Người chơi số 1 Chương 55. Mọi người, chúng ta là lửa. ▾
Người chơi số 1
Nhân vật Chương 1. “Cậu sẽ có một tương lai tươi sáng.” Chương 2. Màn tân thủ TE・Cô ấy biến mất Chương 3. “- Chúng ta là ‘loài người’.” Chương 4. “Họ đã trở thành ‘người chơi’.” Chương 5. “Cứu rỗi mọi người, giết chết mọi người.” Chương 6. “Cậu là hy vọng cuối cùng của loài người.” Chương 7. “Loài người còn tương lai không?” Chương 8. “Cậu không cần phải tham gia trò chơi này nữa.” Chương 9. “Tôi yêu người, yêu người.” Chương 10. BE 1・Con tàu Noah lật Chương 11. “Hy vọng mang tên hy sinh.” Chương 12. “Giấc mơ tiên tri.” Chương 13. “Đến chơi trò chơi cùng em nào.” Chương 14. BE 2・Ngày mai Chương 15. Trò chơi bắt đầu Chương 16. "Đại sảnh Danh vọng và Bảng Dự tuyển" Chương 17. “Tiến sĩ, hãy dùng súng.” Chương 18. “Cô ấy đã ngủ yên dưới lòng đất.” Chương 19. “Xin chào, tôi là Tô Minh An, một sinh viên bình thường.” Chương 20. “Là thuốc giải ư?” Chương 21. “Chẳng lẽ muốn chúng ta tự tay giết anh ấy sao?” Chương 22. “Thời đại không thể nhìn thấy ánh sáng.” Chương 23. “Người đầu tiên?” Chương 24. “Tại sao lại là cậu?” Chương 25. “Cứ giao hết cho tớ.” Chương 26. “Dùng mạng sống làm quân cờ” Chương 27. “Thế giới bàn cờ” Chương 28. “Người chơi số 1?” Chương 29. “Tốt, tiến lên” Chương 30. “Trực tiếp tấn công Vua địch.” Chương 31. “Hoàn cảnh của tớ và cậu giống nhau rồi.” Chương 32. “Cậu rốt cuộc là ai?” Chương 33. “Cậu là Người chơi số 1.” Chương 34. “Ra lệnh đi.” Chương 35. BE 3・Cùng với ánh sáng và bụi trần Chương 36. “Vận may chiến thắng, Người chơi số 1.” Chương 37. “Chúng ta tự hào vì điều gì?” Chương 38. “Hôm nay trông anh có vẻ khác lắm.” Chương 39. Khâu suy luận cuối cùng Chương 40. TE・Không thể cứu vớt Chương 41. “Cậu còn quá nhỏ” Chương 42. “Liều thuốc duy nhất” Chương 43. “Rồi các người sẽ được cứu vớt” Chương 44. Bí mật của việc qua màn xuất sắc Chương 45. Cái bẫy dành cho người chơi số 1 Chương 46. Bảng xếp hạng thế giới Chương 47. "Người chơi số 1" Chương 48. Khoa học viễn tưởng・Tòa thành trên không Bạch Nhật Chương 49. “Cậu và đấng cứu thế.” Chương 50. “Ngài là thủ lĩnh quân phản kháng, Elevin.” Chương 51. “Các bạn cũng là tương lai của loài người.” Chương 52. “Thành phố này bệnh rồi.” Chương 53. “Các người có thù oán gì với người chơi số 1?” Chương 54.”Bảo vệ thủ lĩnh.” Chương 55. Mọi người, chúng ta là lửa. Chương 56. “Anh ấy có khí chất lãnh đạo.” Chương 57. “Hoa, tặng cho anh.” Chương 58. “Cậu và cây đàn piano” Chương 59. “Em phải mặc váy cưới trắng tinh.” Chương 60. “Con phải trở thành hy vọng của thành bang.” Chương 61. “Cậu là Thần.” Chương 62. “Cô là ngọn lửa tội ác.” Chương 63. “Bạch Thành không có hoa.” Chương 64. “Em tên là Alisa, Alisa tự do và độc lập.” Chương 65. TE・Đóa hoa vực thẳm Chương 66. “Cô là Noriah hoàn hảo.” Chương 67. Bang hội Ngọn Hải Đăng Chương 68. “Người chơi số 1, cậu thật ích kỷ.” Chương 69. “Cậu ta thật sự hẹp hòi như thế sao?” Chương 70. “Cậu lên đây đi, Tô Minh An” Chương 71. BE 4・Vinh quang Chương 72. “Người vì mọi người ôm củi” Chương 73. “Cậu ta đang nguyền rủa tôi” Chương 74. “Đi theo tôi đi” Chương 75. “Đây là một con số không tồi.” Chương 76. Thế giới học đường・Trung học Minh Khê Chương 77. “Bầu trời sao và lữ khách” Chương 78. “Đến văn phòng của thầy” Chương 79. “Cô đang sải cánh bay cao.” Chương 80. Streamer Chương 81. “Thà chết chứ không ăn đồ ở nhà ăn.” Chương 82. “Không biết làm, chết mất.” Chương 83. “Nhưng con muốn học vẽ.” Chương 84. “Ở lại, bầu bạn với tớ” Chương 85. “Tô Minh An, cậu rất quan trọng.” Chương 86. “Đừng so sánh mình với cậu ta” Chương 87. “Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” Chương 88. “Tôi thích Người chơi số 1 này.” Chương 89. “Cậu đang xem cái gì vậy?” Chương 90. BE・Giấc ngủ say Chương 91. “Cậu muốn phá hủy thế giới của tôi.” Chương 92. “Này, hãy làm cho con đẹp thêm chút nhé” Chương 93. “Cuối cùng… em cũng đợi được anh” Chương 94. “Con muốn, tư tưởng bất tử.” Chương 95. “Em chỉ là thích anh thôi mà” Chương 96. “Cùng em khiêu vũ nào.” Chương 97. “12 năm của cô” Chương 98. “Cậu không phải vật sở hữu của bất kỳ ai.” Chương 99. “Minh An An, hãy giết tôi đi” Chương 100. TE・Tương lai rực rỡ

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Tô Minh An giao con chip cho thiên tài hacker trong căn cứ – một thiếu niên tên là Cuchu. Việc giải mã con chip ít nhất cũng cần 1 đến 2 ngày.

Thời gian tiếp theo, Tô Minh An định đi tiêu diệt người máy để cày kinh nghiệm, dù sao thì lên cấp 2 cũng sẽ có kỹ năng mới.

Trong không khí thoang thoảng mùi thơm của khoai lang và canh khoai tây, mọi người đang nấu cháo.

Tô Minh An đã chuyển góc nhìn livestream sang đây, đối với hành động của 5 người chơi vừa rồi, dòng bình luận ào ạt lời chỉ trích:

Hành động trói buộc đạo đức của 5 người chơi đó làm tôi thấy ghê tởm. May mà mọi người đều có tam quan đúng đắn, không ai cầu xin dùm kẻ xấu.
Tôi thấy Người chơi số 1 thực sự nên có lòng bao dung, ai cũng khó khăn cả, tha cho họ chẳng phải tốt hơn sao?
Đấy, tôi đã bảo rồi, vừa mới nói mọi người có tam quan đúng đắn là mấy đứa đạo đức giả lại nhảy ra.
Tôi rất muốn được gặp Người chơi số 1, sao đám óc chó này lại cứ nghĩ đến chuyện ra tay với Người chơi số 1 chứ, chắc là tự đánh giá mình quá cao, tưởng đông người là có thể thắng.

“Cộc cộc cộc -” Một loạt tiếng bước chân chợt vang lên.

Một đội quân phản kháng mình đầy thương tích, dẫn theo 2 cô bé từ cầu thang đi xuống.

Họ là đội quân phản kháng vừa đi làm nhiệm vụ về, đã cứu được 2 cô bé suýt bị cải tạo, nhưng đáng tiếc là, họ cũng vĩnh viễn mất đi 4 đồng đội. Người dẫn đầu là phó thủ lĩnh quân phản kháng Vincent, một người đàn ông cao lớn lực lưỡng.

“Loca, Merije, Raya và Hodb đều đã chết.” Vincent tuyên bố với đám đông đang im lặng. Mỗi khi có đồng đội hy sinh, anh đều tuyên bố tên của họ như vậy, để mọi người ghi nhớ người đã khuất, tiếp tục đối mặt với cuộc sống mới.

Người phụ nữ tóc đen bắn súng chính xác trước đó tên là Dinue, cô im lặng gật đầu, ghi lại những cái tên này vào danh sách người tử vong.

Tuy nhiên, một thanh niên tóc vàng lại ngẩn người: “Loca… người anh em Loca của tôi đã chết rồi sao?”

Cậu ta và Loca là bạn thân từ nhỏ, cậu ta chưa từng nghĩ Loca sẽ chết chỉ vì cứu 2 cô bé.

“- CHỈ VÌ CỨU 2 CÔ BÉ NÀY, TẠI SAO CHÚNG TA PHẢI MẤT ĐI LOCA? TRONG CĂN CỨ, LỰC CHIẾN CỦA CẬU ẤY CŨNG THUỘC HÀNG ĐẦU, MẤT THÊM ĐỒNG ĐỘI, CHÚNG TA LÀM SAO MÀ PHÁT ĐỘNG CUỘC TỔNG TIẾN CÔNG VÀO BẠCH THÀNH!”

Thanh niên tóc vàng giận dữ gào lên. Cậu ta mới gia nhập quân phản kháng, hoàn toàn không thể chấp nhận sự hy sinh như vậy của đồng đội.

Phó thủ lĩnh Vincent cau mày quát lớn: “CẬU NÓI LINH TINH GÌ VẬY! HỌ SUÝT BỊ ĐỘI QUÂN NGƯỜI MÁY BẮT ĐI CẢI TẠO, CHÚNG TA ĐƯƠNG NHIÊN PHẢI CỨU HỌ!”

“CHÚNG TA CŨNG CÓ NGƯỜI THÂN, BẠN BÈ, TẠI SAO CHÚNG TA PHẢI HY SINH VÌ MỘT ĐÁM CON GÁI? RÕ RÀNG CHÚNG TA CHỈ CẦN ĐÁNH VÀO NỘI THÀNH LÀ ĐƯỢC RỒI!” Thanh niên tóc vàng cứng cổ đáp.

Vincent vô cùng tức giận, muốn tát mấy cái vào mồm thanh niên tóc vàng.

Nhưng ánh mắt lạnh nhạt của những người xung quanh cho thấy họ cũng đồng tình với lời thanh niên tóc vàng nói.

…Tại sao vì cứu mấy đứa con gái không quen không biết mà phải để những chiến sĩ dày dạn kinh nghiệm của họ hy sinh?

Loca là cây hài của căn cứ, cậu ấy vừa chết, mọi người đều bồn chồn lo lắng.

Bầu không khí trong căn cứ nhất thời ngưng trệ.

Mắt thấy Vincent đang tức giận, sắp đánh nhau với mọi người.

Nếu đánh nhau ở đây, rất có thể căn cứ này sẽ tan rã. Chưa kể đến việc phải tập hợp lại trong vòng 5 ngày để giết Baxon, việc qua màn xuất sắc sẽ tan thành mây khói.

Alisa lặng lẽ quan sát cảnh này, cô quay đầu lại thì nhìn thấy bóng dáng Tô Minh An.

“- Cậu cảm thấy việc này không bình đẳng và không công bằng đúng không?”

Một câu hỏi vang lên, trong căn cứ im ắng lại càng thêm trong trẻo. Thủ lĩnh Tô Minh An khoác áo choàng đen, đội mũ lụa đen bước ra.

Trong phòng livestream của cậu, bình luận liên tục tràn vào, đều đang tranh luận về vấn đề “có nên cứu người hay không”.

Mọi người đều chuyển hướng nhìn, giống như một ánh đèn sân khấu chiếu xuống ngay lúc này, hướng về phía Tô Minh An. Thanh niên tóc vàng hơi sợ nhưng vẫn cứng cổ đáp: “Đúng vậy, chỉ vì cứu 2 đứa con gái không quen không biết mà chúng ta đã mất đi những 4 người bạn, điều này hoàn toàn không công bằng!”

“Công bằng?” Tô Minh An hỏi: “Cậu đang đặt 2 người sống và 4 người đã chết lên bàn cân sinh mệnh ư?”

Thanh niên tóc vàng sững người.

“Tôi hỏi cậu, tín điều của “Diễm” chúng ta là gì?” Tô Minh An hỏi.

“〖Lật đổ thành bang, cứu vớt những người chịu bất công〗…” Thanh niên tóc vàng lắp bắp đáp.

Không biết vì sao, khi đối mặt với Tô Minh An, cậu ta mất hết khí thế, nói năng cũng không lưu loát.

“Tốt lắm.” Tô Minh An nói: “- Nhưng nếu tín điều này vốn đã có lỗ hổng, liệu chúng ta còn có thể hành động theo ý chí ban đầu của mình?”

Cứu vớt là mục đích, giết chóc chỉ là phương tiện, vì không muốn sử dụng phương tiện mà đánh mất mục đích, vậy cương lĩnh của quân phản kháng rốt cuộc là gì?

Thanh niên tóc vàng ngẩn người.

“Buông thả cho sự nhiệt huyết ngu muội của mình, kêu gào ‘không công bằng’. Rõ ràng tín điều của chúng ta là cứu vớt tất cả những người chịu bất công, vậy mà cậu lại vì tính mạng mà vứt bỏ đức tin.” Tô Minh An nói:

“Như vậy, tôi sẽ sợ… sợ những người tiên phong hối hận vì tín điều mình đã lập ra, sợ những người giương cờ phản bội lời thề ban đầu.”

“Sợ đồng bào của tôi, chiến hữu của tôi, vì sợ chết và hy sinh mà thờ ơ với những người chịu bất công, từ người tỉnh táo trở thành kẻ tầm thường.”

“…” Thanh niên tóc vàng cúi đầu, không dám nói một lời.

Tô Minh An quay đầu, nhìn mọi người trong căn cứ:

“- Mọi người, chúng ta thành lập quân phản kháng vì điều gì?”

Mọi người ngẩng đầu, vẻ mặt ngẩn ngơ.

“Là vì muốn làm, thì sẽ làm. Không cần sợ hy sinh, không cần sợ thất bại. Chúng ta có quyền cầm vũ khí, chúng ta có thể tranh đấu vì vận mệnh của mình, chúng ta có thể bảo vệ những người bên cạnh mình.” Tô Minh An nói:

“Tôi vốn không muốn nhấn mạnh những điều này, nhưng tôi hy vọng mọi người biết – điều mà mọi người cần có, là lòng dũng cảm không sợ hy sinh và tinh thần chiến đấu vĩnh cửu. Không lùi bước vì sợ hãi, không cúi đầu vì lợi ích.”

“Chỉ có ngọn lửa mãnh liệt nhất, nhiệt huyết kiên cường nhất, mới có thể lật đổ thành bang bệnh hoạn này, mới có thể giải cứu những kẻ ngu muội đang chìm trong u mê.”

“- Chúng ta là những người tỉnh táo trong Bạch Thành, thưa mọi người.”

Tô Minh An nhìn quanh bốn phía.

Dưới ánh mắt của cậu, những người vốn phẫn nộ đều xấu hổ cúi đầu.

Không ai dám nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Trong chúng ta, có người quan tâm đến người thân của mình, có người chiến đấu vì lý tưởng và danh dự, có người căm thù kẻ lãnh đạo Bạch Thành, muốn trả thù.”

“Nhưng nếu muốn chúng ta đoàn kết nhất trí, muốn chế độ tội ác của Bạch Thành tan thành mây khói, chúng ta tuyệt đối không được nghi ngờ tín điều và lý tưởng của mình.”

“Chúng ta tụ họp ở đây, là vì chúng ta đã lựa chọn chiến đấu và đoàn kết – chúng ta muốn thay đổi thành phố bệnh hoạn này, chúng ta mang phương hướng đến cho người ngu muội, cứu rỗi đến cho người hy sinh, tự do và thỏa mãn đến cho nhà cách mạng – ngăn chặn mọi điều bất công, cứu vớt tất cả những người chịu bất công.”

“Nếu nói vì bảo toàn tính mạng mà làm ngơ trước sự bất công, lơ nạn nhân đi. Vậy thì – chúng ta khác gì những cư dân tê liệt kia?”

Nói đến đây, dường như có những cảm xúc phức tạp đan xen trong đáy mắt Tô Minh An.

“…Nếu thực sự dẫn dắt mọi người đến tình cảnh đó.”

“Tôi sẽ cảm thấy hổ thẹn.”

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Cậu vừa dứt lời.

Trong căn cứ chỉ còn lại tiếng gió.

Mọi người lặng lẽ đứng tại chỗ, thi nhau cúi đầu, gò má ửng đỏ.

Những lời nói không trách móc, không nghi ngờ, cũng không chứa đựng bất kỳ cảm xúc phẫn nộ nào của Tô Minh An khiến họ xấu hổ muốn chui xuống đất.

Rõ ràng chỉ là những lời trần thuật bình thản nhưng lại đánh thẳng vào tâm can họ.

…Họ là “người tỉnh táo”, vậy mà lại muốn vứt bỏ tín điều.

…Nếu ngay cả niềm tin ban đầu mà cũng phản bội, vậy họ khác gì lũ chó săn của Bạch Thành kia?

Tô Minh An nhìn lướt qua phía dưới một lượt, xoay người, bước chân cậu kiên định, chiếc áo choàng đen phía sau bay phấp phới.

“Bốp, bốp.”

Một lát sau, một tiếng vỗ tay vang lên.

Tiếp theo là tiếng thứ 2,

tiếng thứ 3,

tiếng thứ 4.

Tiếng vỗ tay phát ra từ giữa những ngón tay của Dinue, dần dần như dòng nước lũ, cuốn theo cảm xúc của mọi người, chảy dọc trong căn cứ này.

“Bốp bốp bốp bốp -“

“Xin lỗi! Thủ lĩnh, tôi không nên nghĩ như vậy!” Cái người cứng cổ lên tiếng, mặt đỏ bừng.

Sau câu nói cuối cùng “Tôi sẽ cảm thấy hổ thẹn” của Tô Minh An, họ liên tục xin lỗi. Trong những tiếng nói đó – mọi người đều đang cầu xin sự tha thứ của cậu.

Tô Minh An dừng bước, cậu chỉ lắc đầu:

“Tôi chưa từng trách các cậu, các cậu có quyền lựa chọn cuộc sống của mình.”

“Chỉ là, sinh mệnh không thể cân đo đong đếm, chỉ có ánh sáng và lửa mới có thể.”

“…Mọi người, chúng ta là lửa.”

Bạn đã hoàn toàn nắm giữ quân phản kháng.
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Màn chơi song song・Phòng livestream của số 10・Andre

“Đoàng!”

Tiếng súng vang lên, trong căn cứ ngầm, mọi người kinh ngạc nhìn Andre đột nhiên nổ súng.

Trong màn chơi song song 10 người này, Andre là thủ lĩnh quân phản kháng, gã đã có được súng mạnh từ rất sớm.

Thanh niên tóc vàng ngã xuống đất, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được, cậu ta chỉ mới oán trách vài câu đã bị Andre bắn chết.

Andre là một người đàn ông cao to vạm vỡ, để râu, gã cầm súng cười khẩy:

“- Thấy chưa, đây chính là kết cục của việc gây rối loạn trong căn cứ này!”

Họng súng của gã chĩa vào những người đang im lặng, mọi người giận nhưng không dám nói.

“Tao không có thời gian dỗ dành tụi mày, muốn sống thì đi theo tao, đánh vào nội thành!” Andre lạnh lùng nói.

“Thủ lĩnh…” Dinue muốn khuyên can.

Andre trực tiếp chĩa súng vào Dinue:

“Câm miệng, mày tưởng mày quan trọng lắm à? Nghe cho rõ, tao mới là thủ lĩnh – ai không phục, tao sẽ bắn chết!”

Chỉ là một lũ NPC mà thôi, gã là thủ lĩnh, không ai dám cãi lời gã, gã muốn giết thì giết.

Làm sao gã có thể tôn trọng đám người này, NPC chỉ là vũ khí, quân cờ, thậm chí là kẻ chết thay. Chỉ có những người chơi xuyên qua các thế giới như gã, mới là bề trên.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Thế giới trò chơi・Số người chơi hiện còn: 214,381,876 người

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧