Tô Minh An giao con chip cho thiên tài hacker trong căn cứ – một thiếu niên tên là Cuchu. Việc giải mã con chip ít nhất cũng cần 1 đến 2 ngày.
Thời gian tiếp theo, Tô Minh An định đi tiêu diệt người máy để cày kinh nghiệm, dù sao thì lên cấp 2 cũng sẽ có kỹ năng mới.
Trong không khí thoang thoảng mùi thơm của khoai lang và canh khoai tây, mọi người đang nấu cháo.
Tô Minh An đã chuyển góc nhìn livestream sang đây, đối với hành động của 5 người chơi vừa rồi, dòng bình luận ào ạt lời chỉ trích:
“Cộc cộc cộc -” Một loạt tiếng bước chân chợt vang lên.
Một đội quân phản kháng mình đầy thương tích, dẫn theo 2 cô bé từ cầu thang đi xuống.
Họ là đội quân phản kháng vừa đi làm nhiệm vụ về, đã cứu được 2 cô bé suýt bị cải tạo, nhưng đáng tiếc là, họ cũng vĩnh viễn mất đi 4 đồng đội. Người dẫn đầu là phó thủ lĩnh quân phản kháng Vincent, một người đàn ông cao lớn lực lưỡng.
“Loca, Merije, Raya và Hodb đều đã chết.” Vincent tuyên bố với đám đông đang im lặng. Mỗi khi có đồng đội hy sinh, anh đều tuyên bố tên của họ như vậy, để mọi người ghi nhớ người đã khuất, tiếp tục đối mặt với cuộc sống mới.
Người phụ nữ tóc đen bắn súng chính xác trước đó tên là Dinue, cô im lặng gật đầu, ghi lại những cái tên này vào danh sách người tử vong.
Tuy nhiên, một thanh niên tóc vàng lại ngẩn người: “Loca… người anh em Loca của tôi đã chết rồi sao?”
Cậu ta và Loca là bạn thân từ nhỏ, cậu ta chưa từng nghĩ Loca sẽ chết chỉ vì cứu 2 cô bé.
“- CHỈ VÌ CỨU 2 CÔ BÉ NÀY, TẠI SAO CHÚNG TA PHẢI MẤT ĐI LOCA? TRONG CĂN CỨ, LỰC CHIẾN CỦA CẬU ẤY CŨNG THUỘC HÀNG ĐẦU, MẤT THÊM ĐỒNG ĐỘI, CHÚNG TA LÀM SAO MÀ PHÁT ĐỘNG CUỘC TỔNG TIẾN CÔNG VÀO BẠCH THÀNH!”
Thanh niên tóc vàng giận dữ gào lên. Cậu ta mới gia nhập quân phản kháng, hoàn toàn không thể chấp nhận sự hy sinh như vậy của đồng đội.
Phó thủ lĩnh Vincent cau mày quát lớn: “CẬU NÓI LINH TINH GÌ VẬY! HỌ SUÝT BỊ ĐỘI QUÂN NGƯỜI MÁY BẮT ĐI CẢI TẠO, CHÚNG TA ĐƯƠNG NHIÊN PHẢI CỨU HỌ!”
“CHÚNG TA CŨNG CÓ NGƯỜI THÂN, BẠN BÈ, TẠI SAO CHÚNG TA PHẢI HY SINH VÌ MỘT ĐÁM CON GÁI? RÕ RÀNG CHÚNG TA CHỈ CẦN ĐÁNH VÀO NỘI THÀNH LÀ ĐƯỢC RỒI!” Thanh niên tóc vàng cứng cổ đáp.
Vincent vô cùng tức giận, muốn tát mấy cái vào mồm thanh niên tóc vàng.
Nhưng ánh mắt lạnh nhạt của những người xung quanh cho thấy họ cũng đồng tình với lời thanh niên tóc vàng nói.
…Tại sao vì cứu mấy đứa con gái không quen không biết mà phải để những chiến sĩ dày dạn kinh nghiệm của họ hy sinh?
Loca là cây hài của căn cứ, cậu ấy vừa chết, mọi người đều bồn chồn lo lắng.
Bầu không khí trong căn cứ nhất thời ngưng trệ.
Mắt thấy Vincent đang tức giận, sắp đánh nhau với mọi người.
Nếu đánh nhau ở đây, rất có thể căn cứ này sẽ tan rã. Chưa kể đến việc phải tập hợp lại trong vòng 5 ngày để giết Baxon, việc qua màn xuất sắc sẽ tan thành mây khói.
Alisa lặng lẽ quan sát cảnh này, cô quay đầu lại thì nhìn thấy bóng dáng Tô Minh An.
“- Cậu cảm thấy việc này không bình đẳng và không công bằng đúng không?”
Một câu hỏi vang lên, trong căn cứ im ắng lại càng thêm trong trẻo. Thủ lĩnh Tô Minh An khoác áo choàng đen, đội mũ lụa đen bước ra.
Trong phòng livestream của cậu, bình luận liên tục tràn vào, đều đang tranh luận về vấn đề “có nên cứu người hay không”.
Mọi người đều chuyển hướng nhìn, giống như một ánh đèn sân khấu chiếu xuống ngay lúc này, hướng về phía Tô Minh An. Thanh niên tóc vàng hơi sợ nhưng vẫn cứng cổ đáp: “Đúng vậy, chỉ vì cứu 2 đứa con gái không quen không biết mà chúng ta đã mất đi những 4 người bạn, điều này hoàn toàn không công bằng!”
“Công bằng?” Tô Minh An hỏi: “Cậu đang đặt 2 người sống và 4 người đã chết lên bàn cân sinh mệnh ư?”
Thanh niên tóc vàng sững người.
“Tôi hỏi cậu, tín điều của “Diễm” chúng ta là gì?” Tô Minh An hỏi.
“〖Lật đổ thành bang, cứu vớt những người chịu bất công〗…” Thanh niên tóc vàng lắp bắp đáp.
Không biết vì sao, khi đối mặt với Tô Minh An, cậu ta mất hết khí thế, nói năng cũng không lưu loát.
“Tốt lắm.” Tô Minh An nói: “- Nhưng nếu tín điều này vốn đã có lỗ hổng, liệu chúng ta còn có thể hành động theo ý chí ban đầu của mình?”
Cứu vớt là mục đích, giết chóc chỉ là phương tiện, vì không muốn sử dụng phương tiện mà đánh mất mục đích, vậy cương lĩnh của quân phản kháng rốt cuộc là gì?
Thanh niên tóc vàng ngẩn người.
“Buông thả cho sự nhiệt huyết ngu muội của mình, kêu gào ‘không công bằng’. Rõ ràng tín điều của chúng ta là cứu vớt tất cả những người chịu bất công, vậy mà cậu lại vì tính mạng mà vứt bỏ đức tin.” Tô Minh An nói:
“Như vậy, tôi sẽ sợ… sợ những người tiên phong hối hận vì tín điều mình đã lập ra, sợ những người giương cờ phản bội lời thề ban đầu.”
“Sợ đồng bào của tôi, chiến hữu của tôi, vì sợ chết và hy sinh mà thờ ơ với những người chịu bất công, từ người tỉnh táo trở thành kẻ tầm thường.”
“…” Thanh niên tóc vàng cúi đầu, không dám nói một lời.
Tô Minh An quay đầu, nhìn mọi người trong căn cứ:
“- Mọi người, chúng ta thành lập quân phản kháng vì điều gì?”
Mọi người ngẩng đầu, vẻ mặt ngẩn ngơ.
“Là vì muốn làm, thì sẽ làm. Không cần sợ hy sinh, không cần sợ thất bại. Chúng ta có quyền cầm vũ khí, chúng ta có thể tranh đấu vì vận mệnh của mình, chúng ta có thể bảo vệ những người bên cạnh mình.” Tô Minh An nói:
“Tôi vốn không muốn nhấn mạnh những điều này, nhưng tôi hy vọng mọi người biết – điều mà mọi người cần có, là lòng dũng cảm không sợ hy sinh và tinh thần chiến đấu vĩnh cửu. Không lùi bước vì sợ hãi, không cúi đầu vì lợi ích.”
“Chỉ có ngọn lửa mãnh liệt nhất, nhiệt huyết kiên cường nhất, mới có thể lật đổ thành bang bệnh hoạn này, mới có thể giải cứu những kẻ ngu muội đang chìm trong u mê.”
“- Chúng ta là những người tỉnh táo trong Bạch Thành, thưa mọi người.”
Tô Minh An nhìn quanh bốn phía.
Dưới ánh mắt của cậu, những người vốn phẫn nộ đều xấu hổ cúi đầu.
Không ai dám nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Trong chúng ta, có người quan tâm đến người thân của mình, có người chiến đấu vì lý tưởng và danh dự, có người căm thù kẻ lãnh đạo Bạch Thành, muốn trả thù.”
“Nhưng nếu muốn chúng ta đoàn kết nhất trí, muốn chế độ tội ác của Bạch Thành tan thành mây khói, chúng ta tuyệt đối không được nghi ngờ tín điều và lý tưởng của mình.”
“Chúng ta tụ họp ở đây, là vì chúng ta đã lựa chọn chiến đấu và đoàn kết – chúng ta muốn thay đổi thành phố bệnh hoạn này, chúng ta mang phương hướng đến cho người ngu muội, cứu rỗi đến cho người hy sinh, tự do và thỏa mãn đến cho nhà cách mạng – ngăn chặn mọi điều bất công, cứu vớt tất cả những người chịu bất công.”
“Nếu nói vì bảo toàn tính mạng mà làm ngơ trước sự bất công, lơ nạn nhân đi. Vậy thì – chúng ta khác gì những cư dân tê liệt kia?”
Nói đến đây, dường như có những cảm xúc phức tạp đan xen trong đáy mắt Tô Minh An.
“…Nếu thực sự dẫn dắt mọi người đến tình cảnh đó.”
“Tôi sẽ cảm thấy hổ thẹn.”
Cậu vừa dứt lời.
Trong căn cứ chỉ còn lại tiếng gió.
Mọi người lặng lẽ đứng tại chỗ, thi nhau cúi đầu, gò má ửng đỏ.
Những lời nói không trách móc, không nghi ngờ, cũng không chứa đựng bất kỳ cảm xúc phẫn nộ nào của Tô Minh An khiến họ xấu hổ muốn chui xuống đất.
Rõ ràng chỉ là những lời trần thuật bình thản nhưng lại đánh thẳng vào tâm can họ.
…Họ là “người tỉnh táo”, vậy mà lại muốn vứt bỏ tín điều.
…Nếu ngay cả niềm tin ban đầu mà cũng phản bội, vậy họ khác gì lũ chó săn của Bạch Thành kia?
Tô Minh An nhìn lướt qua phía dưới một lượt, xoay người, bước chân cậu kiên định, chiếc áo choàng đen phía sau bay phấp phới.
“Bốp, bốp.”
Một lát sau, một tiếng vỗ tay vang lên.
Tiếp theo là tiếng thứ 2,
tiếng thứ 3,
tiếng thứ 4.
Tiếng vỗ tay phát ra từ giữa những ngón tay của Dinue, dần dần như dòng nước lũ, cuốn theo cảm xúc của mọi người, chảy dọc trong căn cứ này.
“Bốp bốp bốp bốp -“
“Xin lỗi! Thủ lĩnh, tôi không nên nghĩ như vậy!” Cái người cứng cổ lên tiếng, mặt đỏ bừng.
Sau câu nói cuối cùng “Tôi sẽ cảm thấy hổ thẹn” của Tô Minh An, họ liên tục xin lỗi. Trong những tiếng nói đó – mọi người đều đang cầu xin sự tha thứ của cậu.
Tô Minh An dừng bước, cậu chỉ lắc đầu:
“Tôi chưa từng trách các cậu, các cậu có quyền lựa chọn cuộc sống của mình.”
“Chỉ là, sinh mệnh không thể cân đo đong đếm, chỉ có ánh sáng và lửa mới có thể.”
“…Mọi người, chúng ta là lửa.”
“Đoàng!”
Tiếng súng vang lên, trong căn cứ ngầm, mọi người kinh ngạc nhìn Andre đột nhiên nổ súng.
Trong màn chơi song song 10 người này, Andre là thủ lĩnh quân phản kháng, gã đã có được súng mạnh từ rất sớm.
Thanh niên tóc vàng ngã xuống đất, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được, cậu ta chỉ mới oán trách vài câu đã bị Andre bắn chết.
Andre là một người đàn ông cao to vạm vỡ, để râu, gã cầm súng cười khẩy:
“- Thấy chưa, đây chính là kết cục của việc gây rối loạn trong căn cứ này!”
Họng súng của gã chĩa vào những người đang im lặng, mọi người giận nhưng không dám nói.
“Tao không có thời gian dỗ dành tụi mày, muốn sống thì đi theo tao, đánh vào nội thành!” Andre lạnh lùng nói.
“Thủ lĩnh…” Dinue muốn khuyên can.
Andre trực tiếp chĩa súng vào Dinue:
“Câm miệng, mày tưởng mày quan trọng lắm à? Nghe cho rõ, tao mới là thủ lĩnh – ai không phục, tao sẽ bắn chết!”
Chỉ là một lũ NPC mà thôi, gã là thủ lĩnh, không ai dám cãi lời gã, gã muốn giết thì giết.
Làm sao gã có thể tôn trọng đám người này, NPC chỉ là vũ khí, quân cờ, thậm chí là kẻ chết thay. Chỉ có những người chơi xuyên qua các thế giới như gã, mới là bề trên.