Khi thiếu hụt dữ liệu, con người thường tự bổ sung.
Thể hiện những gì họ cần, từ bỏ những gì họ quen thuộc.
Điều chưa biết mang đến sự kính sợ và khiếp đảm.
Khi thiếu hụt dữ liệu, con người thường tự bổ sung.
Thể hiện những gì họ cần, từ bỏ những gì họ quen thuộc.
Điều chưa biết mang đến sự kính sợ và khiếp đảm.
— Trích từ diễn đàn thế giới: “Luận về cách người chơi bình thường thể hiện kỹ năng cao siêu”
Thời gian chờ kết thúc, dung mạo 10 người lập tức thay đổi, họ được phân công thân phận trong màn chơi.
Sau khi một luồng ánh sáng trắng dịch chuyển cậu, Tô Minh An ngồi trong một phòng bệnh đơn, cửa là song sắt lạnh lẽo. Cậu mở gương hệ thống, bây giờ cậu có một gương mặt khá trưởng thành, tuấn tú, khoảng 25 tuổi, đang mặc đồng phục bệnh nhân có ghi dòng chữ “Khoa Tâm thần số 5”.
’…Xem ra, thân phận của người chơi là bệnh nhân tâm thần?'
“Ting!”
“Hửm?”
Tô Minh An hơi sững người. Cậu vốn tưởng thân phận lần này chỉ là một bệnh nhân bình thường, không ngờ lai lịch lại lớn đến vậy?
Thủ lĩnh tối cao của quân phản kháng… Nếu cậu bị bắt thì tiêu rồi, cả tòa thành sẽ sụp đổ.
“Ting!”
Thân phận Thủ lĩnh quân phản kháng của Tô Minh An có rất nhiều lợi ích nhưng cũng có rất nhiều bất lợi.
Lợi ích là ban đầu cậu có một đội quân nghe theo mình. Bất lợi là cậu là “quân phản kháng”, vốn dĩ đã đối lập với tòa thành này, nếu thân phận bị lộ thì có thể bị đội quân người máy truy sát.
Hơn nữa, làm sao để liên lạc với quân đội của mình cũng là một vấn đề. Xem ra chỉ có thể nghĩ cách tiếp cận nữ đặc công tên “Quanna” kia thôi.
Bây giờ cậu đang ở trạng thái “Ảnh”, sở hữu tới 950 MP. Thấy ngoài cửa không có ai, cậu sử dụng 120 MP để dịch chuyển không gian –
“Xoẹt!”
Sau khi ánh sáng trắng tan biến, cậu đã thành công xuất hiện bên ngoài cửa sắt.
Dịch chuyển không gian là kỹ năng cực kỳ quý giá, theo thống kê, xác suất người chơi sở hữu nó chỉ có 7%.
Tô Minh An bám sát tường, lẻn vào một phòng tài liệu. Lục lọi một lúc, cậu tìm thấy một số tài liệu hữu ích trong tủ sắt.
Tài liệu ghi thông tin của một người, phía dưới là thông tin người giao dịch, kèm theo báo cáo khám sức khỏe, số tiền giao dịch và hạng mục giao dịch. Hạng mục giao dịch trên tài liệu này là tim.
Tô Minh An tiếp tục xem một số tài liệu khác, tất cả đều là việc trao đổi giữa cơ thể khỏe mạnh của người nghèo với những người giàu có tuổi. Mọi cơ quan trong cơ thể đều được đề cập, thậm chí còn có người bán nhiều cơ quan cho nhiều khách hàng khác nhau, giá cả tuy hơi khác nhau nhưng đều rất đắt đỏ.
– Người giàu có được cơ thể khỏe mạnh, người nghèo dùng mạng sống hèn mọn của mình để tạo phúc cho loài người. Đây là khẩu hiệu được viết trên giấy.
Tô Minh An đặt tài liệu lại chỗ cũ.
Thì ra đây căn bản không phải bệnh viện tâm thần gì, mà là một nơi mua bán nội tạng tội lỗi, các bác sĩ đánh cắp nội tạng của những bệnh nhân tâm thần không tỉnh táo, bán cho những kẻ giàu có muốn sống sót.
Nếu người chơi không phát hiện ra tài liệu này kịp thời, e rằng sẽ bị đẩy lên bàn giải phẫu và chết.
Dòng bình luận nhấp nháy:
Tô Minh An còn muốn đi dạo thêm chút nữa, nhưng lại nghe thấy tiếng bước chân từ tầng cậu đang ở. Cậu lập tức cảnh giác, hướng tầm nhìn về phía căn phòng ban đầu của mình, sử dụng dịch chuyển không gian –
“Xoẹt!”
Khi mở mắt ra, cậu đã trở về phòng một cách chính xác.
’…Kỹ năng dịch chuyển không gian này thực sự quá hữu dụng, sau này sẽ không có nơi nào có thể cản được mình.'
“Số 0297, ra ngoài một lát đi.” Bác sĩ đứng bên ngoài mở cửa sắt, tiếng gậy sắt gõ “Cạch cạch cạch” vang lên, âm thanh ồn ào chói tai.
Tô Minh An tương kế tựu kế, đi theo bác sĩ ra ngoài. Cậu tưởng mình sẽ bị đẩy lên bàn giải phẫu để lấy nội tạng, nhưng bác sĩ lại dẫn cậu đi ra ngoài.
Bên ngoài bệnh viện là một bãi đậu xe, cậu bị đẩy vào một chiếc xe tải van.
“Ùm -” một tiếng xe nổ máy.
10 phút sau, xe dừng lại, một số bảo vệ vạm vỡ vây quanh cậu, đề phòng cậu bỏ trốn. Tô Minh An trải nghiệm cảm giác “bị vây quanh bởi những gã to con”.
Không phải cậu không thể giết những người này, cậu chỉ muốn xem họ định làm gì.
Trước mặt là một tòa nhà phong cách châu Âu xinh đẹp, một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng đang đứng ở cửa, chiếc quạt che nửa khuôn mặt bà, đôi mắt lộ ra đặc biệt linh động. Tô Minh An bị đẩy đến trước mặt người phụ nữ, nhìn chằm chằm vào chiếc quạt lông vũ của bà.
“Cậu ta đẹp trai thật đấy.” Con ngươi của người phụ nữ đảo qua đảo lại, nhìn khuôn mặt Tô Minh An, nói nhỏ với bác sĩ bên cạnh: “Ngoài tim ra, tôi còn muốn đôi mắt của cậu ta nữa, đen tuyền, giống như ngọc trai đen vậy, tôi thích màu này.”
“Tất nhiên rồi, thưa quý bà.” Bác sĩ bên cạnh đáp: “Chỉ cần bà trả thêm tiền, bất kỳ cơ quan nào cũng có thể cấy ghép cho bà, sự tự do và mạng sống của cậu ta đều nằm trong tầm kiểm soát của bệnh viện. Bà biết đấy, chúng tôi còn rất nhiều người hiến tạng khác, họ có màu mắt khác nhau, bà có thể từ từ lựa chọn…”
Họ bàn luận về mạng sống của người khác như đang thảo luận về hàng hóa, dường như trong mắt họ, những mạng sống ấy chỉ đại diện cho những số tiền.
“Trước khi phẫu thuật, tôi có thể nhìn cậu ta ở khoảng cách gần hơn không?” Người phụ nữ mỉm cười: “Tôi thích đôi mắt đó.”
“Tất nhiên là được.” Bác sĩ vung tay: “Đưa đi!”
Đám người to con đồng loạt bước tới, còn Tô Minh An chỉ thản nhiên nói: “Tôi tự đi.” Cậu được đưa đến một căn phòng.
“Bác sĩ, các người có thể rời khỏi căn phòng này được không? Tôi… vẫn muốn sờ thử một chút.” Người phụ nữ chậm rãi bước vào phòng, thèm thuồng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Tô Minh An.
Bác sĩ nở một nụ cười mờ ám: “Tất nhiên là được, thưa quý bà. Tuy nhiên, để tránh bệnh nhân lên cơn và làm hại bà, chúng tôi cần tiêm thuốc mê cho cậu ta.”
Một mũi kim tiêm đâm vào cánh tay Tô Minh An, cậu không phản kháng, cậu mơ hồ nhận ra điều gì đó – người phụ nữ này đang cố tình đuổi những người khác đi.
Khi bảo vệ và bác sĩ đều rời đi, vẻ mặt người phụ nữ nghiêm lại, chợt khom người trước cậu:
“Thủ lĩnh.”
Ánh mắt Tô Minh An khẽ động, không hề bất ngờ.
Người phụ nữ cúi đầu, mái tóc vàng được búi cao lấp lánh dưới ánh sáng. Bà lấy ra một con dao từ trong thắt lưng, “xoẹt” một tiếng, cắt đi một miếng thịt trên cánh tay mình. Máu đỏ tươi thấm ra, bà nghiến răng, bóc ra một con chip từ cánh tay.
Tô Minh An chợt hiểu, thì ra bà chính là đặc công Quanna của quân phản kháng đã trà trộn vào Bạch Thành.
Cách liên lạc này đặc biệt khác thường, là thân phận người mua và người cung cấp nội tạng, sẽ không khiến người khác nghi ngờ.
“Đây là nơi hiếm hoi không có sự giám sát, thủ lĩnh, anh hãy chịu đau một chút.” Quanna nói. Bà đưa tay ra, dùng dao rạch cánh tay Tô Minh An, đặt con chip vào bên trong.
Chất liệu con chip đặc biệt, Tô Minh An không hề cảm thấy vướng víu, có vẻ đây là phương thức truyền tin của quân phản kháng.
“Sau khi tôi khâu chip vào, anh nhất định phải nhanh chóng trở về nơi quân phản kháng, đọc nội dung trong chip. Lát nữa anh hãy đi từ cửa sổ đó, bên dưới có một chiếc đĩa bay và một con đường nhỏ.” Ánh mắt Quanna rất bình tĩnh, bà chỉ vào cửa sổ đang mở trong phòng.
“Còn bà thì sao?” Tô Minh An hỏi.
“Tôi… đã nằm vùng ở Bạch Thành 5 năm, đã ghi lại tất cả những thông tin về Bạch Thành mà tôi và cả những tiền bối nằm vùng đời trước của tôi, thu thập được vào trong con chip. Nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành.” Quanna đáp: “Anh chỉ tạm thời giả dạng thành bệnh nhân tâm thần, thân phận sẽ bị lộ ngay khi bị điều tra. Anh trốn thoát rồi, tôi không thể che giấu được nữa, đám bác sĩ và bảo vệ kia chắc chắn sẽ báo cáo sự việc, Baxon, kẻ lãnh đạo Bạch Thành, sẽ không bỏ qua cho tôi.”
Ánh mắt bà kiên quyết, đôi môi tô son hơi nhếch lên:
“- Tôi sẽ phóng hỏa, thiêu rụi nơi này, giết chết hết những kẻ biết chuyện, tranh thủ thời gian cho anh chạy trốn. Các cửa sắt xung quanh đều đã bị khóa, họ không thể thoát ra, chỉ có con đường nhỏ bí mật của anh mới có thể thoát thân.”
Vừa nói, Quanna vừa tiêm một mũi thuốc vào cánh tay Tô Minh An, cảm giác tê dại do thuốc mê mang đến biến mất, cậu đứng dậy.
Cậu nhìn nhà cách mạng xinh đẹp này, cậu đã cảm nhận được gánh nặng mà thân phận này mang đến trong thế giới này.
Trên cánh tay cậu, bây giờ đang cất giữ con chip được đổi bằng vô số sinh mạng.
“Ting!”
“Bảo trọng, Thủ lĩnh.” Quanna nói.
Tô Minh An xoay người, trèo lên cửa sổ, bên dưới là một chiếc đĩa bay.
“Phù… phù…”
Tiếng cháy khét nhẹ nhàng truyền đến từ phía sau cậu.
Cậu quay đầu lại – nhìn thấy bên trong căn phòng trải thảm đỏ tươi, có bàn tròn kim loại và cây xanh, đã bốc lên những tia lửa.
Một người phụ nữ mặc chiếc váy dài màu xanh coban bồng bềnh xếp lớp như kem, đầu đội đồ trang sức vàng phức tạp, đứng giữa ngọn lửa. Lửa tung bay trên chiếc váy dài tuyệt đẹp của bà, mái tóc vàng của bà lấp lánh giữa biển lửa.
Khi bà đốt cháy mọi ngóc ngách trong phòng, Tô Minh An đã không thể nhìn rõ bà qua ngọn lửa lớn.
Dường như bà đang cúi đầu, ôm một chú gấu bông màu nâu, giọng nói dịu dàng: “Con à, xin lỗi, xin lỗi”, đây dường như là lời nói mê sảng trước khi chết của bà, không biết là nhìn thấy ảo ảnh gì.
Tô Minh An liếc nhìn Quanna lần cuối rồi nhảy xuống.
– Cuối cùng cậu cũng hiểu được cái giá phải trả khi chống lại một thời đại.
Người nguyện hy sinh vì cách mạng đều là những người chính nghĩa.
“Bùm -!”
Ngay giây tiếp theo, ngọn lửa kinh hoàng bùng lên, lập tức bao trùm lấy phòng khách, vô số tiếng kêu thảm thiết vang lên. Tòa nhà phía sau lưng như đất cát đổ xuống, người phụ nữ đứng trong ngọn lửa cũng biến mất hoàn toàn vào khoảnh khắc này.
Tô Minh An lăn xuống đống cỏ khô, chụp lấy chiếc đĩa bay bên cạnh, nằm rạp trên đó, chiếc đĩa bay kéo cậu lao về phía trước, giống như một con diều đứt dây, nhanh chóng rời xa ngọn lửa dữ dội –
“Ầm ầm ầm -!”
Cậu quay đầu lại.
Ngọn lửa huyên náo bùng lên, thiêu đốt tòa nhà tráng lệ này, biến toàn bộ khu biệt thự thành một biển lửa.
Đó là ngọn lửa màu đỏ tươi rực rỡ, bốc cao ngút trời. Trong khoảnh khắc, màu đỏ rực phủ kín cả bầu trời vẫn còn vương tuyết trắng.
Nó gầm thét, cuộn trào, không khí nóng bỏng đến mức méo mó, bầu trời lộ ra màu vàng cam và đỏ kim loại, như thể cả tòa thành đang tắm mình trong ánh hoàng hôn rực rỡ,
đó là ngọn lửa được thắp lên bởi một nhà cách mạng,
– cũng là bình minh mới chớm của tòa thành này.
Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧