thăm dò lại bị cô phóng đại đến mức độ này, với thái độ gần như là tra hỏi… khác hẳn với những gì họ đã bàn bạc trước đó.
Trong quán trà, những người khác đều nhìn sang, xì xào bàn tán.
“Hình như đó là Mizushimakawa hạng 3…”
“Lữ Thụ cũng ở đó, họ đang cãi nhau về điều gì đấy.”
“Đối diện ngồi một người che giấu thân phận, không biết là ai, sao lại có cảm giác đang bị mắng vậy?”
“Các cao thủ cãi nhau, thật mới mẻ, nhưng người ở đây đúng là càng lúc càng nhiều… hình như đều nhận được tin hạng 3 và hạng 4 xuất hiện tại đây.”
“…”
Mizushimakawa Sora cũng nhận ra giọng mình hơi lớn, cô lại ngồi xuống, ánh mắt cô chợt trầm xuống.
Tô Minh An vẫn giữ nguyên biểu cảm.
“Tôi muốn cứu các người.” Cậu mỉm cười đáp: “Vậy cô tin tôi không?”
Mizushimakawa Sora nhíu mày.
Cô hoàn toàn không tin vào sinh viên trước mặt này.
Cậu quá trẻ, sẽ không ai đặt niềm tin vào một người chợt bộc lộ tài năng một cách khó hiểu. Hơn nữa, sự nổi lên đột ngột của Tô Minh An khiến một số người cảm thấy bị đe dọa, dù loài người đang đối mặt với nguy cơ, nhưng điều đó không có nghĩa là những kẻ thống trị trước đây có thể dễ dàng buông bỏ quyền lực trong tay, giao quyền phát ngôn lớn lao “người đứng đầu thế giới” cho một kẻ đáng ngờ.
Có người vẫn ngu ngốc giữ quan điểm cũ, cho rằng loài người có thể vượt qua kiếp nạn này, cho rằng sự xuất hiện của Người chơi số 1 là đang chia sẻ miếng bánh của họ.
Họ cho rằng chỉ cần Mizushimakawa Sora có thể đánh bại Tô Minh An, danh hiệu số 1 này sẽ thuộc về họ.
Mizushimakawa Sora lạnh lùng đáp: “- Tôi không thể để mặc cho cậu tiếp tục thống trị, Tô Minh An của Long Quốc. Những người ủng hộ phe Ngọn hải đăng của cậu đã gần như phát cuồng, họ sống như những kẻ dị giáo, điên cuồng tuyên truyền chiến tích của cậu trên khắp diễn đàn, tôn cậu lên làm vị thần duy nhất… Cứ tiếp tục như vậy, cho dù thế giới trò chơi kết thúc, Trạch Tinh… cũng sẽ trở thành Trạch Tinh của những kẻ độc tài như cậu.”
“Độc tài?” Tô Minh An hỏi: “Giả sử tôi không phải thì sao?”
“Một sinh viên 19 tuổi, một người Long Quốc có xuất thân bình thường. Cậu có thể có bao nhiêu kiến thức và sự vị tha?” Mizushimakawa Sora được thế nên không buông tha.
“Thì ra là vậy, việc khán giả tôn tôi lên làm thần khiến các người cảm thấy… tôi đang đe dọa đến sự thống trị của các người.” Tô Minh An cười nhạt, nói toạc ra: “Vậy nên bây giờ muốn gán tội cho tôi sao? Tiếp theo có phải là muốn chiếm danh đại nghĩa để cố đánh bại tôi không? Cô Mizushimakawa, cô thuộc phe nào? Tổ chức nào của loài người?”
Mắt Mizushimakawa Sora lóe lên tia xấu hổ: “Nói bậy!”
“Vậy thì – những gì cô nói thật sự rất có lý, cô Mizushimakawa ‘vị tha’!” Ánh mắt Tô Minh An chợt nhìn thẳng vào Mizushimakawa Sora: “Tôi chính là… một người bình thường như vậy. Tôi chỉ là một sinh viên đại học Long Quốc, tư tưởng thật ấu trĩ – vì vậy, dù cô gán tội gì cho tôi, đều là điều cực kỳ ‘đúng đắn’ – Là Người chơi số 1, tôi nên mãi mãi lương thiện, nhân từ, tôi nên giúp đỡ mọi người chơi gặp khó khăn, tôi nên gia nhập tổ chức của các người, trở thành con dao trong tay các người, đúng không?”
Mizushimakawa Sora đứng dậy, hai bím tóc dài của cô khẽ lay động trong làn sương ấm áp, tạo nên một màn sương mù mê hoặc.
Cô lạnh lùng đáp: “Nói nhảm! Tôi sẽ không đặt hy vọng vào cậu, chàng trai trẻ.”
“Cô Mizushimakawa, trong lòng cô, sự ích kỷ của tôi đã được định hình.” Tô Minh An ngẩng đầu lên.
Lữ Thụ bên cạnh nghe mà mặt ngơ ngác, y không ngờ 2 người này lại chợt cãi nhau kịch liệt đến vậy.
“Tô Minh An – người xuất sắc vượt qua mọi màn chơi sẽ là tôi.” Mizushimakawa Sora nói: “Tôi sẽ ước một điều ước khiến mọi thứ đều tốt đẹp, dù suy nghĩ của cậu cao cả hay ích kỷ, tôi cũng không quan tâm. Tôi sẽ chỉ nắm chắc quyền chủ động trong tay – tôi tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không để cơ hội nhận phần thưởng cuối cùng rơi vào tay người khác.”
“Thật là một Ngọn hải đăng sáng chói…” Tô Minh An xòe tay: “Vậy thì, hãy dùng tất cả những gì cô có để ngăn cản tôi! Để ngăn chặn những người như tôi chiến thắng đến cuối, cô Mizushimakawa vị tha, xin cô hãy cố gắng hết sức để giành chiến thắng đến cuối nhé?”
Mizushimakawa Sora nhìn cậu.
’…Cậu như thể đang thực sự vui.'
’…Thật là khó hiểu.'
Cô đặt mạnh chén trà xuống bàn, nó phát ra một tiếng trong trẻo.
“Quyền kiểm soát Trạch Tinh tuyệt đối không thể rơi vào tay cậu. Người chơi số 1 – cậu vẫn nên để người ổn định hơn, có kiến thức uyên bác hơn đảm nhận… Cậu chỉ là một sinh viên, còn tôi sẽ trở thành người mạnh nhất trong thế giới trò chơi, tuyệt đối sẽ không để Trạch Tinh rơi vào tay người như cậu.”
Giọng nói của cô không hề nhỏ, cả quán trà đều nghe thấy, trong nháy mắt cả quán trở nên im lặng.
Cô dứt khoát rời đi, không liếc nhìn lại.
“Tô Minh An…” Dường như Lữ Thụ cũng không ngờ cuộc gặp gỡ giữa cao tầng của bang hội số 1 sẽ thành ra thế này: “Mizushimakawa đúng là một kẻ điên, tại sao cô ta lại lên tiếng chỉ trích cậu…”
“Mục đích của cô ta chính là để gán cho tôi cái mác ích kỷ.” Tô Minh An mỉm cười.
Cậu đã nhìn thấu mục đích thực sự của Mizushimakawa Sora, nên căn bản không nể mặt cô. Cậu biết dù có cúi đầu trước những người như cô, cũng chỉ bị cười nhạo mà thôi.
Có những người chính là như vậy, bạn càng yếu đuối, họ càng đắc ý, nhất là loại người thích đấu đá nội bộ này, căn bản hết cách cứu chữa.
Xung quanh dần vang lên tiếng bàn tán, mọi người đều ngạc nhiên khi biết người áo đen này chính là Người chơi số 1 Tô Minh An, nhưng những lời Mizushimakawa Sora nói quá mức gây sốc, không ít người đã chụp hình lại, quay video chuẩn bị đăng lên diễn đàn để thảo luận.
“Mizushimakawa quá đáng quá, cô ta không nên công khai chỉ trích cậu như vậy, hậu quả từ dư luận cũng quá…” Lữ Thụ hơi nhíu mày.
Tô Minh An nhìn rõ, Mizushimakawa Sora chỉ muốn khiêu chiến Người chơi số 1, tìm một lý do “chính đáng” để giương cờ mà thôi.
‘Trong trò chơi thế này mà lại khơi mào nội đấu giữa con người với nhau… Hành vi ngu xuẩn của cô rốt cuộc là do nhất thời bốc đồng, hay là do có một bàn tay vô hình nào đó đứng sau xúi giục?’
Cậu đánh giá cao những “Ngọn hải đăng” như cô, những người cố chấp với việc qua màn xuất sắc, đương nhiên càng nhiều càng tốt.
Cậu đã chấp nhận số phận không được thấu hiểu, bởi vì quân bài tẩy của cậu căn bản không thể bị tiết lộ. Không nên trách Mizushimakawa Sora không nhìn rõ thế cục, dù sao ai cũng khó mà nhìn rõ, đây cũng là lỗi của cậu, cậu phải giữ im lặng.
…Cậu chỉ cảm thấy buồn vì hành vi khơi mào nội đấu giữa loài người, chĩa mũi dùi vào chính đồng loại của cô.
Vào lúc trò chơi mới bắt đầu như bây giờ, những người quen với trật tự cũ như Mizushimakawa Sora sẽ không tin cậu.
Vì cậu chỉ là một sinh viên, là một hòn đảo cô độc, là một kẻ tính cách khó lường, một kẻ nổi lên đột ngột, những nhóm lợi ích trước đây không thể để mặc cho cậu lên nắm quyền.
…Đây chính là trò chơi có thể thay đổi giai cấp. Sao những người đó có thể giao toàn bộ quyền chủ động cho cậu được.
Sự trợ giúp mà cậu cần – là hàng tỷ người bình thường, những người thực sự thích cậu vì đã “nhìn thấy” cậu.
Đây là một quá trình tuần tự tiệm tiến.
“Tô Minh An, Mizushimakawa chính là như vậy… Cô ta luôn có chút khó hiểu, cậu đừng quá để tâm đến lời cô ta nói… Trò chơi này vốn mang tính cạnh tranh, nếu nói qua màn xuất sắc có thể đạt được tất cả, thì việc cậu nỗ lực vì điều đó cũng là điều nên làm!” Lữ Thụ thấy dường như Tô Minh An muốn rời đi, vội vàng nói.
Lữ Thụ bắt gặp ánh mắt của Tô Minh An.
“…Không sao, dù sai, dù cuối cùng tôi đoán sai… cũng là do năng lực của tôi chưa đủ.” Tô Minh An lẩm bẩm, sau đó cười lớn:
“Cậu pha trà rất ngon, cảm ơn nhé… Lữ Thụ.”
Cậu sải bước ra ngoài.